/0/76202/coverorgin.jpg?v=228f545c9648d36240b3d64d60591a2e&imageMogr2/format/webp)
Bảy năm, tôi đã hiến tủy 999 lần cho Nhã Châu Ly, "ánh trăng sáng" của chồng tôi, Đoan Tường Lân.
Lần cuối cùng, khi cơ thể tôi đã bị rút cạn và máu không ngừng tuôn ra từ miệng và mũi, bác sĩ hét lên rằng tôi sẽ chết nếu tiếp tục.
Nhưng người đàn ông tôi yêu bằng cả sinh mệnh, người tôi đã dùng bảy năm hôn nhân không tình yêu để níu giữ, lại chỉ lạnh lùng nhìn tôi qua lớp kính.
Anh ta nói, giọng không một chút hơi ấm:
"Cứ để cô ta chết, tôi chỉ cần Châu Ly bình an."
Hóa ra, trong trái tim anh ta, tôi chưa bao giờ tồn tại. Bảy năm hy sinh, đổi lại chỉ là một câu nói tàn nhẫn và một cái chết tức tưởi trên bàn mổ.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày đầu tiên hiến tủy, ngày tôi dùng tính mạng để ép anh ta kết hôn.
Lần này, Đoan Tường Lân, tờ giấy đăng ký kết hôn mà anh nợ tôi, tôi sẽ gói nó lại như một món quà, và "tặng" cho chính Nhã Châu Ly.
Chương 1
Trịnh Ngọc Khuê POV:
Tôi đã hiến tủy cho Nhã Châu Ly 999 lần.
Bảy năm, 999 lần, không thiếu một lần nào.
Anh ta cần tủy của tôi, vì Nhã Châu Ly, "ánh trăng sáng" của anh ta, mắc bệnh bạch cầu. Tôi là người duy nhất trên thế giới có kháng nguyên bạch cầu người (HLA) tương thích hoàn hảo với cô ta.
Lần đầu tiên, tôi nói: "Đoan Tường Lân, em đồng ý hiến tủy, nhưng anh phải cưới em."
Anh ta đồng ý.
Lần thứ hai, tôi nói: "Đoan Tường Lân, đêm nay ở lại với em được không?"
Anh ta ở lại, nhưng cả đêm quay lưng về phía tôi, không một lời nào.
Lần thứ ba, tôi nói: "Đoan Tường Lân, ôm em một cái được không?"
Anh ta ôm tôi, nhưng vòng tay lạnh lẽo như băng, không một chút hơi ấm.
Cho đến lần thứ 999, cơ thể tôi đã bị rút cạn. Tôi nằm trên bàn phẫu thuật, cảm nhận được sinh mệnh của mình đang trôi đi từng chút một, giống như cát chảy qua kẽ tay.
Máu từ mũi và miệng tôi không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả chiếc khăn trắng.
"Bác sĩ, không được nữa rồi!" Giọng y tá hoảng hốt vang lên bên tai tôi. "Bệnh nhân chảy máu quá nhiều, huyết áp đang giảm mạnh! Nếu còn tiếp tục, cô ấy sẽ chết mất!"
Bác sĩ trưởng khoa hét lên với người đàn ông đứng ngoài cửa sổ kính: "Cậu Đoan, không thể tiếp tục được nữa! Sức khỏe của cô Trịnh đã đến giới hạn rồi! Nếu còn ép cô ấy, cô ấy sẽ chết thật đấy!"
Đoan Tường Lân.
Chồng tôi.
Người đàn ông tôi đã yêu bằng cả sinh mệnh.
Anh ta đứng đó, dáng người cao lớn thẳng tắp, bộ vest đặt may thủ công đắt tiền không một nếp nhăn. Khuôn mặt anh ta lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm không một gợn sóng, chỉ có sự sốt ruột và lo lắng dành cho người phụ nữ đang nằm trong phòng bệnh bên cạnh.
Anh ta nhìn tôi qua lớp kính, ánh mắt lạnh như băng.
"Cứ để cô ta chết," anh ta nói. "Tôi chỉ cần Châu Ly bình an."
Một câu nói, như một nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim đã nát tan của tôi.
Ý thức của tôi bắt đầu mờ đi.
Tôi thấy cuộc đời mình như một bộ phim quay chậm.
Bảy năm hôn nhân, tôi đã dùng mọi cách để giữ anh ta lại bên mình. Tôi đã từ bỏ ước mơ, từ bỏ lòng tự trọng, biến mình thành một con chó chỉ biết vẫy đuôi cầu xin sự thương hại của anh ta.
Nhưng cuối cùng, tôi nhận lại được gì?
Chỉ là một câu nói lạnh lùng: "Cứ để cô ta chết."
Hóa ra, trong trái tim anh ta, tôi chưa bao giờ tồn tại.
Thật nực cười.
Nước mắt lăn dài trên má, hòa vào vũng máu.
Nếu có kiếp sau, Trịnh Ngọc Khuê, đừng bao giờ yêu Đoan Tường Lân nữa.
Tuyệt đối đừng.
...
"Cô Trịnh? Cô Trịnh? Cô ổn chứ?"
Một giọng nói quen thuộc kéo tôi ra khỏi bóng tối vô tận.
Tôi từ từ mở mắt, ánh đèn huỳnh quang chói lòa khiến tôi phải nheo mắt lại. Mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện xộc vào mũi.
Tôi đang ở đâu?
Không phải tôi đã chết rồi sao?
"Cô Trịnh, cô có nghe tôi nói không?" Cô y tá lo lắng lay nhẹ vai tôi. "Liều lượng 400ml máu đã đủ rồi. Cô có muốn nghỉ ngơi một chút không?"
400ml?
Tôi cúi đầu nhìn cánh tay mình, một cây kim lạnh lẽo đang cắm vào tĩnh mạch, máu đỏ tươi đang từ từ chảy vào túi máu.
Cảnh tượng này... quen thuộc đến đáng sợ.
Đây là... ngày đầu tiên tôi hiến tủy cho Nhã Châu Ly.
Ngày mà tôi dùng việc hiến tủy để ép Đoan Tường Lân phải cưới mình.
Tôi... trọng sinh rồi?
Cơ thể tôi run lên không kiểm soát, không phải vì lạnh, mà vì ký ức đau đớn của kiếp trước đang ùa về như một cơn lũ. Cơn đau thấu xương khi bị rút tủy, sự tuyệt vọng khi bị bỏ rơi trên bàn mổ, và câu nói cuối cùng của Đoan Tường Lân.
Tất cả vẫn còn rõ mồn một.
"Cô Trịnh, sắc mặt cô tệ quá." Cô y tá lo lắng. "Bình thường chỉ hiến 200ml thôi, sao lần này cô lại muốn hiến gấp đôi vậy?"
/0/95625/coverorgin.jpg?v=d71c2ada7a75b74f983dcd555883120d&imageMogr2/format/webp)
/0/95659/coverorgin.jpg?v=20260106214726&imageMogr2/format/webp)
/1/109930/coverorgin.jpg?v=26b3e8253cc8da79e5b47c20f73d91c5&imageMogr2/format/webp)
/0/98281/coverorgin.jpg?v=983830ad82e82e5546d30505dae60ada&imageMogr2/format/webp)
/0/95915/coverorgin.jpg?v=e6c526206ec70210ce616da5844d8224&imageMogr2/format/webp)
/0/95640/coverorgin.jpg?v=1fa796afadec2932346bac3f8dca966b&imageMogr2/format/webp)
/0/78814/coverorgin.jpg?v=03e47b0ef43914bd674be18125e512d0&imageMogr2/format/webp)
/0/78034/coverorgin.jpg?v=70e81cda58ae6395522cb40f3bc5c78b&imageMogr2/format/webp)
/0/95465/coverorgin.jpg?v=7f5c50bcfa97f15abc8b6ec791d0c0ca&imageMogr2/format/webp)
/0/95621/coverorgin.jpg?v=20260106214609&imageMogr2/format/webp)
/0/95461/coverorgin.jpg?v=b84d1cc72f5bbf157ca7e671cdab3205&imageMogr2/format/webp)
/0/95863/coverorgin.jpg?v=fef432d0f77efb353ebea06afc5e3a6a&imageMogr2/format/webp)
/0/95843/coverorgin.jpg?v=df2b13e49fa9c0bdc919aeca6e1bba63&imageMogr2/format/webp)
/0/90983/coverorgin.jpg?v=321e973248ba11160e9aaa11d74e3317&imageMogr2/format/webp)
/0/95909/coverorgin.jpg?v=bc02d27f97065b3a33ca0da77dbaf34d&imageMogr2/format/webp)
/0/77631/coverorgin.jpg?v=ecab9358031b4a53990e569fb6a2f06e&imageMogr2/format/webp)
/0/79326/coverorgin.jpg?v=84abfe3f28a47eed0dab18c65c6d0b7d&imageMogr2/format/webp)
/0/94215/coverorgin.jpg?v=0bd42b3d94717ba5a54dda00ab36fed1&imageMogr2/format/webp)