Sự lừa dối của chồng tôi về đứa con trị giá hàng tỷ đô la

Sự lừa dối của chồng tôi về đứa con trị giá hàng tỷ đô la

Bev Garnett

5.0
Bình luận
22
Duyệt
21
Chương

Mười lăm năm hôn nhân, tôi từ bỏ ước mơ trở thành nghệ nhân sơn mài quốc tế để làm người vợ hoàn hảo cho Tưởng Thiện Đức. Nhưng rồi anh ta ngoại tình với một cô gái giống hệt tôi thời trẻ, lấy cớ "lời nguyền gia tộc" và cần người "mang thai hộ" để công khai qua lại với cô ta. Anh ta quên kỷ niệm ngày cưới, bỏ mặc tôi một mình trong nhà hàng sang trọng. Anh ta quên cả sinh nhật tôi. Tệ hơn, trong bữa tiệc sinh nhật bù, anh ta đưa cả tiểu tam đến, rồi trước mặt tất cả mọi người, ép tôi ăn món chả giò cua. Anh ta biết rõ tôi bị dị ứng hải sản nặng, một miếng cũng đủ để lấy mạng tôi. "Ăn đi, Hải Thư. Đừng để mọi chuyện trở nên khó xử." Người đàn ông từng hứa bảo vệ tôi, giờ đây lại muốn chính tay kết liễu tôi chỉ để làm vui lòng người tình. Tôi bình thản ăn miếng chả giò đó. Đó là lời từ biệt cuối cùng của tôi. Đã đến lúc Yên Hải Thư này phải biến mất.

Sự lừa dối của chồng tôi về đứa con trị giá hàng tỷ đô la Chương 1

Mười lăm năm hôn nhân, tôi từ bỏ ước mơ trở thành nghệ nhân sơn mài quốc tế để làm người vợ hoàn hảo cho Tưởng Thiện Đức.

Nhưng rồi anh ta ngoại tình với một cô gái giống hệt tôi thời trẻ, lấy cớ "lời nguyền gia tộc" và cần người "mang thai hộ" để công khai qua lại với cô ta.

Anh ta quên kỷ niệm ngày cưới, bỏ mặc tôi một mình trong nhà hàng sang trọng. Anh ta quên cả sinh nhật tôi.

Tệ hơn, trong bữa tiệc sinh nhật bù, anh ta đưa cả tiểu tam đến, rồi trước mặt tất cả mọi người, ép tôi ăn món chả giò cua.

Anh ta biết rõ tôi bị dị ứng hải sản nặng, một miếng cũng đủ để lấy mạng tôi.

"Ăn đi, Hải Thư. Đừng để mọi chuyện trở nên khó xử."

Người đàn ông từng hứa bảo vệ tôi, giờ đây lại muốn chính tay kết liễu tôi chỉ để làm vui lòng người tình.

Tôi bình thản ăn miếng chả giò đó. Đó là lời từ biệt cuối cùng của tôi. Đã đến lúc Yên Hải Thư này phải biến mất.

Chương 1

Mười lăm năm hôn nhân của tôi kết thúc vào một đêm mưa, khi tôi nhận ra mình không còn là bản gốc mà chỉ là một bản nháp bị lãng quên.

Giấy mời tham dự triển lãm sơn mài quốc tế ở Paris nằm lặng lẽ trên bàn, lớp giấy cứng cao cấp giờ đây lạnh lẽo như một lời chế nhạo. Tôi đã từng mơ về nó, từng dành hàng nghìn giờ trong xưởng vẽ, hít thở mùi sơn và nhựa cây đến mức nó trở thành một phần của tôi. Nhưng tôi đã từ bỏ. Tôi đã từ bỏ tất cả vì Tưởng Thiện Đức, người đàn ông tôi yêu, chồng của tôi.

"Hải Thư, anh cần em," anh đã nói vậy, đôi mắt nâu trầm ấm nhìn tôi đầy tha thiết. "Sự nghiệp của anh đang ở giai đoạn quan trọng. Em là bộ mặt hoàn hảo của anh, là người vợ mà mọi chính trị gia đều mơ ước."

Và tôi đã tin. Tôi đã gập tấm vé máy bay của ước mơ lại, cất nó vào một góc khuất trong tim, và khoác lên mình vai diễn người vợ hoàn hảo của một chính trị gia đang lên. Tưởng Thiện Đức là con trai của một gia tộc chính trị danh giá. Anh đẹp trai, tham vọng và mang trên vai một gánh nặng vô hình – "lời nguyền" của gia tộc Tưởng.

Lời nguyền đó không phải là một câu chuyện ma quỷ. Nó là một bi kịch có thật, lặp đi lặp lại qua nhiều thế hệ. Những người phụ nữ mà đàn ông nhà họ Tưởng yêu thương đều gặp phải những biến chứng thai sản nghiêm trọng, đôi khi là tính mạng, tạo ra những vụ bê bối đủ để hủy hoại sự nghiệp chính trị mong manh. Ông nội của Thiện Đức đã mất vợ sau khi bà sinh ra cha anh. Cha anh, một chính trị gia quyền lực, cũng suýt mất mẹ anh trong một ca sinh khó.

"Anh không thể mạo hiểm với em, Hải Thư," Thiện Đức đã ôm tôi trong vòng tay, giọng anh run rẩy. "Anh không thể sống nếu có chuyện gì xảy ra với em. Chúng ta không cần con."

Suốt mười lăm năm, tôi đã chấp nhận cuộc sống không con cái đó. Tình yêu của anh dường như đủ để lấp đầy mọi khoảng trống. Chúng tôi là cặp đôi hoàn hảo trong mắt công chúng: anh, một chính trị gia trẻ đầy hứa hẹn; tôi, một nghệ nhân thanh lịch, người vợ luôn đứng sau ủng hộ chồng một cách thầm lặng.

Nhưng rồi, bức tường thành hoàn hảo đó bắt đầu rạn nứt. Cha của anh, ông Tưởng Thiện Đức Sr., sau khi nghỉ hưu, đã không còn kiên nhẫn. Quyền lực của gia tộc cần được củng cố, và một người thừa kế là điều kiện tiên quyết.

"Gia tộc Tưởng cần một đứa cháu trai," ông lạnh lùng tuyên bố trong một bữa tối gia đình, ánh mắt sắc như dao lướt qua tôi. "Thiện Đức, con phải giải quyết việc này."

Áp lực đè nặng lên vai Thiện Đức. Và rồi, anh ta đến gặp tôi với một "giải pháp".

"Chỉ là một thỏa thuận y tế thôi, em yêu," anh ta nắm lấy tay tôi, giọng điệu vẫn dịu dàng như thường lệ. "Anh đã tìm được một người mang thai hộ. Cô ấy sẽ giúp chúng ta. Em sẽ không phải chịu bất kỳ rủi ro nào. Anh làm điều này là để bảo vệ em."

"Bảo vệ tôi" là lời nói dối đầu tiên trong một chuỗi những lời dối trá kéo dài.

Người mang thai hộ tên là Châu Tuyết Nga. Lần đầu tiên tôi gặp cô ta, một cảm giác bất an lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô ta trông giống hệt tôi của mười lăm năm trước – mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn ngây thơ, và nụ cười rụt rè. Một bản sao hoàn hảo của Yên Hải Thư thời trẻ.

"Đây chỉ là một giao dịch thuần túy về mặt y tế," Thiện Đức liên tục trấn an tôi.

Nhưng những lời nói dối bắt đầu ngay lập tức. Anh ta bắt đầu qua đêm bên ngoài.

"Anh cần ở lại để hỗ trợ tinh thần cho cô ấy," anh ta giải thích qua điện thoại, giọng điệu đầy vẻ quan tâm giả tạo. "Giai đoạn đầu rất quan trọng. Cô ấy cần được ổn định tâm lý."

Tôi đã cố gắng tin anh. Tôi tự nhủ rằng anh làm vậy vì đứa con, vì tương lai của gia tộc. Tôi đã tự lừa dối mình.

Kỷ niệm mười lăm năm ngày cưới của chúng tôi, tôi đã đặt một nhà hàng sang trọng nhìn ra sông Sài Gòn, nơi anh đã cầu hôn tôi. Tôi mặc chiếc váy lụa màu ngọc bích mà anh thích nhất, ngồi một mình bên bàn ăn với hai ly rượu vang, chờ đợi.

Chín giờ tối, một tin nhắn đến. "Anh xin lỗi, em yêu. Tuyết Nga không được khỏe. Bác sĩ nói cô ấy cần được nghỉ ngơi tuyệt đối. Anh phải ở lại đây."

Tôi ngồi đó, nhìn ánh nến lung linh phản chiếu trong ly rượu vang không ai động đến, cảm giác cô đơn lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Tôi đã một mình ăn hết bữa tối kỷ niệm của hai người.

Sinh nhật tôi, một tháng sau đó, còn tồi tệ hơn. Anh ta hoàn toàn quên mất. Cả ngày trôi qua không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Tôi đã tự mua một chiếc bánh kem nhỏ, cắm một cây nến và tự hát cho mình nghe bài hát chúc mừng sinh nhật.

Đúng nửa đêm, khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ, điện thoại mới rung lên. "Hải Thư, Tuyết Nga bị động thai, anh đang đưa cô ấy vào viện. Em ngủ trước đi nhé."

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa nặng trĩu đập vào ô kính, giống như những giọt nước mắt đang vỡ tan trong lòng tôi. Thế giới của tôi đang sụp đổ, và tôi thậm chí không thể gào khóc. Tôi tự lái xe đến bệnh viện, không phải để tìm anh, mà vì cơn hen suyễn đột ngột tái phát do căng thẳng. Tôi ngồi một mình trong phòng cấp cứu, hít thở khó nhọc qua chiếc mặt nạ oxy, trong khi chồng tôi đang ở một tầng khác, chăm sóc cho người phụ nữ mang đứa con của anh.

Khi trở về nhà vào sáng hôm sau, mệt mỏi và kiệt sức, tôi nhìn thấy nó. Trên chiếc ghế bành trong phòng khách, nơi anh thường ngồi đọc tài liệu, là một chiếc khăn choàng lụa màu hồng phấn, không phải của tôi. Mùi nước hoa ngọt ngấy, xa lạ phảng phất trong không khí.

Tim tôi như ngừng đập. Tôi bước vào phòng làm việc của anh, nơi anh luôn cấm tôi vào vì "tài liệu mật". Cánh cửa hé mở. Tôi nghe thấy giọng anh, trầm thấp và dịu dàng, nhưng không phải nói với tôi.

"Em đừng lo, Tuyết Nga," anh ta đang nói chuyện điện thoại. "Đợi khi em sinh con xong, chúng ta sẽ tổ chức một đám cưới thật lãng mạn ở Paris. Chỉ có anh và em thôi."

Paris. Cái tên đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Paris, nơi tôi đã từ bỏ ước mơ của mình. Paris, nơi anh ta hứa sẽ dành cho một người phụ nữ khác.

Tôi đẩy cửa bước vào. Anh ta giật mình, vội vàng cúp máy.

"Hải Thư? Em làm gì ở đây?"

"Chiếc khăn choàng đó là của ai?" Tôi hỏi, giọng tôi run rẩy, nhưng ánh mắt tôi nhìn thẳng vào anh ta.

"Khăn choàng nào?" Anh ta giả vờ ngơ ngác, một diễn viên tồi tệ trong một vở kịch tồi tệ. "Chắc là của một vị khách nào đó bỏ quên."

Đúng lúc đó, chiếc máy tính bảng của anh ta trên bàn sáng lên. Một tin nhắn từ "Em yêu Tuyết Nga".

"Anh Đức, em nhớ anh. Đêm nay anh có đến với em không?"

Kèm theo đó là một bức ảnh. Châu Tuyết Nga trong bộ đồ ngủ ren mỏng manh, nằm trên chiếc giường trong căn hộ cao cấp mà tôi biết Thiện Đức đã thuê cho cô ta.

Anh ta nhìn thấy ánh mắt của tôi, khuôn mặt biến sắc.

"Hải Thư, không phải như em nghĩ đâu..."

"Vậy nó là như thế nào, Thiện Đức?" Tôi cười một cách cay đắng. "Là 'hỗ trợ tinh thần' ư? Hay là 'giao dịch y tế'?"

Anh ta không trả lời. Anh ta chỉ nhìn tôi, rồi lại nhìn vào chiếc điện thoại đang reo lên. Chắc chắn là cô ta gọi lại.

"Anh... anh có việc gấp ở cơ quan," anh ta lắp bắp, một lời nói dối vụng về khác. Anh ta vơ vội chiếc áo khoác và lao ra khỏi cửa, bỏ lại tôi một mình trong căn phòng chứa đầy sự phản bội.

Tôi đứng đó, giữa những bức tường lạnh lẽo của ngôi nhà từng là tổ ấm, và cảm thấy mọi thứ vỡ vụn. Tình yêu, sự hy sinh, mười lăm năm thanh xuân của tôi... tất cả chỉ là một trò đùa.

Không, tôi sẽ không để mình chìm nghỉm.

Tôi rút điện thoại ra, tìm một số máy đã lâu không liên lạc.

"Đan Anh à," tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Là tớ, Hải Thư đây. Tớ cần cậu giúp. Tớ muốn biến mất."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Bev Garnett

Thêm nhiều động thái
Đế Tế Trở Về

Đế Tế Trở Về

Đô Thị Đương Đại

5.0

“Tại sao! Tiêu Tuyên Lễ, chúng ta là người thân cùng huyết thống, tại sao ông lại giết cha mẹ tôi! ? " Mười lăm năm trước, khi tôi năm tuổi, chú tôi là Tiêu Tuyên Lễ đã giết chết cha mẹ tôi để chiếm đoạt tài sản gia đình, sau đó giả vờ nuôi dưỡng tôi, chỉ để che giấu tội giết anh trai mình! Nhưng con thú dữ này, sau khi nuôi dưỡng tôi nhiều năm, vẫn không thể thay đổi bản chất máu lạnh của mình... Khi tôi dần trưởng thành, thể hiện tài năng của mình, và ở tuổi hai mươi, tôi đã thành lập một công ty công nghệ sinh học có ảnh hưởng quốc tế và trở nên nổi tiếng. Ông ta, Tiêu Tuyên Lễ, đã vu khống tôi là kẻ hiếp dâm, cướp mất công ty của tôi và hủy hoại danh tiếng của tôi. Tôi đã trốn ra nước ngoài như một con chó mất nhà! Năm năm trôi qua trong chớp mắt. Tôi, Tiêu Thiên, đã trải qua lễ rửa tội bằng máu và lửa, và trở về với tư cách là thủ lĩnh của tổ chức vũ trang mạnh nhất ở nước ngoài! Của cải, tiền của tôi lên tới một nghìn tỷ! Quyền lực, tổ chức vũ trang của tôi có 100.000 binh lính! Quyền lực, khi tôi trở về, thị trưởng cũng phải cúi mình chào đón tôi! Khi tôi gặp lại Tiêu Tuyên Lễ, ông ta thế vẫn còn cười nhạo tôi là kẻ hiếp dâm và là chó mất nhà. Và khi tôi tiết lộ danh tính của mình, tất cả bọn họ đều quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc và cầu xin tôi tha thứ!"

Sách tương tự

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Ruby Skye
5.0

Sở Thanh Diên tưởng rằng bản thân là đứa con bị bỏ rơi, mang hận thù trở về, nhưng phát hiện nhà họ Sở lún sâu trong vũng lầy! Mẹ cô bị điên, bố cô trúng độc nằm giường. Anh cả là bậc thầy piano lại bị ép ở rể chịu nhục, anh hai cảnh sát lại bị oan vào ngục, anh ba trở thành lâu la của băng đảng bị đánh dập. Thiên kim giả còn cấu kết với đối thủ, chê bai "những người của nhà họ Sở là của nợ" quay lưng ôm lấy kẻ thủ. Sở Thanh Diên âm thầm ra tay, giúp mẹ lấy lại tinh thần, giúp bố khỏe lại! Anh cả ly hôn quay lại cuộc sống đỉnh cao, anh hai được gỡ oan thăng chức, anh ba trở thành chủ mới của băng đảng! Từ đó, nhà họ Sở nắm quyền hắc bạch lưỡng đạo. Nhiều người cười nhạo Sở Thanh Diên là phế vật dựa vào người nhà, không xứng với đại lão băng đảng Phó Tư Niên. Nào ngờ thân phận thật của cô lần lượt được tiết lộ: Thần y, sát thủ số một, nữ hoàng thương trường, thủ lĩnh Hắc Dạ – tất cả đều là cô! Phó Tư Niên vội vàng giữ chặt lấy cô: "Diên Diên, đừng giận nữa, hôn sự này không được hủy đâu!" Anh quỳ xuống cầu hôn: "Lấy anh nhé! Anh sẽ dâng tặng em cả đế quốc này làm sính lễ!"

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Daniel
5.0

[Bóc mặt + Vương phi thần y + Sủng ngọt đập gian + Tranh đoạt trong phủ và hậu cung] Bảy năm trước, nàng là đích nữ Thẩm gia, bị kế mẫu và thứ muội hãm hại, vứt bỏ nơi hoang dã, mẫu thân chết thảm, đến cả hài cốt cũng không còn. Bảy năm sau, nàng mang theo tài nghệ y thuật trở về, vạch mặt kẻ giả tạo, giẫm đạp bọn tay sai độc ác dưới chân, thề khiến kẻ thù phải trả giá bằng máu! Kế mẫu gây khó dễ? Một bát cháo độc khiến bà ta da dẻ héo úa, tiều tụy! Thứ muội cướp hôn? Một nắm bột độc làm nhan sắc của nàng ta tàn phai không còn! Triều thần vu oan? Một mũi kim khiến hắn sống không bằng chết! Không ngờ trên con đường báo thù, nàng lại vô tình dây vào người không nên dây - vị Chiến Thần Vương gia đáng sợ nhất. Người ta đồn rằng Dạ Vương tàn bạo, thích giết chóc, đôi chân đã tàn phế, chẳng sống được bao lâu, vậy mà lại vừa gặp đã yêu nàng, sủng ái nàng đến tận cùng. “Vương phi muốn báo thù à? Dao của bổn vương, nàng cứ dùng đi!" Thẩm Tinh Lan nhướng mày cười lạnh: "Vương gia, ta không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất thành thạo dùng độc, người liệu mà cẩn thận!" Minh Hạc Tranh chẳng hề để tâm, ôm nàng vào lòng, khẽ bật cười: "Không sao, bổn vương cam tâm tình nguyện chịu đựng, coi như là điều ngọt ngào. "

Ông chủ, vợ ông bỏ chạy rồi!

Ông chủ, vợ ông bỏ chạy rồi!

Zaraiah
5.0

Lâm Lãnh Yên, là cô gái được quốc gia bí mật nuôi dạy, thiếu nữ thiên tài được mọi người ngưỡng mộ trong tổ chức, võ lực cao, kiêu ngạo bướng bỉnh. Nhưng chỉ có bản thân cô mới biết, bố mẹ mất sớm, từ nhỏ sống với em gái song sinh. Bảy năm sau, quốc gia quyết định cho cô tự do, Lâm Lãnh Yên mong chờ ngày được về nhà. Nhưng lại thấy cô mình đã chiếm biệt thự của bố mẹ sống vinh hoa phú quý, em gái ruột phải ăn cám lợn trong nhà chó, cô lật bàn ngay tại chỗ. Bà cô đe dọa? Cô nhanh chóng hủy hợp tác, công ty bà cô phá sản! Bắt nạt trong trời? Cô thay em gái nhập học, dùng bạo trị bạo, trên mạng livestream kẻ bạo hành quỳ xuống cầu xin! Thân phận bị chế nhạo? Lâm Lãnh Yên nhạt nhẽo nói: "Đúng vậy, tôi chỉ là người thương. Giây sau, thế gia trăm năm công khai nhận người thân: Đại tiểu thư ruột của nhà chúng tôi! Viện nghiên cứu quốc gia: "Chúng tôi chính là hậu thuẫn lớn nhất của cô ấy!" ... Tư Hàn Phong, người nắm quyền thế gia bí ẩn, trước giờ không xuất hiện trước công chúng. Nghe đồn tính cách anh lạnh lùng vô tình, có người từng nhìn thấy bộ dạng anh đứng ở vũng máu hút thuốc, cũng có người từng thấy anh giết người. Sau đó lại có người nhìn thấy anh đẩy Lâm Lãnh Yên vào gốc tường, đôi mắt âm trầm lại uất ức: "Lãnh Yên, anh giúp em giải quyết bọn chúng rồi, em không hẹn hò với anh sao?" "Chúng ta không phải chỉ quan hệ đồng minh sao?" Lâm Lãnh Yên nhàn nhạt nói. Tư lão đại hít sâu một hơi, hôn lên môi cô: "Bây giờ thì sao?"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Sự lừa dối của chồng tôi về đứa con trị giá hàng tỷ đô la Sự lừa dối của chồng tôi về đứa con trị giá hàng tỷ đô la Bev Garnett Khác
“Mười lăm năm hôn nhân, tôi từ bỏ ước mơ trở thành nghệ nhân sơn mài quốc tế để làm người vợ hoàn hảo cho Tưởng Thiện Đức. Nhưng rồi anh ta ngoại tình với một cô gái giống hệt tôi thời trẻ, lấy cớ "lời nguyền gia tộc" và cần người "mang thai hộ" để công khai qua lại với cô ta. Anh ta quên kỷ niệm ngày cưới, bỏ mặc tôi một mình trong nhà hàng sang trọng. Anh ta quên cả sinh nhật tôi. Tệ hơn, trong bữa tiệc sinh nhật bù, anh ta đưa cả tiểu tam đến, rồi trước mặt tất cả mọi người, ép tôi ăn món chả giò cua. Anh ta biết rõ tôi bị dị ứng hải sản nặng, một miếng cũng đủ để lấy mạng tôi. "Ăn đi, Hải Thư. Đừng để mọi chuyện trở nên khó xử." Người đàn ông từng hứa bảo vệ tôi, giờ đây lại muốn chính tay kết liễu tôi chỉ để làm vui lòng người tình. Tôi bình thản ăn miếng chả giò đó. Đó là lời từ biệt cuối cùng của tôi. Đã đến lúc Yên Hải Thư này phải biến mất.”
1

Chương 1

16/10/2025

2

Chương 2

16/10/2025

3

Chương 3

16/10/2025

4

Chương 4

16/10/2025

5

Chương 5

16/10/2025

6

Chương 6

16/10/2025

7

Chương 7

16/10/2025

8

Chương 8

16/10/2025

9

Chương 9

16/10/2025

10

Chương 10

16/10/2025

11

Chương 11

16/10/2025

12

Chương 12

16/10/2025

13

Chương 13

16/10/2025

14

Chương 14

16/10/2025

15

Chương 15

16/10/2025

16

Chương 16

16/10/2025

17

Chương 17

16/10/2025

18

Chương 18

16/10/2025

19

Chương 19

16/10/2025

20

Chương 20

16/10/2025

21

Chương 21

16/10/2025