Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy

Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy

Bev Garnett

5.0
Bình luận
Duyệt
22
Chương

Sống trong một khu nhà trọ lụp xụp ở Sài Gòn suốt ba năm, tôi cứ ngỡ mình có một cuộc hôn nhân hạnh phúc bên người chồng võ sĩ nghèo khó. Cho đến khi tôi phát hiện ra, anh thực chất là Diêm Tuấn Kiệt, tổng tài của một tập đoàn hàng đầu, và ba năm qua chỉ là một trò chơi để anh ta trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ. Anh ta nói với vị hôn thê thật của mình: "Chỉ là một con nhỏ mồ côi bám víu thôi. Đợi anh chán rồi, anh sẽ quay về cưới em." Khi tôi đang mang trong bụng đứa con của anh, anh lại nghe lời tiểu tam, tự tay đánh tôi đến sảy thai. Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném tôi xuống sông Sài Gòn. Anh ta đã tự tay giết chết đứa con của mình, đẩy người vợ mà anh ta từng thề non hẹn biển vào chỗ chết. Nhưng tôi đã không chết. Được cứu sống, tôi quyết định giả chết, thay đổi thân phận để quay trở lại. Diêm Tuấn Kiệt, món nợ máu này, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần.

Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy Chương 1

Sống trong một khu nhà trọ lụp xụp ở Sài Gòn suốt ba năm, tôi cứ ngỡ mình có một cuộc hôn nhân hạnh phúc bên người chồng võ sĩ nghèo khó.

Cho đến khi tôi phát hiện ra, anh thực chất là Diêm Tuấn Kiệt, tổng tài của một tập đoàn hàng đầu, và ba năm qua chỉ là một trò chơi để anh ta trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ.

Anh ta nói với vị hôn thê thật của mình: "Chỉ là một con nhỏ mồ côi bám víu thôi. Đợi anh chán rồi, anh sẽ quay về cưới em."

Khi tôi đang mang trong bụng đứa con của anh, anh lại nghe lời tiểu tam, tự tay đánh tôi đến sảy thai.

Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném tôi xuống sông Sài Gòn.

Anh ta đã tự tay giết chết đứa con của mình, đẩy người vợ mà anh ta từng thề non hẹn biển vào chỗ chết.

Nhưng tôi đã không chết. Được cứu sống, tôi quyết định giả chết, thay đổi thân phận để quay trở lại. Diêm Tuấn Kiệt, món nợ máu này, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần.

Chương 1

Nguyễn Bích Lam POV:

Sống trong một khu nhà trọ lụp xụp ở Sài Gòn suốt ba năm, tôi mới phát hiện ra người chồng mà mình tưởng là một võ sĩ tự do nghèo khó thực chất lại là Diêm Tuấn Kiệt, tổng tài của một tập đoàn hàng đầu thành phố.

Ba năm. Một ngàn lẻ chín mươi lăm ngày.

Tôi đã ở trong cái xóm trọ tồi tàn, ẩm thấp này, cùng anh trải qua những ngày tháng mà tôi ngỡ là hạnh phúc nhất.

Cái nóng hầm hập của Sài Gòn tháng Bảy như muốn thiêu đốt mọi thứ. Mồ hôi thấm đẫm bộ đồ linh vật hình con gấu bông to sụ, khiến nó trở nên nặng trịch và bết dính vào da thịt. Tầm nhìn của tôi qua hai cái lỗ nhỏ trên đầu con gấu trở nên mờ mịt vì hơi nóng bốc lên. Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, khó thở vô cùng.

Nhưng tôi không dám nghỉ. Chỉ cần làm thêm hai tiếng nữa, tôi sẽ có đủ tiền mua cho Tuấn Kiệt một đôi găng tay boxing mới. Đôi găng cũ của anh đã sờn rách hết cả, tôi nhìn mà xót xa.

Đúng lúc ấy, một chiếc Rolls-Royce màu đen bóng loáng dừng lại ngay trước trung tâm thương mại nơi tôi đang làm việc. Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc bộ vest được cắt may tinh xảo bước xuống. Dáng người cao lớn, bờ vai rộng và khí chất vương giả toát ra từ mỗi cử chỉ của anh ta khiến mọi người xung quanh phải ngoái nhìn.

Trái tim tôi như ngừng đập.

Đó là Diêm Tuấn Kiệt. Là chồng tôi.

Anh không mặc những bộ đồ thể thao rẻ tiền đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần. Anh không có vẻ mệt mỏi và bụi bặm sau mỗi buổi tập. Anh đứng đó, lịch lãm và xa cách, như một vị vua đang thị sát lãnh địa của mình.

Một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy hàng hiệu bước ra từ phía bên kia xe, khoác tay anh đầy thân mật. Cô ta ngước nhìn anh, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ và yêu thương.

Bạc Duyên Dáng. Vị tiểu thư danh giá mà báo chí vẫn hay nhắc đến cùng với tên anh.

Tuấn Kiệt cúi xuống, nở một nụ cười cưng chiều mà tôi chưa bao giờ được thấy, dịu dàng gạt lọn tóc mai trên trán cô ta.

Bàn tay tôi giấu trong bộ đồ linh vật run lên bần bật. Cơn choáng váng ập đến khiến tôi suýt ngã quỵ.

Không thể nào. Chắc chắn là tôi nhìn nhầm.

Nhưng rồi, tôi nhìn thấy nó. Trên cổ tay Bạc Duyên Dáng, chiếc bùa bình an mà chính tay tôi đã thắt.

Để cầu được chiếc bùa đó ở ngôi chùa thiêng nhất thành phố, tôi đã quỳ suốt ba ngày ba đêm, dập đầu đến trán sưng tấy, rướm máu. Tôi chỉ mong anh, một võ sĩ tự do, mỗi lần lên đài đều bình an trở về.

Khi tôi trao nó cho anh, anh đã ôm chầm lấy tôi, giọng nói khàn đi vì xúc động: "Lam à, đây là món quà quý giá nhất anh từng nhận được. Anh sẽ không bao giờ tháo nó ra."

Vậy mà bây giờ, nó lại nằm trên cổ tay một người phụ nữ khác.

Lồng ngực tôi đau nhói, cảm giác như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ vụn đang cứa vào từng thớ thịt. Tôi cảm thấy buồn nôn.

Tôi run rẩy lôi chiếc điện thoại rẻ tiền ra khỏi túi, bấm vào số máy quen thuộc. Tôi cần một lời giải thích. Dù là lời nói dối cũng được.

Điện thoại đổ chuông, và tôi thấy Tuấn Kiệt trong vòng tay của Bạc Duyên Dáng, khẽ cau mày, rút điện thoại ra. Anh liếc nhìn màn hình, rồi không một chút do dự, anh nhấn nút tắt máy.

Thế giới của tôi như sụp đổ.

Tôi cố gắng vịn vào bức tường gần đó, nhưng đôi chân đã mềm nhũn. Tôi khuỵu xuống, đầu óc quay cuồng.

Một chị đồng nghiệp thấy vậy vội chạy lại, lo lắng hỏi: "Em sao vậy Lam? Say nắng à? Vào trong nghỉ một chút đi."

Chị ấy đỡ tôi vào phòng nghỉ dành cho nhân viên, cởi giúp tôi cái đầu gấu nặng trịch. Không khí mát lạnh từ điều hòa phả vào mặt nhưng không thể làm dịu đi cơn bỏng rát trong lòng tôi.

"Em có sao không? Mặt trắng bệch hết cả rồi này."

Tôi lắc đầu, không thể thốt ra lời nào.

"Thôi ngồi đây nghỉ đi. Chị ra ngoài làm thay cho. Đúng là khổ thật, chồng em làm võ sĩ, em phải vất vả thế này."

Chồng làm võ sĩ…

Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và điên dại. Nước mắt cứ thế tuôn ra không thể kiểm soát.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng bước chân và giọng nói quen thuộc vọng vào từ hành lang bên ngoài.

"Kiệt, sao lại đưa em đến đây? Nơi này không hợp với anh chút nào." Giọng Bạc Duyên Dáng nũng nịu.

"Em thích thì anh đưa đến thôi." Giọng Tuấn Kiệt trầm ấm, đầy cưng chiều.

"Nhưng mà… người ta nói anh đã có vợ rồi…"

Tôi nín thở, trái tim thắt lại.

Tuấn Kiệt cười khẩy một tiếng, giọng nói lạnh lùng và tàn nhẫn. "Chỉ là một con nhỏ mồ côi bám víu thôi. Cô ta tự cho mình là vợ anh. Anh chỉ đang chơi đùa với cô ta một chút cho mới lạ, thử cảm giác sống trong khu ổ chuột xem thế nào. Đợi anh chán rồi, anh sẽ quay về cưới em."

Chơi đùa…

Thử cảm giác mới lạ…

Chán rồi sẽ quay về…

Từng chữ, từng chữ như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Máu từ vết thương vô hình ấy ứa ra, lạnh ngắt.

"Thật không?" Bạc Duyên Dáng vui mừng hỏi lại.

"Tất nhiên. Bà Diêm chỉ có thể là em, Bạc Duyên Dáng."

Một cú sốc cuối cùng giáng xuống đầu tôi. Tôi thấy anh tháo chiếc bùa bình an mà tôi đã cầu xin cho anh, và đeo nó vào cổ tay Duyên Dáng. Anh nói, giọng dịu dàng đến tàn nhẫn: "Cái này, anh cầu ở chùa thiêng lắm đấy, để bảo vệ cho em."

Hoàn toàn tuyệt vọng.

Cơ thể tôi co giật. Cơn đau ập đến từ sâu trong ký ức, dữ dội và quen thuộc.

Những mảnh ký ức vỡ vụn đột nhiên ghép lại.

Ba năm trước.

Tôi nhớ ra rồi.

Tôi nhớ tất cả.

Tôi nhớ mình đã phát hiện ra anh ngoại tình với Bạc Duyên Dáng. Tôi nhớ mình đã tức giận bỏ đi trong đêm mưa, và rồi… một chiếc xe tải lao tới.

Ánh đèn pha chói lòa. Tiếng phanh xe rít lên ghê rợn.

Cú va chạm kinh hoàng khiến tôi mất đi tất cả ký ức.

Và anh, Diêm Tuấn Kiệt, đã dựng lên một màn kịch hoàn hảo. Anh nói với tôi rằng chúng tôi là vợ chồng, rằng anh là một võ sĩ nghèo, và chúng tôi phải cùng nhau vượt qua khó khăn để "thử thách" tình yêu.

Anh đã đưa một cô gái mất trí nhớ đến khu ổ chuột, để cô ấy nai lưng ra làm lụng, chắt bóp từng đồng vì anh, trong khi anh vẫn sống cuộc sống đế vương của mình.

Tất cả chỉ là một trò chơi. Một phép thử.

Và tôi, con rối ngu ngốc, đã tin vào tình yêu chân thành trong cảnh nghèo khó ấy.

Điện thoại trong tay tôi rung lên. Là tin nhắn của anh.

[Lam à, anh nhớ em không? Hôm nay đấu võ lại thắng được mấy triệu, anh về mua cho em món cơm tấm sườn bì chả mà em thích nhé?]

Món cơm tấm sườn bì chả trị giá ba mươi lăm nghìn đồng.

Trong khi vừa rồi, anh đã chi hàng tỷ đồng cho Bạc Duyên Dáng mà không hề chớp mắt.

Tôi bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Ba năm qua, tôi đã sống trong một lời nói dối ngọt ngào và tàn nhẫn đến nhường nào. Tôi nhớ những ngày anh về nhà với vết bầm trên mặt, tôi đã đau lòng xoa thuốc cho anh. Tôi nhớ những lần anh nói tiền thưởng không đủ, tôi đã an ủi anh và lén đi làm thêm. Tôi nhớ cả những lúc anh ôm tôi vào lòng, nói rằng chỉ cần có tôi là đủ.

Tất cả là giả dối.

Mọi thứ đều là một màn kịch được dàn dựng công phu.

Trái tim tôi tan nát. Nó không còn đau nữa, nó đã chết rồi.

Trong đầu tôi chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất.

Tôi phải thoát khỏi đây.

Tôi phải khiến anh ta trả giá.

Tôi sẽ giả chết.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Bev Garnett

Thêm nhiều động thái
Đế Tế Trở Về

Đế Tế Trở Về

Đô Thị Đương Đại

5.0

“Tại sao! Tiêu Tuyên Lễ, chúng ta là người thân cùng huyết thống, tại sao ông lại giết cha mẹ tôi! ? " Mười lăm năm trước, khi tôi năm tuổi, chú tôi là Tiêu Tuyên Lễ đã giết chết cha mẹ tôi để chiếm đoạt tài sản gia đình, sau đó giả vờ nuôi dưỡng tôi, chỉ để che giấu tội giết anh trai mình! Nhưng con thú dữ này, sau khi nuôi dưỡng tôi nhiều năm, vẫn không thể thay đổi bản chất máu lạnh của mình... Khi tôi dần trưởng thành, thể hiện tài năng của mình, và ở tuổi hai mươi, tôi đã thành lập một công ty công nghệ sinh học có ảnh hưởng quốc tế và trở nên nổi tiếng. Ông ta, Tiêu Tuyên Lễ, đã vu khống tôi là kẻ hiếp dâm, cướp mất công ty của tôi và hủy hoại danh tiếng của tôi. Tôi đã trốn ra nước ngoài như một con chó mất nhà! Năm năm trôi qua trong chớp mắt. Tôi, Tiêu Thiên, đã trải qua lễ rửa tội bằng máu và lửa, và trở về với tư cách là thủ lĩnh của tổ chức vũ trang mạnh nhất ở nước ngoài! Của cải, tiền của tôi lên tới một nghìn tỷ! Quyền lực, tổ chức vũ trang của tôi có 100.000 binh lính! Quyền lực, khi tôi trở về, thị trưởng cũng phải cúi mình chào đón tôi! Khi tôi gặp lại Tiêu Tuyên Lễ, ông ta thế vẫn còn cười nhạo tôi là kẻ hiếp dâm và là chó mất nhà. Và khi tôi tiết lộ danh tính của mình, tất cả bọn họ đều quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc và cầu xin tôi tha thứ!"

Sách tương tự

Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi

Phu nhân, Lệ tổng lại đến để xin tái hôn rồi

Chickie Kertis
5.0

[Cô gái nhỏ ngây thơ với trái tim tràn đầy tình yêu trở nên tỉnh táo vs tổng tài bá đạo, cuồng nhiệt theo đuổi tình yêu (về sau càng ngày càng không kiềm chế được lời nói)] Năm thứ năm của cuộc hôn nhân bí mật, Thẩm Chiêu Ninh tận mắt nhìn thấy chồng mình cùng mối tình đầu vào khách sạn giữa ban ngày. Lúc ấy cô mới nhận ra, hóa ra Lệ Nghiên Tu lấy cô là vì cô có gương mặt giống mối tình đầu của anh. Thẩm Chiêu Ninh đã tuyệt vọng, lừa Lệ Nghiên Tu ký vào đơn ly hôn. Một tháng sau, trước mặt mọi người, cô thông báo với anh: "Lệ Nghiên Tu, tôi không cần anh nữa. Tôi chúc anh và mối tình đầu trói buộc nhau suốt đời." Anh ôm chặt lấy cô, mắt đỏ hoe vì xúc động, "Thẩm Chiêu Ninh, là em chủ động trước mà, giờ nói bỏ là bỏ được sao?" ****** Sau khi ly hôn, công việc của Thẩm Chiêu Ninh ngày càng thuận lợi, công ty cũng chuẩn bị lên sàn chứng khoán. Trong buổi tiệc mừng thành công, Lệ Nghiên Tu cũng xuất hiện. Anh nhìn vợ cũ khoác tay người đàn ông khác, anh không giấu nổi sự ghen tuông. Khi Thẩm Chiêu Ninh chuẩn bị thay lễ phục, anh chặn cô lại ngay trước cửa phòng thử đồ. “Người đàn ông đó tốt đến vậy sao?” Lúc này Thẩm Chiêu Ninh mới phát hiện Lệ Nghiên Tu đã khóc, giọt nước mắt nóng hổi của anh lăn trên xương quai xanh cô. “Thẩm Chiêu Ninh, anh hối hận rồi, mình tái hôn nhé?”

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Rock La porte
4.9

[Điềm sủng + cưới chớp nhoáng + cưới trước yêu sau] Nuôi bạn trai bao năm, không ngờ anh lại ngoại tình với bạn thân, Lục Thanh Thanh với thái độ bất cần, trực tiếp ứng tuyển quảng cáo tìm bạn đời, cưới chớp nhoáng với một người đàn ông xa lạ. Sau khi cưới chớp nhoáng, người đàn ông mở miệng là nói sẽ chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, Lục Thanh Thanh cười lạnh lùng, lại là một màn kịch lừa đảo anh nuôi em của người đàn ông gia trưởng. Ngờ đâu, người đàn ông này lại là một ma đầu sủng thê, bên ngoài ủng hộ sự nghiệp của cô, trong nhà giúp đỡ cô làm việc nhà, mọi việc trong nhà đều do cô bố trí, cuộc sống có bàn bạc thương lượng, ngày tháng của hai người trôi qua thật ngọt ngào. Điều khiến cô kinh ngạc chính là, mỗi khi cô gặp khó khăn, người chồng hờ này vừa xuất hiện là đã trực tiếp hóa giải. Mỗi lần cô đặt câu hỏi, người chồng hờ chỉ cười qua loa, khen cô có năng lực mạnh mẽ, vợ thật giỏi giang. Cho tới một ngày, dưới sự yêu chiều của chồng, cô đã đạt được thành tựu. Lúc này cô mới phát hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu, lâu nay luôn xuất hiện một người đàn ông có gương mặt giống hệt chồng mình.

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Quinn Rivers
5.0

Phá kính trùng viên + truy thê hỏa táng tràng + người cao vị cúi đầu/ cả hai trong sạch Bác sĩ điều trị chính cho khối u tuyến vú của Lâm Trừng lại chính là mối tình đầu của cô - Cố Kỳ Sâm. Mười năm trước, cô từng là cô gái vừa mập vừa xấu, luôn bị bạn bè của anh chế giễu. Cô tiết kiệm ăn tiêu để tặng anh một cây đàn violin đắt tiền, nhưng lại tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên ném nó vào thùng rác: "Một cây đàn tồi thôi, nhà tôi có thừa, thích thì cứ lấy đi." Mười năm trôi qua, cô thay tên đổi họ, từ một cô gái mập trở nên thon gọn. Cuộc gặp lại là một sự tình cờ, nhưng người mất kiểm soát trước lại là anh. Anh xé toang lớp vỏ lạnh lùng kiềm chế, bằng mọi cách giữ cô thật chặt bên mình, không cho cô rời xa: "Lâm Trừng, bệnh án của em đang ở trong tay anh, em có thể chạy đến đâu được?" Bên cạnh cô giờ đã có người theo đuổi, thậm chí cô còn định kết hôn. Anh nhìn cô với ánh mắt đỏ ngầu, ghì cô vào bàn làm việc, giọng khàn đầy cảm xúc: "Chia tay với anh ta đi, người gần gũi nhất với em phải là anh." Lâm Trừng nhếch môi cười: "Cố thiếu chẳng phải chỉ muốn đùa giỡn thôi sao? Giờ lại muốn lên làm chính thất à?" Sau khi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng anh cũng cúi đầu trước cô: "Anh nghiêm túc đấy, anh muốn ở bên em cả đời."

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.8

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy Bev Garnett Khác
“Sống trong một khu nhà trọ lụp xụp ở Sài Gòn suốt ba năm, tôi cứ ngỡ mình có một cuộc hôn nhân hạnh phúc bên người chồng võ sĩ nghèo khó. Cho đến khi tôi phát hiện ra, anh thực chất là Diêm Tuấn Kiệt, tổng tài của một tập đoàn hàng đầu, và ba năm qua chỉ là một trò chơi để anh ta trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ. Anh ta nói với vị hôn thê thật của mình: "Chỉ là một con nhỏ mồ côi bám víu thôi. Đợi anh chán rồi, anh sẽ quay về cưới em." Khi tôi đang mang trong bụng đứa con của anh, anh lại nghe lời tiểu tam, tự tay đánh tôi đến sảy thai. Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném tôi xuống sông Sài Gòn. Anh ta đã tự tay giết chết đứa con của mình, đẩy người vợ mà anh ta từng thề non hẹn biển vào chỗ chết. Nhưng tôi đã không chết. Được cứu sống, tôi quyết định giả chết, thay đổi thân phận để quay trở lại. Diêm Tuấn Kiệt, món nợ máu này, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025