Con quái vật tôi từng yêu

Con quái vật tôi từng yêu

Bev Garnett

5.0
Bình luận
Duyệt
23
Chương

Ba năm trước, tôi cứu một người đàn ông mất trí nhớ. Chúng tôi yêu nhau trong nghèo khó, anh ấy là "A Nghĩa" ấm áp của tôi. Nhưng khi hồi phục trí nhớ, anh trở thành Hoàng Hiếu Nghĩa, người thừa kế giàu có. Anh trở nên lạnh lùng, và mẹ anh ném cho tôi một tấm séc một trăm tỷ. "Cầm lấy số tiền này và biến mất khỏi cuộc đời con trai tôi." Vị hôn thê của anh cố tình làm tôi bị bỏng, anh lại quát mắng tôi. Tai nạn xe hơi, anh che chắn cho cô ta, mặc kệ tôi chảy máu. Tại bữa tiệc, cổ tay tôi bị giẫm gãy, anh chỉ lạnh lùng quay đi, tiếp tục đàn cho cô ta nghe. A Nghĩa, người từng xăm tên tôi lên xương quai xanh và hứa bảo vệ tôi, đã chết rồi. Tôi cầm lấy tiền, biến mất. Năm năm sau, tôi trở về với tư cách một nhà thiết kế nổi tiếng. Còn anh ta, trong sự hối hận muộn màng, lại bắt đầu cuộc săn đuổi điên cuồng.

Con quái vật tôi từng yêu Chương 1

Ba năm trước, tôi cứu một người đàn ông mất trí nhớ. Chúng tôi yêu nhau trong nghèo khó, anh ấy là "A Nghĩa" ấm áp của tôi.

Nhưng khi hồi phục trí nhớ, anh trở thành Hoàng Hiếu Nghĩa, người thừa kế giàu có. Anh trở nên lạnh lùng, và mẹ anh ném cho tôi một tấm séc một trăm tỷ.

"Cầm lấy số tiền này và biến mất khỏi cuộc đời con trai tôi."

Vị hôn thê của anh cố tình làm tôi bị bỏng, anh lại quát mắng tôi. Tai nạn xe hơi, anh che chắn cho cô ta, mặc kệ tôi chảy máu. Tại bữa tiệc, cổ tay tôi bị giẫm gãy, anh chỉ lạnh lùng quay đi, tiếp tục đàn cho cô ta nghe.

A Nghĩa, người từng xăm tên tôi lên xương quai xanh và hứa bảo vệ tôi, đã chết rồi.

Tôi cầm lấy tiền, biến mất. Năm năm sau, tôi trở về với tư cách một nhà thiết kế nổi tiếng. Còn anh ta, trong sự hối hận muộn màng, lại bắt đầu cuộc săn đuổi điên cuồng.

Chương 1

Hoàng Ngọc Tâm POV:

Bà Hoàng đẩy một tấm séc về phía tôi.

"Một trăm tỷ," bà ấy nói, giọng điệu cao ngạo không chút che giấu. "Cầm lấy số tiền này và biến mất khỏi cuộc đời con trai tôi. Rời khỏi đất nước này, đi đâu cũng được, miễn là đừng bao giờ xuất hiện trước mặt nó nữa."

Tôi nhìn lướt qua con số không trên tấm séc, một dãy số dài đến mức khiến người ta hoa mắt. Một trăm tỷ, đủ để một người bình thường sống cả đời không lo cơm áo.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng, không thể thở nổi.

Tôi ngước mắt lên, nhìn người phụ nữ quý phái đối diện. Bà ấy là mẹ của Hoàng Hiếu Nghĩa, người đàn ông tôi yêu.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy tấm séc, gấp nó lại và bỏ vào túi.

Bà Hoàng dường như không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy. Bà ấy nhếch môi, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt. "Xem ra cô cũng biết điều đấy. Loại phụ nữ như cô, ngoài tiền ra thì còn biết gì nữa."

Tôi vẫn im lặng.

Bà ấy nói đúng. Tình yêu của tôi, sự kiên trì của tôi, trong mắt họ, có lẽ chẳng đáng một xu.

Tôi đứng dậy, không nói một lời từ biệt, xoay người rời khỏi quán cà phê sang trọng.

Tấm séc trong túi nặng trĩu, như thể nó đang thiêu đốt da thịt tôi.

Tôi trở về căn biệt thự lạnh lẽo. Đây là nhà của Hiếu Nghĩa, cũng là nơi anh giam cầm tôi trong một năm qua.

Ngôi nhà rộng lớn nhưng trống rỗng, không có chút hơi ấm nào.

Tôi bước vào phòng ngủ, ánh mắt vô thức rơi vào khung ảnh trên đầu giường. Trong ảnh, một chàng trai có nụ cười ấm áp như nắng, đang ôm một cô gái có đôi mắt trong veo.

Đó là tôi và Hiếu Nghĩa của ba năm trước.

Ba năm trước, trong một đêm mưa tầm tã, tôi đang trên đường đi làm thêm về thì phát hiện anh nằm bất tỉnh trong một con hẻm nhỏ, người đầy máu. Anh túm lấy gấu quần tôi, yếu ớt cầu xin: "Cứu tôi... tôi sẽ báo đáp cô."

Tôi đã cứu anh, đưa anh về căn phòng trọ chật hẹp của mình. Nhưng khi tỉnh lại, anh đã mất trí nhớ.

Thế là, tôi bất đắc dĩ phải "thu nhận" một người đàn ông xa lạ.

Những ngày tháng sau đó tuy nghèo khó nhưng lại là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời tôi. "A Nghĩa", tôi gọi anh như vậy, là một chàng trai ấm áp và chân thành. Anh sẽ dậy sớm nấu cháo cho tôi, sẽ dùng tiền lương ít ỏi làm thêm để mua cho tôi một chiếc kẹp tóc rẻ tiền, sẽ cõng tôi đi bộ hàng cây số về nhà chỉ vì tôi nói mỏi chân.

Anh từng thì thầm bên tai tôi, rằng anh đã lén xăm tên tôi lên xương quai xanh.

Tôi sờ lên hình xăm của anh, xót xa hỏi: "Có đau không?"

Anh cười ngây ngô, đôi mắt sáng rực chỉ có hình bóng của tôi: "Chỉ cần là em, bao nhiêu đau đớn cũng đáng."

Tôi đã từng tin rằng, chúng tôi sẽ mãi hạnh phúc như vậy.

Cho đến một ngày, anh hồi phục trí nhớ.

Anh không phải là "A Nghĩa" nghèo khó của tôi nữa, mà là Hoàng Hiếu Nghĩa, người thừa kế duy nhất của tập đoàn bất động sản Hoàng Long.

Anh đưa tôi đến căn biệt thự này, cho tôi cuộc sống vật chất đủ đầy. Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi không còn sự ấm áp như xưa. Anh bắt đầu về nhà muộn, trên người luôn phảng phất mùi nước hoa của người phụ nữ khác.

Ngay sau đó, tin tức về anh và thiên kim tiểu thư nhà họ Lê, Lê Bảo Trâm, tràn ngập các mặt báo. Họ được ca ngợi là một cặp trời sinh, một sự kết hợp hoàn hảo giữa hai tập đoàn lớn.

Tôi lặng lẽ nhìn những bức ảnh họ đứng bên nhau, trái tim như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa vào.

Tôi biết, A Nghĩa của tôi đã chết rồi.

Người đàn ông trước mặt tôi bây giờ, là Hoàng Hiếu Nghĩa cao cao tại thượng.

Tôi quyết định sẽ rời đi.

Nhưng trước khi tôi kịp nói lời chia tay, bi kịch đã ập đến.

Tôi nhớ lại buổi tối hôm đó. Tôi ra ngoài để hoàn tất thủ tục du học, tình cờ gặp Hiếu Nghĩa và Lê Bảo Trâm đang dùng bữa tại một nhà hàng sang trọng.

Anh đang dịu dàng gắp thức ăn cho cô ta, ánh mắt cưng chiều đó, đã từng thuộc về riêng tôi.

Tim tôi đau nhói, tôi vội vàng quay đi, không muốn nhìn thêm nữa. Nhưng chính lúc đó, tôi vô tình làm rơi chiếc dĩa trên bàn.

Âm thanh chói tai vang lên, thu hút sự chú ý của họ.

Hiếu Nghĩa nhìn thấy tôi, đôi mày anh tuấn nhíu lại, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người xa lạ. "Hoàng Ngọc Tâm? Sao cô lại ở đây? Cô theo dõi tôi à?"

Giọng anh không một chút tình cảm, chỉ có sự nghi ngờ và chán ghét.

Lê Bảo Trâm đứng dậy, khoác tay Hiếu Nghĩa, giả vờ dịu dàng nói: "Nghĩa, anh đừng nóng. Có lẽ Tâm chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Tâm, hay là em qua đây ngồi cùng bọn chị đi?"

Cô ta kéo tôi ngồi xuống bàn của họ, một cách phô trương như thể cô ta mới là chủ nhân. Cô ta gọi những món ăn đắt tiền mà tôi chưa từng nghe tên, cố tình làm tôi bẽ mặt.

"Tâm, em thử món gan ngỗng này đi, ngon lắm đó."

Tôi lắc đầu.

Bảo Trâm lại cười: "Hay là tôm hùm? Món này là đặc sản ở đây đó."

Cô ta biết rõ tôi bị dị ứng với hải sản.

Đúng lúc đó, điện thoại của Hiếu Nghĩa reo lên, anh ra ngoài nghe máy.

Ngay khi anh vừa đi khỏi, nụ cười trên mặt Lê Bảo Trâm lập tức biến mất. "Hoàng Ngọc Tâm, cô nghĩ cô là ai mà dám ngồi cùng bàn với tôi? Một con nhỏ mồ côi nghèo hèn, cũng mơ tưởng trèo cao sao?"

Tôi siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh. "Tôi không có."

"Không có?" Bảo Trâm cười khẩy, rồi đột nhiên, cô ta hất cả bát súp nóng hổi trên bàn. Một nửa đổ lên tay cô ta, một nửa còn lại đổ lên mu bàn chân tôi.

Da thịt tôi bỏng rát.

Hiếu Nghĩa quay lại đúng lúc đó. Anh ta không thèm nhìn tôi lấy một cái, vội vàng chạy đến bên Bảo Trâm, lo lắng hỏi: "Em có sao không? Có bị bỏng không?"

Bảo Trâm dựa vào lòng anh, giọng nói yếu ớt, đầy oan ức: "Nghĩa, em không sao... Chỉ là... Tâm, em ấy không cố ý đâu..."

Hiếu Nghĩa quay lại, trừng mắt nhìn tôi, giận dữ quát: "Hoàng Ngọc Tâm! Cô điên rồi à? Bảo Trâm có lòng tốt mời cô ăn cơm, cô lại dám làm cô ấy bị thương?"

Anh ta không cho tôi một cơ hội giải thích, bế Bảo Trâm lên và vội vã rời đi.

Trước khi đi, Bảo Trâm còn quay đầu lại, ném cho tôi một nụ cười đắc thắng.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Bev Garnett

Thêm nhiều động thái
Đế Tế Trở Về

Đế Tế Trở Về

Đô Thị Đương Đại

5.0

“Tại sao! Tiêu Tuyên Lễ, chúng ta là người thân cùng huyết thống, tại sao ông lại giết cha mẹ tôi! ? " Mười lăm năm trước, khi tôi năm tuổi, chú tôi là Tiêu Tuyên Lễ đã giết chết cha mẹ tôi để chiếm đoạt tài sản gia đình, sau đó giả vờ nuôi dưỡng tôi, chỉ để che giấu tội giết anh trai mình! Nhưng con thú dữ này, sau khi nuôi dưỡng tôi nhiều năm, vẫn không thể thay đổi bản chất máu lạnh của mình... Khi tôi dần trưởng thành, thể hiện tài năng của mình, và ở tuổi hai mươi, tôi đã thành lập một công ty công nghệ sinh học có ảnh hưởng quốc tế và trở nên nổi tiếng. Ông ta, Tiêu Tuyên Lễ, đã vu khống tôi là kẻ hiếp dâm, cướp mất công ty của tôi và hủy hoại danh tiếng của tôi. Tôi đã trốn ra nước ngoài như một con chó mất nhà! Năm năm trôi qua trong chớp mắt. Tôi, Tiêu Thiên, đã trải qua lễ rửa tội bằng máu và lửa, và trở về với tư cách là thủ lĩnh của tổ chức vũ trang mạnh nhất ở nước ngoài! Của cải, tiền của tôi lên tới một nghìn tỷ! Quyền lực, tổ chức vũ trang của tôi có 100.000 binh lính! Quyền lực, khi tôi trở về, thị trưởng cũng phải cúi mình chào đón tôi! Khi tôi gặp lại Tiêu Tuyên Lễ, ông ta thế vẫn còn cười nhạo tôi là kẻ hiếp dâm và là chó mất nhà. Và khi tôi tiết lộ danh tính của mình, tất cả bọn họ đều quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc và cầu xin tôi tha thứ!"

Sách tương tự

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Ruby Skye
5.0

Sở Thanh Diên tưởng rằng bản thân là đứa con bị bỏ rơi, mang hận thù trở về, nhưng phát hiện nhà họ Sở lún sâu trong vũng lầy! Mẹ cô bị điên, bố cô trúng độc nằm giường. Anh cả là bậc thầy piano lại bị ép ở rể chịu nhục, anh hai cảnh sát lại bị oan vào ngục, anh ba trở thành lâu la của băng đảng bị đánh dập. Thiên kim giả còn cấu kết với đối thủ, chê bai "những người của nhà họ Sở là của nợ" quay lưng ôm lấy kẻ thủ. Sở Thanh Diên âm thầm ra tay, giúp mẹ lấy lại tinh thần, giúp bố khỏe lại! Anh cả ly hôn quay lại cuộc sống đỉnh cao, anh hai được gỡ oan thăng chức, anh ba trở thành chủ mới của băng đảng! Từ đó, nhà họ Sở nắm quyền hắc bạch lưỡng đạo. Nhiều người cười nhạo Sở Thanh Diên là phế vật dựa vào người nhà, không xứng với đại lão băng đảng Phó Tư Niên. Nào ngờ thân phận thật của cô lần lượt được tiết lộ: Thần y, sát thủ số một, nữ hoàng thương trường, thủ lĩnh Hắc Dạ – tất cả đều là cô! Phó Tư Niên vội vàng giữ chặt lấy cô: "Diên Diên, đừng giận nữa, hôn sự này không được hủy đâu!" Anh quỳ xuống cầu hôn: "Lấy anh nhé! Anh sẽ dâng tặng em cả đế quốc này làm sính lễ!"

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Alvis Lane
5.0

Khương Duy Ý và Cố Dịch An là thanh mai trúc mã mười hai năm, ở bên nhau ba năm. Hôn nhân giữa nhà họ Khương và nhà họ Cố vô cùng long trọng, khiến cho các quý cô nổi tiếng ở thành phố A đều phải ghen tị. Nhưng vào ngày cưới, khi khách khứa đã đông đủ, một cuộc điện thoại đã khiến Cố Dịch An từ bỏ Khương Duy Ý đang ăn mặc xinh đẹp. Việc Cố Dịch An trốn khỏi hôn lễ khiến Khương Duy Ý trở thành trò cười cho mọi người ở thành phố A. Nhưng những người đó còn chưa kịp cười được bao lâu, đã thấy Khương Duy Ý cùng Thẩm Cận Châu công bố giấy kết hôn: "Đã kết hôn." Tiếp theo là lời bình luận từ Thẩm Cận Châu, người đã không đăng bài cập nhật trong nhiều năm: "Đã đọc." Có người nói Khương Duy Ý lần này thật may mắn, mất hạt vừng hái được dưa hấu, Cố Dịch An không sánh bằng Thẩm Cận Châu. Đối mặt với những lời nói chua chát này, Khương Duy Ý luôn tỏ ra đồng ý một cách hào phóng. Cho đến một ngày, một phóng viên tài chính táo bạo hỏi Thẩm Cận Châu đánh giá cuộc hôn nhân của anh như thế nào. Ngay lúc mọi người nghĩ rằng Thẩm Cận Châu sẽ ngạo mạn chế giễu Khương Duy Ý, anh ấy lại bất ngờ nói bốn chữ chậm rãi: "Đã đạt được điều mong muốn."

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.8

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Thoái hôn? Vương gia dùng mạng để sủng!

Daniel
5.0

[Bóc mặt + Vương phi thần y + Sủng ngọt đập gian + Tranh đoạt trong phủ và hậu cung] Bảy năm trước, nàng là đích nữ Thẩm gia, bị kế mẫu và thứ muội hãm hại, vứt bỏ nơi hoang dã, mẫu thân chết thảm, đến cả hài cốt cũng không còn. Bảy năm sau, nàng mang theo tài nghệ y thuật trở về, vạch mặt kẻ giả tạo, giẫm đạp bọn tay sai độc ác dưới chân, thề khiến kẻ thù phải trả giá bằng máu! Kế mẫu gây khó dễ? Một bát cháo độc khiến bà ta da dẻ héo úa, tiều tụy! Thứ muội cướp hôn? Một nắm bột độc làm nhan sắc của nàng ta tàn phai không còn! Triều thần vu oan? Một mũi kim khiến hắn sống không bằng chết! Không ngờ trên con đường báo thù, nàng lại vô tình dây vào người không nên dây - vị Chiến Thần Vương gia đáng sợ nhất. Người ta đồn rằng Dạ Vương tàn bạo, thích giết chóc, đôi chân đã tàn phế, chẳng sống được bao lâu, vậy mà lại vừa gặp đã yêu nàng, sủng ái nàng đến tận cùng. “Vương phi muốn báo thù à? Dao của bổn vương, nàng cứ dùng đi!" Thẩm Tinh Lan nhướng mày cười lạnh: "Vương gia, ta không chỉ giỏi y thuật, mà còn rất thành thạo dùng độc, người liệu mà cẩn thận!" Minh Hạc Tranh chẳng hề để tâm, ôm nàng vào lòng, khẽ bật cười: "Không sao, bổn vương cam tâm tình nguyện chịu đựng, coi như là điều ngọt ngào. "

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Con quái vật tôi từng yêu Con quái vật tôi từng yêu Bev Garnett Khác
“Ba năm trước, tôi cứu một người đàn ông mất trí nhớ. Chúng tôi yêu nhau trong nghèo khó, anh ấy là "A Nghĩa" ấm áp của tôi. Nhưng khi hồi phục trí nhớ, anh trở thành Hoàng Hiếu Nghĩa, người thừa kế giàu có. Anh trở nên lạnh lùng, và mẹ anh ném cho tôi một tấm séc một trăm tỷ. "Cầm lấy số tiền này và biến mất khỏi cuộc đời con trai tôi." Vị hôn thê của anh cố tình làm tôi bị bỏng, anh lại quát mắng tôi. Tai nạn xe hơi, anh che chắn cho cô ta, mặc kệ tôi chảy máu. Tại bữa tiệc, cổ tay tôi bị giẫm gãy, anh chỉ lạnh lùng quay đi, tiếp tục đàn cho cô ta nghe. A Nghĩa, người từng xăm tên tôi lên xương quai xanh và hứa bảo vệ tôi, đã chết rồi. Tôi cầm lấy tiền, biến mất. Năm năm sau, tôi trở về với tư cách một nhà thiết kế nổi tiếng. Còn anh ta, trong sự hối hận muộn màng, lại bắt đầu cuộc săn đuổi điên cuồng.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025

23

Chương 23

17/10/2025