icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy

Chương 2 

Số từ:1432    |    Phát hành vào:17/10/2025

Bích

m qua. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, quen thuộc đến đau lòng. Mọi thứ trong phòng vẫn như cũ, như

ng hơn bao giờ hết. Tôi lục lọi trong chiếc tủ g

một năm

, nhưng vẫn cố mỉm cười cảm ơn tôi. Trước khi được đưa đi cấp cứu, ông ấy đã dúi vào tay tôi tấm da

có một cái tên, Đoàn Trường T

, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dùng đến nó. Nhưng bâ

dự, bấm số gọi đi. Tôi

ã có người bắt máy. Một giọng nam

ông Đoàn Trường Tùng khô

i đây.

năm trước, tôi đã… đã cứu ông

i trở nên ấm áp hơn: "À, tôi nhớ rồi. Cô gái

giúp đỡ của ông. T

như có chút ngạc nhiên, nhưng ông khô

cánh cửa phòng bật mở.

thể thao thường ngày. Khuôn mặt anh ta lộ vẻ

lấy điện thoại từ tay tôi và cúp máy. "Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng tùy

đó là sự quan tâm. Bây giờ tôi mới hiểu, đó chỉ là sự gia

ng ngực, cúi đầu xuống để che đi ánh mắ

goãn cúi đầu, vẻ mặt anh ta dịu lại. Anh ta hài lòng v

i vào lòng. Tôi theo phản x

mắt hiện lên vẻ không vui. Nhưng anh ta nhanh

cơm tấm sườn bì chả cho e

ừng yêu thích. Mùi thơm của nó giờ

Tôi lạnh lùng

ngày rồi mà." Anh ta kiên nhẫn dỗ dành

i!" Tôi không kiềm

đầy bất đắc dĩ: "Được rồi, được rồi. Em không ăn thì thôi. Chắc em giận anh vì hôm nay

m ấp vị hôn thê của anh ở

t của sự chân thành trong mắt anh ta. Nhưng không

cuộc sống bấp bênh, nhưng anh ta sẽ cố gắng hết sức để lo cho tôi. Anh ta thậm chí còn diễn một vở kịch bị người ta đá

tổng tài của tập đoàn hàng đầu, sao có thể dễ dàng bị đánh g

Anh ta lại giở giọng dỗ dàn

y ghê tởm. Tình yêu của a

gủ." Tôi nói, giọn

đi. Anh ra ngoà

" Tôi bất

trả lời: "À, mấy anh em ở võ đường rủ đi uố

Tôi chắc chắn là Bạc

ời đi, khoác lên mình vẻ mệt mỏi giả tạ

iễn kịch giỏi thật đấy. Nhưng tiếc là, khán

u dưới gầm giường. Đó là toàn bộ số tiền tôi đã dành dụm được trong ba n

Tuấn Kiệt chỉ như một giọt nước trong đại dương,

để có thể hoàn toàn biến mất khỏi cuộc

nơi tôi có thể kiếm được nhiều tiền hơn, và cũng là nơi… t

vụ ở một câu lạc bộ đêm cao cấp. Nơi này,

ự đoán, đêm đó, t

nhất. Anh ta vung tay, gọi một chai rượu vang trị gi

yên Dáng giả vờ từ chối, nhưng ánh

hé sát vào tai cô ta, thì thầm. "Sau n

t khô

húng ta kết hôn, em chí

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy
Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy
“Sống trong một khu nhà trọ lụp xụp ở Sài Gòn suốt ba năm, tôi cứ ngỡ mình có một cuộc hôn nhân hạnh phúc bên người chồng võ sĩ nghèo khó. Cho đến khi tôi phát hiện ra, anh thực chất là Diêm Tuấn Kiệt, tổng tài của một tập đoàn hàng đầu, và ba năm qua chỉ là một trò chơi để anh ta trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ. Anh ta nói với vị hôn thê thật của mình: "Chỉ là một con nhỏ mồ côi bám víu thôi. Đợi anh chán rồi, anh sẽ quay về cưới em." Khi tôi đang mang trong bụng đứa con của anh, anh lại nghe lời tiểu tam, tự tay đánh tôi đến sảy thai. Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném tôi xuống sông Sài Gòn. Anh ta đã tự tay giết chết đứa con của mình, đẩy người vợ mà anh ta từng thề non hẹn biển vào chỗ chết. Nhưng tôi đã không chết. Được cứu sống, tôi quyết định giả chết, thay đổi thân phận để quay trở lại. Diêm Tuấn Kiệt, món nợ máu này, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 22