icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy

Chương 3 

Số từ:1156    |    Phát hành vào:17/10/2025

Bích

ừng chữ một, như những mũi kim vô hình đâm vào trái tim đã rỉ máu của tôi

ọng điệu vừa nũng nịu vừa lo lắng: "Nhưng e

tin và tàn nhẫn. Anh ta lấy từ trong t

Sẽ không có ch

chuyền kim cương lấp lánh, ở giữa là mặt dây ch

t buổi đấu giá từ thiện. Anh sẽ công khai đấu giá sợi dây

to đầy hạnh phúc. Cô ta không thể ngờ Tuấn Kiệt lại

ệt…

đeo sợi dây chuyền lên cổ cô ta, rồ

lên môi anh. Một nụ hôn sâu và nóng bỏng, phô diễ

giác buồn nôn khó tả. Tôi vịn chặt vào

huyền kim

nhớ

à một món đồ xa

ệt đã đưa cho tôi. Anh ta nói đó là vật đính ước của chúng tôi. Anh ta nói rằ

i vợ duy nhất. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, em hãy g

g vẳng bên tai, ấm áp và chân

dùng chính tín vật đó để cầ

h yêu của tôi, trong mắt a

giác như có một bàn tay vô hình siết ch

Diêm Tuấn Kiệt, cũ

uấn Kiệt và Bạc Duyên Dá

n là tin nhắn của anh ta, với n

không về ăn cơm được. Em ăn

đã không còn sức để diễ

ạ xối xả như trút nước, như muốn gột rửa

như một kẻ mất hồn. Mưa táp vào mặt, lạnh buốt,

, bánh xe nghiến trên vũng nước

khuôn mặt của Diêm Tuấn Kiệt và Bạc Duyên Dáng bên t

nước mưa, mặn chát. Tiếng khóc bị tiếng mưa

ho ba năm ngu

yêu chân thà

g mà tôi còn chưa kịp cảm

a con của Diêm Tuấn Kiệt, kẻ

i xử với tôi như vậy?" T

Sự quan tâm của anh ta là gi

m, gọi tên những người thân yêu đã khuất. Tôi

, đi về phía nghĩa trang ngoại ô thà

quất vào người. Tôi ở đó, kể cho ba mẹ nghe

đó suốt

h cóng và ê ẩm. Điện thoại có hơn hai mươi cu

em đi đ

rả lời tin nh

? Anh xin lỗi, về nhà đi

òn gì để giải

trọ. Cánh cửa vừa mở, Tuấn Ki

êm qua? Em có biết an

nh ta, như nhìn một người xa lạ. Mùi nước hoa đắt tiền trên ng

uộn, anh ta cũng sẽ lo lắng như vậy. Anh ta sẽ ôm tô

òn là Tuấn Kiệt của ngày xưa nữa. Hoặc có lẽ,

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy
Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy
“Sống trong một khu nhà trọ lụp xụp ở Sài Gòn suốt ba năm, tôi cứ ngỡ mình có một cuộc hôn nhân hạnh phúc bên người chồng võ sĩ nghèo khó. Cho đến khi tôi phát hiện ra, anh thực chất là Diêm Tuấn Kiệt, tổng tài của một tập đoàn hàng đầu, và ba năm qua chỉ là một trò chơi để anh ta trải nghiệm cuộc sống nghèo khổ. Anh ta nói với vị hôn thê thật của mình: "Chỉ là một con nhỏ mồ côi bám víu thôi. Đợi anh chán rồi, anh sẽ quay về cưới em." Khi tôi đang mang trong bụng đứa con của anh, anh lại nghe lời tiểu tam, tự tay đánh tôi đến sảy thai. Chưa dừng lại ở đó, anh ta còn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném tôi xuống sông Sài Gòn. Anh ta đã tự tay giết chết đứa con của mình, đẩy người vợ mà anh ta từng thề non hẹn biển vào chỗ chết. Nhưng tôi đã không chết. Được cứu sống, tôi quyết định giả chết, thay đổi thân phận để quay trở lại. Diêm Tuấn Kiệt, món nợ máu này, tôi nhất định sẽ bắt anh phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 22