/0/75300/coverorgin.jpg?v=0c8db41322dfec1bd9a2a2ebbba60e11&imageMogr2/format/webp)
Cuộc hôn nhân giả sáu năm của tôi kết thúc vào ngày mối tình đầu của anh ta trở về.
Anh ta lấy đi toàn bộ tiền tiết kiệm của chúng tôi, số tiền tôi vất vả dành dụm để cứu mạng em trai, để đầu tư cho người phụ nữ đó.
Không lâu sau, công ty của cô ta bị hacker tấn công, gây ra khủng hoảng tài chính quốc gia.
Là chuyên gia đàm phán, chồng tôi, Hàng Doanh Phàm, phải đưa ra lựa chọn: Hoặc hy sinh danh tiếng của "vợ" là tôi, hoặc để sự nghiệp của "tình đầu" Cật Hạ Vy sụp đổ.
Anh ta không một chút do dự.
"Tôi chọn phương án một."
Trong lúc tuyệt vọng nhất ở trong tù, tôi mới biết được sự thật kinh hoàng hơn. Cật Hạ Vy chính là kẻ đã hại chết cha tôi, còn Hàng Doanh Phàm cưới tôi, là để "chuộc tội" thay cho người tình của mình.
Nhiều năm sau, tôi trở lại với một thân phận mới. Lần này, tôi sẽ lật tẩy toàn bộ âm mưu của họ, khiến Hàng Doanh Phàm phải trả giá cho tất cả.
Chương 1
Minh Đan Trang POV:
Cuộc hôn nhân giả kéo dài sáu năm của tôi kết thúc vào cái ngày mối tình đầu của anh ta trở về. Anh ta đã lấy đi toàn bộ số tiền tiết kiệm của chúng tôi, số tiền mà tôi đã vất vả dành dụm để cứu mạng em trai tôi, để đầu tư vào một dự án khởi nghiệp xa hoa cho người phụ nữ đó.
Tôi là Minh Đan Trang, một chuyên gia phân tích tài chính và kế toán pháp y. Trong mắt mọi người, tôi là một thiên tài với những con số, có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách phức tạp của thế giới tài chính. Nhưng trước Hàng Doanh Phàm, tôi chỉ là một kẻ ngốc.
Một kẻ ngốc yêu anh đến mù quáng.
Trong suốt sáu năm, đồng nghiệp và bạn bè đều ngưỡng mộ cuộc hôn nhân của chúng tôi. Hàng Doanh Phàm, chuyên gia đàm phán tâm lý tội phạm xuất sắc nhất của Cục Cảnh sát Hình sự, là một người đàn ông hoàn hảo trong mắt mọi người. Anh lịch lãm, tài giỏi, và quan trọng nhất, anh yêu thương tôi.
Ít nhất, đó là những gì họ thấy.
Họ thấy anh đến đón tôi mỗi ngày sau giờ làm, bất kể mưa gió. Họ thấy anh dịu dàng gỡ những sợi tóc rối trên trán tôi. Họ thấy anh trong những bữa tiệc, ánh mắt luôn dõi theo tôi, đầy vẻ cưng chiều.
Một hình mẫu người chồng hoàn hảo.
Nhưng chỉ có tôi biết, tất cả những điều đó đều là giả.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi là một hợp đồng, một màn kịch được dựng lên để che mắt gia đình anh trong khi anh chờ đợi mối tình đầu của mình, Cật Hạ Vy, từ nước ngoài trở về.
Và bây giờ, cô ta đã về.
"Trang, anh về rồi."
Giọng nói của Doanh Phàm vang lên từ cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi đang ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, điện thoại vẫn còn áp chặt bên tai. Ở đầu dây bên kia, bác sĩ vừa thông báo tình trạng của em trai tôi, Minh Tuấn, đã trở nên nguy kịch. Ca phẫu thuật ghép tủy không thể trì hoãn được nữa.
Tôi cần tiền, một khoản tiền khổng lồ mà tôi đã nghĩ rằng mình có.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh. Anh vẫn mặc bộ đồng phục cảnh sát, vẻ ngoài anh tuấn và chính trực như mọi khi. Anh nới lỏng cà vạt, bước về phía tôi, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc.
"Sao lại ngồi dưới sàn thế này? Sẽ bị cảm lạnh đấy."
Anh định cúi xuống đỡ tôi dậy, nhưng tôi đã đứng lên trước, lùi lại một bước.
"Tiền đâu?" Giọng tôi run rẩy, khô khốc.
Doanh Phàm hơi khựng lại, ánh mắt anh có chút bối rối. "Tiền gì?"
"Tiền tiết kiệm của chúng ta. Em vào tài khoản chung rồi, không còn một đồng nào cả. Hàng Doanh Phàm, số tiền đó đâu rồi?" Tôi gần như hét lên.
Anh nhíu mày, vẻ mặt trở nên lạnh lùng và xa cách, một vẻ mặt mà tôi đã quá quen thuộc trong sáu năm qua mỗi khi tôi chạm đến ranh giới của anh.
"Anh dùng nó để đầu tư rồi." Anh nói một cách thản nhiên, như thể đang nói về thời tiết hôm nay.
Cả người tôi như bị một chậu nước đá dội từ đầu đến chân. "Đầu tư? Đầu tư vào cái gì mà cần đến toàn bộ số tiền tiết kiệm của chúng ta? Anh có biết số tiền đó là để..."
"Là dự án khởi nghiệp của Hạ Vy." Anh cắt lời tôi, giọng nói không một chút áy náy. "Cô ấy vừa về nước, rất có tiềm năng. Đây là một cơ hội kinh doanh tốt."
Cật Hạ Vy.
Cái tên đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi nhìn anh chằm chằm, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
"Cơ hội kinh doanh?" Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và đầy tuyệt vọng. "Anh có biết Tuấn đang cần tiền để phẫu thuật không? Em trai em đang chờ chết trong bệnh viện, còn anh lại lấy số tiền cứu mạng đó đi đầu tư cho mối tình đầu của anh?"
Sự lạnh lùng trên mặt Doanh Phàm cuối cùng cũng rạn nứt, thay vào đó là một chút thiếu kiên nhẫn. "Anh sẽ tìm cách khác cho thằng bé. Chỉ là một cơ hội kinh doanh thôi, em làm gì mà căng thẳng vậy?"
"Chỉ là một cơ hội kinh doanh?" Tôi lặp lại, cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. "Hàng Doanh Phàm, đó là mạng người! Là em trai của em!"
"Đừng có vô lý nữa, Đan Trang." Anh gỡ tay tôi ra, giọng điệu trở nên gay gắt. "Anh là cảnh sát, anh biết mình đang làm gì. Hạ Vy là một nhân tài kinh tế được nhà nước công nhận, dự án của cô ấy có ý nghĩa rất lớn. Em không thể vì chuyện cá nhân mà ích kỷ như vậy."
Anh ta nói tôi ích kỷ. Anh ta dùng chính nghề nghiệp cao quý của mình để hợp lý hóa cho hành động tàn nhẫn này.
Tôi nhìn anh, người đàn ông tôi đã yêu sáu năm, người mà tôi đã nghĩ rằng dù cuộc hôn nhân này là giả, ít nhất giữa chúng tôi cũng có một chút tình người. Nhưng không, tôi đã nhầm.
Trong mắt anh, sự sống chết của em trai tôi không thể so sánh được với sự nghiệp của Cật Hạ Vy.
Cơ thể tôi run rẩy không kiểm soát. Tôi không còn sức để tranh cãi nữa. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Tôi lảo đảo đi về phòng, đóng sập cửa lại, mặc kệ tiếng gọi của anh ở phía sau.
Mười ngày sau, em trai tôi rơi vào tình trạng nguy kịch vì bỏ lỡ thời gian phẫu thuật tốt nhất. Tôi đến công ty của Cật Hạ Vy để tìm Doanh Phàm, hy vọng anh còn chút lương tri cuối cùng.
Cánh cửa văn phòng tổng giám đốc không đóng chặt. Qua khe cửa, tôi thấy hai người họ. Cật Hạ Vy đang ngồi trên bàn làm việc, còn Doanh Phàm đứng đối diện, hai tay chống lên mặt bàn, vây cô ta vào giữa. Khoảng cách của họ gần đến mức chỉ cần một cử động nhỏ là có thể chạm vào nhau.
Họ đang cười nói, rất thân mật.
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Tiếng động đột ngột khiến cả hai giật mình quay lại. Doanh Phàm nhìn thấy tôi, trong mắt anh thoáng qua một tia bối rối, nhưng rồi nhanh chóng biến mất. Anh đứng thẳng người, giữ khoảng cách với Hạ Vy.
"Đan Trang? Sao em lại đến đây?"
/0/95854/coverorgin.jpg?v=20260106215503&imageMogr2/format/webp)
/0/95954/coverorgin.jpg?v=20260106215808&imageMogr2/format/webp)
/0/95837/coverorgin.jpg?v=20260106215419&imageMogr2/format/webp)
/0/90785/coverorgin.jpg?v=20251106171532&imageMogr2/format/webp)
/0/90149/coverorgin.jpg?v=20251106170624&imageMogr2/format/webp)
/0/95672/coverorgin.jpg?v=20260106214809&imageMogr2/format/webp)
/0/95788/coverorgin.jpg?v=20260106215055&imageMogr2/format/webp)
/0/95651/coverorgin.jpg?v=20260106214709&imageMogr2/format/webp)
/0/96277/coverorgin.jpg?v=61e77b93934c45b38871dec1a3c5fc50&imageMogr2/format/webp)
/0/90364/coverorgin.jpg?v=262bbdeda4472bfe3874432b02eded5a&imageMogr2/format/webp)
/0/95642/coverorgin.jpg?v=20260106214659&imageMogr2/format/webp)
/0/75300/coverorgin.jpg?v=0c8db41322dfec1bd9a2a2ebbba60e11&imageMogr2/format/webp)
/0/77635/coverorgin.jpg?v=151efb722321b6e66d2b0ca3dd3262ec&imageMogr2/format/webp)
/0/97309/coverorgin.jpg?v=20251107030742&imageMogr2/format/webp)
/0/95644/coverorgin.jpg?v=20260106214654&imageMogr2/format/webp)
/0/78019/coverorgin.jpg?v=b7283a69a03e28fd18bb7e8f37997e38&imageMogr2/format/webp)
/0/96272/coverorgin.jpg?v=eb40448d00811ddf5ca84d39d2a85dc0&imageMogr2/format/webp)
/0/90367/coverorgin.jpg?v=fb476adda62636d24dfcbccc199cdf2f&imageMogr2/format/webp)
/0/95812/coverorgin.jpg?v=20260106215200&imageMogr2/format/webp)
/0/95820/coverorgin.jpg?v=20260106215213&imageMogr2/format/webp)