Sự phản bội của chồng, sự tái sinh của vợ

Sự phản bội của chồng, sự tái sinh của vợ

Lulita Kangaloo

5.0
Bình luận
51
Duyệt
10
Chương

Mười năm yêu một người, năm năm làm vợ, tôi phát hiện mình có thai vào đúng ngày que thử thai hiện lên hai vạch. Tôi muốn bay đến tạo bất ngờ cho chồng, nhưng lại vô tình nghe được một bí mật động trời. Cuộc hôn nhân của chúng tôi là giả, và suốt năm năm qua, anh đã lén bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn của tôi. Tại tiệc sinh nhật, anh ta vì người tình mà bỏ mặc tôi. Khi tôi bị vu oan, anh ta đã tự tay đánh tôi đến sảy thai, còn trơ mắt nhìn người tình đánh gãy cả hai chân tôi. Tàn nhẫn hơn, anh ta còn cho bác sĩ lấy da trên ngực tôi để ghép cho vết xước nhỏ của cô ta. "Coi như là một bài học cho em, để sau này em không hành động lỗ mãng như vậy nữa." Trong tuyệt vọng, tôi đã tạo ra một cái chết giả, biến mất khỏi cuộc đời anh ta. Năm năm sau, khi tôi đã trở thành tiến sĩ, ngồi trên xe lăn và chuẩn bị kết hôn với người yêu mình, anh ta đột nhiên xuất hiện. "Phương... Anh xin lỗi... Tha thứ cho anh được không?"

Chương 1

Mười năm yêu một người, năm năm làm vợ, tôi phát hiện mình có thai vào đúng ngày que thử thai hiện lên hai vạch.

Tôi muốn bay đến tạo bất ngờ cho chồng, nhưng lại vô tình nghe được một bí mật động trời. Cuộc hôn nhân của chúng tôi là giả, và suốt năm năm qua, anh đã lén bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn của tôi.

Tại tiệc sinh nhật, anh ta vì người tình mà bỏ mặc tôi. Khi tôi bị vu oan, anh ta đã tự tay đánh tôi đến sảy thai, còn trơ mắt nhìn người tình đánh gãy cả hai chân tôi.

Tàn nhẫn hơn, anh ta còn cho bác sĩ lấy da trên ngực tôi để ghép cho vết xước nhỏ của cô ta.

"Coi như là một bài học cho em, để sau này em không hành động lỗ mãng như vậy nữa."

Trong tuyệt vọng, tôi đã tạo ra một cái chết giả, biến mất khỏi cuộc đời anh ta. Năm năm sau, khi tôi đã trở thành tiến sĩ, ngồi trên xe lăn và chuẩn bị kết hôn với người yêu mình, anh ta đột nhiên xuất hiện.

"Phương... Anh xin lỗi... Tha thứ cho anh được không?"

Chương 1

Thành Ánh Phương POV:

Mười năm yêu một người, năm năm làm vợ, tất cả chỉ là một trò lừa bịp.

Tôi phát hiện ra sự thật này vào ngày que thử thai hiện lên hai vạch.

Bàn tay tôi run rẩy cầm que thử, trái tim tưởng chừng như sắp vỡ tung vì sung sướng. Cuối cùng, tôi và Cao Anh Huy cũng có con. Đứa con mà chúng tôi đã mong chờ suốt năm năm qua.

Anh đang đi công tác ở Đà Nẵng. Tôi không thể chờ đợi để báo tin vui này cho anh. Tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt của anh, muốn thấy anh ôm chầm lấy tôi, muốn nghe anh nói rằng anh hạnh phúc đến nhường nào.

Tôi lập tức đặt vé máy bay, không nói cho anh biết một lời, muốn tạo cho anh một bất ngờ lớn.

Chuyến bay kéo dài hơn một tiếng đồng hồ dường như dài cả thế kỷ. Trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh về một gia đình ba người hạnh phúc. Anh Huy sẽ là một người cha tuyệt vời, tôi chắc chắn điều đó.

Xuống sân bay, tôi bắt taxi thẳng đến khu nghỉ dưỡng sang trọng nơi anh đang ở. Lễ tân mỉm cười và đưa cho tôi thẻ phòng dự phòng sau khi tôi nói mình là vợ của anh Cao. Mọi thứ đều thuận lợi một cách đáng kinh ngạc.

Càng đến gần căn biệt thự ven biển của anh, tim tôi càng đập mạnh. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Cánh cửa gỗ nặng trịch hé mở. Tôi nghe thấy tiếng cười nói vọng ra từ bên trong. Là giọng của anh Huy và vài người bạn thân của anh.

Tôi định đẩy cửa bước vào, nhưng một câu nói đã khiến tôi khựng lại, như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào người.

"Huy, cậu định giấu Ánh Phương đến bao giờ nữa?" một người bạn hỏi. "Năm năm rồi đấy. Cậu không thấy mệt mỏi khi phải diễn kịch sao?"

Tim tôi thắt lại. Diễn kịch? Kịch gì chứ?

Tôi nín thở, áp tai vào khe cửa.

Giọng nói trầm ấm quen thuộc của Anh Huy vang lên, nhưng những lời anh nói ra lại xa lạ và tàn nhẫn đến đáng sợ.

"Mệt chứ. Nhưng biết làm sao được. Phương là món đồ chơi tôi yêu thích nhất, tôi không nỡ vứt bỏ."

Món đồ chơi...

Đầu óc tôi trống rỗng. Anh gọi tôi là món đồ chơi.

"Vậy còn Kiều Khanh thì sao?" một giọng khác xen vào. "Cô ấy mới là vợ hợp pháp của cậu, là mẹ của Cao Gia Minh, người thừa kế duy nhất của Cao Thị. Cậu định để cô ấy và con trai chịu thiệt thòi mãi à?"

Nghiêm Kiều Khanh...

Cái tên này như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

Nghiêm Kiều Khanh, cô gái nghèo khó mà tôi từng chu cấp tiền ăn học suốt những năm đại học. Sao cô ta lại... là vợ hợp pháp của Anh Huy?

Và Cao Gia Minh... Người thừa kế duy nhất...

Họ có con rồi sao?

Một cơn buồn nôn cuộn lên trong cổ họng tôi. Tôi vịn chặt vào tường, cố gắng không ngã quỵ.

Giọng Anh Huy lại vang lên, lạnh lùng và quyết đoán.

"Thiệt thòi? Tôi cho cô ấy địa vị Cao phu nhân, cho con trai tôi quyền thừa kế toàn bộ tập đoàn. Như vậy còn chưa đủ sao? Về tình cảm, tôi chỉ có thể cho Thành Ánh Phương. Các cậu biết mà, tôi yêu cô ấy."

Yêu tôi?

Nụ cười cay đắng nở trên môi tôi. Đây là cách anh yêu tôi sao? Lừa dối tôi, biến tôi thành kẻ thứ ba chen chân vào gia đình người khác mà không hề hay biết?

"Yêu mà cậu lại lén lút bỏ thuốc tránh thai vào đồ ăn của cô ấy suốt năm năm qua à?" người bạn kia cười khẩy. "Để cô ấy không bao giờ có thể mang thai, để không làm ảnh hưởng đến vị trí của con trai cậu?"

Bàn tay tôi vô thức đặt lên bụng.

Đứa con...

Hóa ra, anh chưa bao giờ muốn có con với tôi.

Hóa ra, sự xuất hiện của đứa bé này hoàn toàn là một tai nạn. Một tai nạn mà anh không hề mong muốn.

Nước mắt tôi lã chã rơi. Mười năm thanh xuân, năm năm hôn nhân, tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là một lời nói dối được dàn dựng công phu. Giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi là giả. Ngôi nhà chúng tôi đang ở thuộc về anh và một người phụ nữ khác. Và tình yêu mà tôi luôn tự hào... chỉ là sự thương hại của anh dành cho một món đồ chơi.

Tôi cảm thấy cả thế giới của mình sụp đổ.

Tấm màn nhung của vở kịch hạnh phúc đã bị kéo xuống, phơi bày một sự thật trần trụi và tàn khốc. Tôi chỉ là một con rối ngu ngốc, bị giật dây bởi người đàn ông tôi yêu nhất.

Tôi đứng đó, chết lặng, cho đến khi cánh cửa đột ngột mở ra.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Lulita Kangaloo

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Sau khi bị mẹ bỏ rơi, tiểu thư thật trở nên điên loạn

Sau khi bị mẹ bỏ rơi, tiểu thư thật trở nên điên loạn

Cosimo Mohanty
5.0

Tô Mộc Vũ là con gái thất lạc của nhà họ Tô. Sau khi được đưa về nhà họ Tô, bố mẹ cô không yêu thương cô, anh trai cô luôn nói xui xẻo khi nhìn thấy cô. Điều do họ đã dành tất cả tình yêu thương của mình cho con gái nuôi. Để làm hài lòng gia đình, Tô Mộc Vũ đã bao dung trong mọi việc. Bất kể là địa vị, bằng cấp hay bản thiết kế của riêng cô, cô đều bị ép phải giao tất cả cho con gái nuôi. Nhưng thứ cô nhận được cuối cùng không phải là tình yêu thương của gia đình, mà là ngày càng nhiều sự cướp bóc điên cuồng. Mẹ: Em gái cô sắp tham gia cuộc thi thiết kế thời trang. Đưa bản thiết kế của cô cho em gái, tôi có thể gọi cô là con gái. Bố: Có vấn đề với kế hoạch dự án của công ty, con có thể giúp bố sửa nó không. Bố tha thứ cho con vì đã bỏ nhà đi. Anh trai: Em gái của cô cần ghép thận. Chỉ cần cô cho em ấy một quả thận, chúng tôi có thể nhận cô là em gái. Nhưng, cô ấy vốn là vậy. Từ đó trở đi, Tô Mộc Vũ không còn bao dung nữa và cắt đứt mọi tình cảm và tình yêu. Muốn một quả thận, thận heo lấy không? Muốn bản thiết kế nháp của tôi, nằm mơ? Muốn tôi làm trâu làm ngựa? Xin lỗi, Tô Mộc Vũ vô dụng kia đã chết rồi. Tô Mộc Vũ hiện tại là võ sư đai đen cấp chín, thông thạo tám thứ tiếng, là bậc thầy trong lĩnh vực y khoa và là nhà thiết kế đẳng cấp thế giới. Tô Mộc Vũ: Từ nay về sau, một mình tôi là nhà họ Tô.

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Rock La porte
4.9

[Điềm sủng + cưới chớp nhoáng + cưới trước yêu sau] Nuôi bạn trai bao năm, không ngờ anh lại ngoại tình với bạn thân, Lục Thanh Thanh với thái độ bất cần, trực tiếp ứng tuyển quảng cáo tìm bạn đời, cưới chớp nhoáng với một người đàn ông xa lạ. Sau khi cưới chớp nhoáng, người đàn ông mở miệng là nói sẽ chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, Lục Thanh Thanh cười lạnh lùng, lại là một màn kịch lừa đảo anh nuôi em của người đàn ông gia trưởng. Ngờ đâu, người đàn ông này lại là một ma đầu sủng thê, bên ngoài ủng hộ sự nghiệp của cô, trong nhà giúp đỡ cô làm việc nhà, mọi việc trong nhà đều do cô bố trí, cuộc sống có bàn bạc thương lượng, ngày tháng của hai người trôi qua thật ngọt ngào. Điều khiến cô kinh ngạc chính là, mỗi khi cô gặp khó khăn, người chồng hờ này vừa xuất hiện là đã trực tiếp hóa giải. Mỗi lần cô đặt câu hỏi, người chồng hờ chỉ cười qua loa, khen cô có năng lực mạnh mẽ, vợ thật giỏi giang. Cho tới một ngày, dưới sự yêu chiều của chồng, cô đã đạt được thành tựu. Lúc này cô mới phát hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu, lâu nay luôn xuất hiện một người đàn ông có gương mặt giống hệt chồng mình.

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu

Rowan West
5.0

Kết hôn hai năm, Lục Nghiễn Chi hiếm khi về nhà, trong giới hào môn ai cũng đồn Lục Nghiễn Chi chán ghét cô. Thời Khanh đã quen biết Lục Nghiễn Chi từ khi mới mười tuổi, hai người là thanh mai trúc mã. Cô đã cùng anh trải qua những năm tháng ngây thơ cho đến khi anh trở thành người nắm quyền của nhà họ Lục. Chỉ cần một câu "không còn yêu nữa", cô lập tức trở thành kẻ bị thiên hạ chế nhạo. Bạch nguyệt quang mà anh yêu sâu đậm thì chế nhạo cô không biết trời cao đất rộng, còn bạn bè anh ấy lại gọi người khác là chị dâu sau lưng. Ai cũng quên mất cô đã ở bên anh suốt mười năm trời. Cô cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, không chịu buông bỏ, để rồi trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Thái độ của Lục Nghiễn Chi với cô lúc nào cũng là giữ khoảng cách, không thân thiết cũng không xa lạ. Cô đã mệt mỏi, để lại tờ đơn ly hôn rồi rời đi. Mọi người đều nghĩ Lục Nghiễn Chi cuối cùng cũng được giải thoát, sẽ nên duyên với bạch nguyệt quang. Ở một góc khuất chẳng ai để tâm đến, người đàn ông tưởng chừng lúc nào cũng cao ngạo ấy, trong bộ vest chỉnh tề lại quỳ xuống, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào van xin: "Thời Khanh, anh thật sự trong sạch, đừng rời xa anh."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết