Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta
n của A
lý, nơi đã là thánh địa của tôi trong bốn năm qua
em sao rồi?"
ật là một con dao quá sắc bén để chia sẻ. "Chị Clara, em cần nhờ chị mộ
u. "Dĩ nhiên rồi em yêu
cứ, là nguồn thu nhập độc lập, là mối liên kết duy nhất của tôi với một thế giới không phải
talogue, một sự xôn xao gần cửa sổ p
Sarah, một thực tập sinh trẻ, thì
ự quyết tâm lạnh lẽo. Ở đó, đậu bên lề đường, là ánh sáng k
âu. Màn kịch đã được k
ư một kẻ bỏ trốn với một chiếc hộp đồ đạc,
hiếc xe và m
mật đến ghê tởm. Trà My đang cuộn tròn trên ghế trước, đầu nép và
giữ cửa mở, ánh mắt khóa chặt vào Hoàng Bách. Tôi không n
hoải mái. "Trà My cảm thấy không khỏe," a
y, người giờ đã mở mắt và giả vờ bối rối. "Trà My, em yêu, em có phiền chuyển xuống ghế sau khôn
nhục. Cô ta lẩm bẩm một lời xin lỗi và lúng túng chui vào ghế sau. Tôi trượt vào ghế phụ, lớp da ghế g
oàng Bách hỏi nhỏ k
hĩ anh sẽ hiểu." Tôi đã dùng ba tôi, chính lá chắn mà anh ta dùng để chống lại tôi,
tởm của anh ta. Anh chăm sóc Trà My, đặt khăn ăn lên đùi cô ta, gọi món cho cô t
ống kính chỉ lộ ra một chút nhưng hướng hoàn hảo về phía họ. Mỗi cái vuốt ve, mỗi cái nhìn đồng lõa, mỗi lời
.
oàng Bách reo. Đó là một cuộc
đi," anh nói, đã bị phâ
lạnh như băng. Trà My theo tôi ra khỏi phò
ng bóng loáng trượt đóng lại,
" cô ta nói, giọng điệu đầy ác ý. [...] "Anh ấy
i, vẫn còn trong tay, giờ đang ghi âm. Mỗi lời nói độc đị
nh một cái. Đèn nhấp nháy, r
.
của kim loại bị căng. Nó rơi xuống vài mét. Trà My bắt đầu l
Hoàng Bách. "Trà My! An Nhiên!
hỏng. "Thưa anh, cáp chính bị sờn rồi! Nó có thể đứt bất cứ lúc nào! Chú
y trở nên đặc quánh, nặn
l
micro hướng về phía cửa. Tôi không chờ đợi bản án của mình
còn chút cảm xúc nào, lạnh lùng,
Trà
ong bóng tối. Tôi đã có được nó. Âm thanh của sự p
àng Bách đưa vào, hoàn toàn bỏ qua
i bảo trì. "Bây
tôi, một tiếng rít chói tai c
máy la
i là khuôn mặt của Hoàng Bách, đôi mắt anh mở to. Điều cuối cùng tôi nghe thấy là tên của chính mình, được hét lên bằng một