Vụng trộm
/1/100774/coverbig.jpg?v=f0cfe2e47e884024edf22e8b0b6708de&imageMogr2/format/webp)
tuyết trắng, hàng thông
g lại là một không khí
i tới chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Cô lấy một điếu thuốc từ hộp thuốc lá của người
, giọng nói vốn đã quyến rũ giờ càng khàn
một chút, cuối c
ột chiếc khăn tắm màu trắng. Những đường nét rắn chắc cùng cơ bắp nổi bật kh
huốc về hộp: "Sợ nghiện, bỏ không
ng nói nhẹ nhàng mang theo chút giễu
, rồi cười hì hì: "Sợ chứ,
ặt dần biến mất, thay vào đó là ánh nhìn dò xét, xen lẫn cảnh
trắn
căng thẳng và chột dạ, dù sao anh cũng là Lục
ng
g vẻ nghiêm túc hiếm hoi: "Em hỏi thật, anh biết từ lâu rồi
u này, nét mặt không chút thay đổi, chỉ nhàn nhạt
trắng cất tiếng: "Tôi cứ tưởng họ là mẹ
ng trước mặt Lục Chiêu Hà, cô vẫn cố nén lại, chỉ khịt mũi: "Anh cũng thấy b
ng một lúc rồi mới hỏi lại: "
ũng không thừa nhận, chỉ lựa chọn bỏ qua câu hỏi
nh chiều theo ý cô: "Anh chỉ là cậu họ của cậu ấy, chuyện của cậu ấy anh không rõ, cũng kh
phụ nữ lớn hơn mình chục
i lấy lại tinh thần, ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nh
uan, mặt không đổi sắc ra hiệu đuổi khách: "Em lái xe của anh ra ngoài đi dạo
không vui: "An
nhận: "Có vấn đề gì sao? Nơi này không phải chỗ em nên
theo sự uy hiếp rõ ràng, chỉ một ánh mắt
Ngủ xong quay lưng, đúng là đồ đểu." Hai chữ c
ìn, từng chữ nhấn rõ ràng: "Anh cảnh cáo em, đ
o mắt, cô liền run
hông t
hừ một tiếng