Vụng trộm
cũng chỉ vì muốn ngủ với Lục Chiêu Hà, mộ
ung sướng tột cùng, như bay lên mây, thực sự khiến người ta mê mẩn. Cô thậm chí
tay qua cổ Lục Chiêu Hà, áp sát đôi môi mỏn
người không xứng đáng, đời người có được bao nhiêu
ột tiếng đồng
óc một lúc r
phát hiện đầu lọc đã bị Nho trắng bóp bẹp. Anh nghiêng đầu nhìn
m cười khó
ên tục, cầm lên xem thì có
mấy tin
mà cậu cũng đang ở Bắc Sa, cậu có thể giúp em chăm sóc cô ấy được khôn
tiện tay nhắn lại một câu: "Yên t
khi thấy tin nhắn đầu tiên t
ng tắt điện thoại, mặc quần áo rồi
ộc gọi của Gian
lắng hỏi cô đang ở phòng nào, cô theo phản x
g mình ở phía đối diện, đây
ờng, vội vã nhặt quần áo, nhưng lại không tìm thấy quần lót đâu cả. Thôi kệ, cô
cửa phòng mình thì mới phát hiện để quên thẻ phòng bên
à liên tục xin lỗi: "Xin lỗi em nhé, hôm qua công ty có việc, anh không kịp đế
cuối hành lang, trên mặ
chỉ giận vì chuyện anh l
a trên: "Đây là phòng em đúng không, mở cửa đi, an
, ngập ngừng chỉ vào trong phò
u đậu như thế, không sao đâu, đi luôn n
g muốn ra ngoài khi còn thiếu quần á
cho cô cơ hội từ chối,
mấy phút Giang Lâm chẳng phát
ăn riêng đã đ
ảnh tượng trước
xíu: "Không phải anh chỉ hẹn cậu t
ủa cậu cả. Cậu chuẩn bị nghỉ hưu, về quê sống nên bạn bè đ