icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Chương 3 Cô ấy là thím út của cháu

Số từ:1689    |    Phát hành vào:12/02/2026

ười, lạnh tới mức khiến Thời N

nhưng cô chỉ có thể trơ mắt ra nhìn người đàn ông đó bế nga

ướt đẫm cả mặt, Thời Noãn khịt khịt

oài cửa vang lên

gày thường vẫn tớ

nhiên khựng lại, giọng nói vừa kinh ngạc vừa xót xa: "Ay da... tiểu

ược nữa, giọng nói run rẩy vang lên: "Dì ơi,

.

lý khu dân cư, đưa Thời N

ạt kiểm tra, rất may là

ĩ sau khi kê đơn thì căn dặn vài câu, nhìn gương mặt non nớt, xinh xắn của Thời Noãn, lại dịu

, Thời Noãn và dì bướ

ải gọi điện thoại ch

g cần

Mẫn Yên, làm gì có thời gian

ảm thấy đã không còn đau như lúc đầu nữa, bèn nhét thuốc vào tron

yên tâm: "Cô như th

ị chấn thương vào xươn

dì mới chịu về, khi ngồi lên xe

ư lúc nào cũng được bảo vệ rất tốt. Thật không ngờ tới khi

có gì đáng phải ng

với người, cuối cùn

chẳng qua là sớm h

ời Noãn đem ý định đi thực tập ở Bắc

ước đó chẳng phải em còn nói không nỡ rời xa chú út của em, do đó muốn tới côn

lời: "Em với chú ấy vốn không có quan hệ máu mủ, không thể cứ để chú ấy phải bận tâm mãi được. Với lại

ới em phải nói là không còn gì để nói, thầy cô và bạn bè trong trường ai cũng nhìn thấy cả. Em đã lớn

uyện rèn luyện vậy. Với năng lực của em, bất luận làm gì

khi trò chuyện thêm đôi c

ưng đúng thực giống như lời thầy giáo đã n

còn vì muốn chăm sóc cô, đã mua một căn hộ

ng.

là ng

sẽ sống hết phần đời còn lại với người phụ nữ đó. Sự tồn

có lẽ chính là món quà và sự báo đ

u Sâm cần chăm sóc cho Mẫn Yên, n

y bóng dáng cao lớn quen thuộc trên ghế so

ó Triệu Sâm quay đầu lại

ập tức hoàn hồn lại, có lẽ là dì đã

về vào trong tủ, nghĩ ngợi một lúc vẫn đ

hông vui: "Cô ấy là thím út của cháu, p

trả lời: "Hai người vẫn chưa kết hôn, người ta đặt tên chính là để

nghĩ của cô, nhưng bất ngờ là anh ta lại không tr

chút không kiểm soát được lực, nghe dì nói chá

Noãn khẽ siết lại, một giây sau lại thả lỏn

g tin, nghe dì nói cô đau tới

bị thương nghiêm trọng tới mức nào

op trong tay xuống, bước về phí

ẳn một bước về phía sau. Các ngón tay với từng khớp rõ nét của Phó Triệu

i No

ầu lên, ánh mắ

cho Yên Yên, nên không chú ý tới ch

cho Mẫn Yên, do đó hoàn

g thể nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt, giọng nhạt nhòa: "Cháu chỉ là bị va chạm

ự không

gờ vực đã nhìn cô hai giây,

, nếu không với tính khí của con nha đầu này, e r

sofa bỗng reo lên, anh ta đi qua đó nghe máy, giọng nói dị

n một chút chứ, ng

ầm lấy áo khoác trên ghế so

đứng sau lưng, bèn quay người lại căn dặn: "Có gì thì gọi đ

ài, lên xe, tiếng động cơ xe

ảm giác vết thương ở lưn

hoại ra, nhìn thấy là cuộc gọi của Giang Dật

i được

t ức mà chính cô cũng không nhận ra:

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
“[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: "Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?" Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."”