icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Chương 4 Chúng ta sắp kết hôn rồi

Số từ:1711    |    Phát hành vào:13/02/2026

ọng điệu này của cô, nên có chút sững sờ

n gì vậy? Tới bệnh viện chưa? Bây giờ e

ập đó, không thể che giấu

lại bị sự căng thẳng

chạm một chút, kh

tới bên ghế sofa ngồi xuống và nói tiếp: "Em tới bệnh viện ki

đàn ông đã thở phào nhẹ nhõm, "Anh không ở đó,

từ miệng anh, vừa t

mặt: "Anh nói lin

tinh c

Dật Thần khôi phục lại giọng điệu uể oải: "Thời Noãn, a

biết nên tiếp

Dật Thần q

ệ giữa họ, bất giác cảm thấy lạ lẫ

học: "Khi nãy không lẽ là anh đã c

"Vốn dĩ nghĩ vậy đấy, nhưng lúc này mới hoàn hồn lại, bản thân

.

chỉ nói

gờ lại

kịp lên tiếng, giọng nói của người đàn ông lại vang lên: "Anh có quen một người bạn làm về x

ông

, đừng từ

sóc của anh dành cho em đều là việc nên làm, huống chi bây giờ anh

ời Noãn đã không còn cảm nhận

ít mũi,

ng thể nhìn thấy, lại hạ g

tới nơi mới phát hiện, nơi này không những có mức giá rất cao mà còn áp dụng chế đ

tuyệt trần, tên An Na, là

iệu trình chăm sóc lưng, cô

dành thời gian phục vụ em." Ánh mắt An Na không giấu nổi sự tò mò, chớp chớp mắt hỏi: "Nhưn

c sự quá

, có ai ngờ được cuối cùng anh lại bị rung

ãn cũng trở nên thân thiết hơn với cô ấy,

không có câu chuyện gì đâu, chẳng qua

n mắt lên, rõ

đột nhiên vang lên giọng kinh ngạc của một p

An Na cùng

hau, chiều cao chênh lệch hài hòa, nh

quanh một vòng, nhíu mày lạ

câu hỏi này đúng là hỏi hay thật, tới đây đương nhiên là để phục

nói gì, nhưng An Na chưa từng bao giờ e ngại những điều này, vi

Triệu Sâm và Mẫn Yên cứng họ

ời, nhưng lại khô

quên sạch sẽ việc cô bị thương, nhưng

ông quan tâm, đ

h được rất nhiều níu

khẽ nói: "Đây là chú út

vừa chuyển động đã nhận ra

ng ngờ lại là hai vị trưởng bối, tôi nói chuyện có h

ởng bối" được thốt ra từ miệng An Na, lại chứa đựng ý mỉa mai, huống ch

sau mới nhìn hai người cá mè một lứa trước mặt

, nhưng tôi

, thì Thời Noãn lặng lẽ ra h

a tôi đều từ lạ thành quen, hôm nay hai vị

ấy nói rằng: "Ừ, chị An Na trị liệu rất

n bị thương ở lưng, hôm qua cô nói không nghiê

với giọng quan tâm: "

nh, nhìn rõ mồn một vẻ l

g qua chút u ám, nhưn

m muộn màng này, không đau buồn, cũng không cảm độ

đang giận. Bàn tay đang nắm lấy tay Mẫn Yên đột nhiê

y, nếu gây náo loạn lên ở

àn tay bị bỏ ra của mình, và

i, trầm giọng xuống nói với Thời Noãn rằng: "Nếu đã đỡ nhiều rồi thì về nghỉ ngơ

thường xuyên khó

t anh ta: "Yên tâm đi chú út,

hông ngờ lại khiến Phó Triệu Sâm cảm thấy như trái

nói rằng: "Cháu bắt xe về, chú c

anh ta một cái,

n Na, vậy em về trước nhé, khi nà

cười sâu xa, véo nhẹ má cô: "Được, lần sau

đương nhiên là đang á

tai Phó Triệu Sâm

túc nói với An Na rằng: "Bà chủ An, Thời Noãn chỉ có t

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
“[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: "Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?" Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."”