M
phía con gái, vành
g vào mẹ, cố gắng nở
i này không đáng đâu, giận quá tổn
lăn, có vẻ như mới sực nhớ ra điều gì, giọng điệ
g mỉa mai: "Cho dù tôi chết rồi, bị cháy thàn
ô nói
i của Bạch Ngu, ngay cả chân cô vì ai m
ết em rất giận. Nhưng tôi thật lòng yêu Bạch Ngu
qua trong biển lửa, hay l
Sơ lại bị đâm mạ
tới cùng cực, th
i người tốt gì chứ? Lục Chiêu Dã, anh hãy làm cho rõ, cho dù bây giờ anh có quỳ
íu lại, đôi mắt sâu thẳm nhì
àn toàn nằm ngoài
ầm lên, sẽ chất vấn anh ta để hỏi cho r
ô gái hai mươi tuổi Lâm Kiến S
í đã nghĩ xong
cô khô
cuộc, bình tĩnh tới mức khiến t
cũng đã tái
co lại, ánh mắt anh ta nhìn về phía Lâm Ki
hai người, cô ta bước tới trước, khéo léo che chắ
i việc khiến cô bị tổn thương. Nhưng tối qua Lục tổng luôn ở bên tô
húng ta vẫn sẽ giống như trước… vẫn
lên, ngay cả một chữ cũng
Ngu cứng đờ, vô
ới, nhìn vào trông vô
ng nể mặt Bạch Ngu như thế, bèn sa
rồi, mà con bây giờ mới xuống lầu
n cơn giận, vào giây phút này
còn bị trật! Người làm bố như ông, từ khi nó về
, ông có tư cách gì ở đây chỉ t
" Bà lớn t
g vội vàng chạy
về phía Bạch Ngu,
chúng tôi, nhanh vậy đã tìm sẵn bến đỗ cho mình, nhà họ Lâm chúng tôi
hòng cô ta, ném hết ra ngoài cho tô
hết lòng hết dạ chă
or đến những món trang sức kiểu mới nhất… chỉ cần bà cảm thấy t
Chiêu Dã kết hôn xong, sẽ nghiêm túc lựa
đúng thực là châ
tiếng, thì lập tức lên lầu
cản: "Thẩm Tri Lan! Bà náo loạn đủ chưa! Đồ đạc đã tặng c
ằm chằm vào người giúp việc, nói với giọng đầy uy quyền: "Má
/1/110739/coverbig.jpg?v=c337894f15c9edc43dd4bc9d81913d6f&imageMogr2/format/webp)