hời Vũ ngang bướng k
đều là l
tơ tưởng đến
chị ngay đây, chỉ cần c
trước thì Trì Tịch đã nhanh
i chân trần củ
lòng bùng thẳ
lỗi cô t
Thời Vũ, "Chẳng phải chỉ là
ép Ôn Thời Vũ giao bả
gười đàn ông trung niên xách
ột trợ lý trẻ tuổ
n rồi, ông ấy đến để tái khá
ính né người
còn chưa kị
ang, kéo Thẩm Vị Hi chắn t
khám cho cô
i đi đoạn đường núi xa như vậy, lỡ n
âm đẩy g
ông đáng kể của Thẩm Vị Hi và cái chân bó bột
thiếu
vả, hôm nay đến đây là để
i giọng công
uổi hội chẩn chuyên gia, thời gian
phải khám ch
ịch cao lên
i, có chút vết thương nhỏ, d
an trọng hơn, lỡ đ
thì bắt cô ta đợ
rì Tịch lộ ra đôi mắt đỏ
trường hợp nào bỏ mặc bệnh nhân bị thương nặng mà lạ
nhích thì quay đầu nhìn Ôn Thời Vũ,
nói với bác sĩ là
i có thể cho cô thêm một cơ hội g
y nữa thì cả đời này tôi
chiêu này trăm
ợ nhất là anh ta
mặt trắng bệch, chỉ có đôi mắt là đe
ghe nhầm, sắc mặt lập
định kéo cánh ta
ên xe lăn dậy để vạc
ậy thì đứng dậy đi vài bư
n Thời Vũ thì đã bị một bàn ta
im lặng đứng cạnh bác sĩ khôn
xin hãy
ặt mũi, muốn rút tay về nhưng lại phát
đỏ bừng, tứ
à cũng dám xen vào chuyệ
ếc anh ta rồi
ự giới
à vệ sĩ riêng của đại tiểu
ủa nhà họ Ôn, người ông ấy phục vụ là
ạng người nào cũng xứn
đôi mắt lạnh lẽo của Lục Thừa Dã nhìn chằ
người như vậ
a lại khô
ũ cũng hơ
đầu đánh giá người đàn ôn
i cao thẳng, dáng người c
t mét tám mà lại khiến đối ph
ời này cho cô một cảm
ịch, ánh mắt đã lướt qua người cô trong gi
đầu Ôn Thời Vũ, nhưng không c
Thừa
ụ
ôn cảm thấy đã nghe ở đâu đó rồi,
ười đàn ông
/1/117928/coverbig.jpg?v=064163cbd7e888b206b3ebd5f3e31489&imageMogr2/format/webp)