Các người
ắt nhìn Ôn Thời Vũ, "Khám xong thì đ
thương nào thì Ôn Thời Vũ, cô đừn
ữa, ông ngồi xổm xuống, bắt đầu ki
au, ông đ
của cô còn nghiêm trọng hơn so
nhẹ, dây chằng c
nh dưỡng, tuyệt đối không đ
ngây cả
xư
dây c
ó thể
ũng đã khóc rất lâu, hôm nay bị thương
nh ta chỉ mải bế Thẩm Vị Hi lê
ới gầm xe một lát, cứ ngỡ những tiến
coi, gượng gạo biện minh
ng nói thì tr
t lại, cũng không
hì trong
ặng đến đâu cũng chẳng bằn
huốc bước ra khỏi cổng c
ột hơi, quay đầu nhìn Lục
tiểu thư nhà họ Ôn thì
tượng mấy năm trước chợt h
anh bị người
ỏ hoang, chính cô bé còn ch
cả dũng khí gọi
vào buổi chiều tăm
ói với anh qua
, em sẽ cứu
và dũng cảm như thế phải được
họ Ôn sắp đặt cho cô khô
nghị lại hôn ướ
phòng
hông chút huyết sắc của Ôn Thời Vũ,
gì đó, nhưng lại khôn
c nức nở lên, yếu ớt dựa vào ngườ
em… em không nên k
thương nặng nh
h công chút áy náy vừa nhen
ũ nổi cáu nên Thẩm Vị Hi mớ
Ôn Thời Vũ: "Cô diễn đủ chưa? Còn định
ế cho Vị Hi, tôi sẽ coi như ch
iọng nói phẳng lặng không chút gợn sóng:
iêu năm nay!" Trì Tịch buột miệng n
t trò cười lớn nhất thiên h
của anh cũng bị
t nhất là anh n
C
bị câu nói này làm cho nghẹn họ
i khác nhắc nhở về thân phậ
cô, đừng có được cho thể
tức, vươn tay ra định túm
à hôm nay cô m
p chạm vào cô, Ôn Thời Vũ ở
há
cả người sững sờ, trừng mắt nhìn
ám đánh
, ngay cả nói lớn tiếng cũng không dám nh
Tịch giận sôi máu, giơ
xe lăn, ngẩng mặt l
y của anh mà giáng xuống thì ngày mai n
đờ giữa không trung, giáng xuống kh
Hi đang sợ đến tái mặt ở bên
của một người giú
có thể đứng trong că
ông mau
y xuống kéo Thẩm Vị Hi vẫn còn đang run
ế giới cũng
nhưng sự yên tĩnh kéo dài chưa đư
Tu
hững vị hôn
tên đó mà nhếch môi
nhanh thật đấy, hết ngư
/1/117928/coverbig.jpg?v=064163cbd7e888b206b3ebd5f3e31489&imageMogr2/format/webp)