Bỏ tôi cưới thiên kim giả? Ra tù, tôi trở về báo thù hào môn

Bỏ tôi cưới thiên kim giả? Ra tù, tôi trở về báo thù hào môn

Oyster Paradox

Đô Thị | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
31.9K
Duyệt
114
Chương

Ngày được đưa về, Tiêu Vân Nhiễm tưởng mình được cứu rỗi, ai ngờ đó là vực sâu. Con gái nuôi gây tai nạn bỏ chạy, anh ruột lại tự tay tống cô vào tù chịu tội thay: "Cô là món nợ nhà họ Tiêu với em ấy, cô đi tù là xong chuyện." Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày đêm, cô bị tra tấn, sỉ nhục, suýt chết trong tù, còn nhà họ Tiêu đang vui ca khúc khải hoàn, xóa sổ cô khỏi ký ức. Năm năm sau, Tiêu Vân Nhiễm ra tù với thân thể đầy vết sẹo. Vị hôn phu cũ ôm con gái nuôi, bắt cô quỳ xuống: "Đồ tù tội như cô, bưng giày cho cô ấy cũng không xứng!" Bố mẹ ruột lạnh lùng ném cho cô vài lời bố thí: "Chẳng phải chỉ ngồi tù năm năm không? Đừng suốt ngày mặt mũi như người chết, xui xẻo quá!" Ba người anh trai lên mặt cảnh cáo: "Biết điều hơn, đừng phá hạnh phúc của em gái cô, không thì cút khỏi nhà họ Tiêu." Tiêu Vân Nhiễm lòng chết như tro, trước mặt mọi người tuyên bố cắt đứt quan hệ rồi quay lưng bỏ ra đi. Nhưng khi cô lột xác thành đại gia, sở hữu biệt thự, xe hơi sang trọng, thì nhà họ Tiêu lại đỏ mắt tìm đến cầu xin, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện năm xưa cô chịu tội thay. Tiêu Vân Nhiễm cười khẩy: "Anh Tiêu, chúng ta có quen không à?" Mặc Kim Yến, vua quyền lực của Hải Thành, ôm cô vào lòng, mắt lóe sát khí: "Kẻ nào động vào vợ tôi, một thằng cũng đừng hòng thoát." Nhà họ Tiêu, đến giờ phá sản rồi!"

Bỏ tôi cưới thiên kim giả? Ra tù, tôi trở về báo thù hào môn Chương 1 Mãn hạn tù

Bước ra khỏi cổng nhà tù, mặt trời trên đỉnh đầu chói chang.

Năm năm sống trong tù không bằng chết, Tiêu Vân Nhiễm không ngờ mình còn có thể sống sót bước ra.

Cái nắng gay gắt giữa trưa trút xuống, khiến cô hoa mắt tối sầm.

Chiếc áo phông rẻ tiền trên người là cái cô mặc từ năm năm trước khi vào tù, bây giờ rộng thùng thình trên cơ thể gầy gò.

Tiêu Vân Nhiễm siết chặt tấm căn cước trong tay, đây là vật tùy thân duy nhất của cô.

Một tuần trước, quản giáo đã thông báo cho nhà họ Tiêu.

Cô đã từng hèn mọn ảo tưởng rằng, cho dù nhà họ Tiêu có hận cô đến đâu thì nể tình máu mủ, ít nhất cũng sẽ giữ lại cho cô chút thể diện cuối cùng.

Nhưng cho đến bây giờ, một bóng người cũng không thấy đâu.

Ánh mắt Tiêu Vân Nhiễm càng thêm lạnh lẽo, cô nghĩ có lẽ nhà họ Tiêu sẽ không đến nữa đâu.

Cũng phải, ai lại chào đón một kẻ chịu tội thay như cô về nhà chứ?

Ngay lúc cô chuẩn bị cất bước vào thành phố, sau lưng bỗng vang lên tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ.

Một chiếc Lamborghini màu đỏ chói mắt như lửa rực, kèm theo tiếng phanh xe chói tai, ngang ngược chắn ngay trước mặt cô.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, để lộ một gương mặt từng vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của cô, nhưng giờ đây lại khiến cô toàn thân lạnh toát.

Vu Thành Hạo.

Vị hôn phu của cô.

Anh ta đeo kính râm, đường nét gương mặt nhìn nghiêng lạnh lùng sắc như dao, trầm giọng ra lệnh: "Lên xe."

Trái tim Tiêu Vân Nhiễm đập thình thịch trong khoảnh khắc đó.

Thành Hạo... anh ta vậy mà lại đích thân đến đón cô?

Năm năm qua, anh ta chưa từng đến thăm, chưa từng hồi âm, cô cứ ngỡ anh ta đã hận cô thấu xương.

Nhưng bây giờ anh ta xuất hiện ở đây, có phải anh ta bằng lòng nghe cô giải thích không?

Bàn tay run rẩy của cô kéo cửa xe, cất giọng khàn khàn hỏi: "Huyên Huyên sao rồi?"

Năm năm trước, con gái nuôi của nhà họ Tiêu là Tiêu Thư Đồng đua xe đụng phải Huyên Huyên, cháu gái mà Vu Thành Hạo yêu thương nhất, nhưng lại đẩy thiên kim thật vừa được tìm về là cô ra chịu tội thay.

Chiếc xe đột ngột vọt đi, quán tính cực lớn khiến Tiêu Vân Nhiễm đập mạnh vào lưng ghế.

"Cô còn mặt mũi nhắc đến con bé sao?" Giọng của Vu Thành Hạo như vớt từ hầm băng lên, mang theo sự căm hận nồng đậm, "Tiêu Vân Nhiễm, năm năm rồi, cô vẫn chưa biết mình sai ở đâu à?"

Kim đồng hồ trên bảng điều khiển tăng vọt một cách điên cuồng.

Sắc mặt Tiêu Vân Nhiễm trắng bệch, bám chặt vào tay vịn: "Thành Hạo, anh lái chậm một chút... Anh nghe em nói, chuyện năm đó thật sự không phải là em, là Tiêu Thư Đồng, cô ta lừa em đến đó..."

"Câm miệng!" Vu Thành Hạo đột ngột quay đầu, "Thư Đồng vì cứu Huyên Huyên mà suýt chút nữa mất cả mạng! Còn cô thì sao? Gây tai nạn rồi bỏ chạy, cô đã hủy hoại cả đời Huyên Huyên! Bây giờ con bé vẫn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt như người thực vật, vậy mà cô còn mặt dày vu khống cho Thư Đồng?"

"Em không có nói dối! Hôm đó không có camera, là bọn họ cấu kết hãm hại em!" Tiêu Vân Nhiễm vội vàng muốn chứng minh cho mình, vành mắt đỏ hoe.

"Hãm hại? Tất cả mọi người đều tận mắt trông thấy, cô còn muốn ngụy biện?" Vu Thành Hạo cười lạnh một tiếng, đột ngột bẻ lái, chiếc xe điên cuồng chạy trên đường.

Đầu Tiêu Vân Nhiễm đập mạnh vào cửa kính, phát ra một tiếng 'rầm'.

Anh ta nhìn bộ dạng thảm hại của cô, đáy mắt không chút thương hại. "Tiêu Vân Nhiễm, cô tưởng tôi đến đón cô hôm nay là vì còn quan tâm đến cô sao? Tôi muốn cho cô thấy, kẻ giết người như cô vốn không xứng được cứu rỗi."

Tiêu Vân Nhiễm không màng đến cơn đau nhói trên trán, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành: "Anh muốn đưa em đi đâu?"

"Hôm nay là lễ đính hôn của tôi và Thư Đồng."

Vu Thành Hạo gằn từng chữ, như những cây đinh thép tẩm độc, hung hăng đóng sâu vào tim cô.

"Tôi muốn cô quỳ dưới chân Thư Đồng trước mặt toàn bộ giới thượng lưu Hải Thành, sám hối vì tội ác năm đó của cô. Nếu cô biểu hiện tốt, có lẽ tôi sẽ rủ lòng từ bi, cho cô một con đường sống."

Tiêu Vân Nhiễm như bị sét đánh, máu trong người dường như đông cứng lại ngay khoảnh khắc này.

Cô đã phải ngồi tù oan năm năm, chịu đựng đủ mọi dày vò không phải của con người, mà hung thủ thật sự kia không chỉ cướp đi thân phận của cô, bây giờ còn muốn cướp đi người cô yêu cuối cùng?

"Anh muốn đính hôn với cô ta?" Cô không thể tin nổi.

"Không thì sao?" Vu Thành Hạo quay đầu lại, ánh mắt chán ghét như đang nhìn một đống rác bên đường, "Chẳng lẽ tôi phải tha thứ cho cô, rồi cưới một kẻ giết người? Tiêu Vân Nhiễm, năm năm này là cô nợ cô ấy, cũng là cô nợ nhà họ Vu. Từ nay về sau, tôi sẽ không để cô được yên."

Tiếp tục đọc
Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Bỏ tôi cưới thiên kim giả? Ra tù, tôi trở về báo thù hào môn Bỏ tôi cưới thiên kim giả? Ra tù, tôi trở về báo thù hào môn Oyster Paradox Đô Thị
“Ngày được đưa về, Tiêu Vân Nhiễm tưởng mình được cứu rỗi, ai ngờ đó là vực sâu. Con gái nuôi gây tai nạn bỏ chạy, anh ruột lại tự tay tống cô vào tù chịu tội thay: "Cô là món nợ nhà họ Tiêu với em ấy, cô đi tù là xong chuyện." Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày đêm, cô bị tra tấn, sỉ nhục, suýt chết trong tù, còn nhà họ Tiêu đang vui ca khúc khải hoàn, xóa sổ cô khỏi ký ức. Năm năm sau, Tiêu Vân Nhiễm ra tù với thân thể đầy vết sẹo. Vị hôn phu cũ ôm con gái nuôi, bắt cô quỳ xuống: "Đồ tù tội như cô, bưng giày cho cô ấy cũng không xứng!" Bố mẹ ruột lạnh lùng ném cho cô vài lời bố thí: "Chẳng phải chỉ ngồi tù năm năm không? Đừng suốt ngày mặt mũi như người chết, xui xẻo quá!" Ba người anh trai lên mặt cảnh cáo: "Biết điều hơn, đừng phá hạnh phúc của em gái cô, không thì cút khỏi nhà họ Tiêu." Tiêu Vân Nhiễm lòng chết như tro, trước mặt mọi người tuyên bố cắt đứt quan hệ rồi quay lưng bỏ ra đi. Nhưng khi cô lột xác thành đại gia, sở hữu biệt thự, xe hơi sang trọng, thì nhà họ Tiêu lại đỏ mắt tìm đến cầu xin, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện năm xưa cô chịu tội thay. Tiêu Vân Nhiễm cười khẩy: "Anh Tiêu, chúng ta có quen không à?" Mặc Kim Yến, vua quyền lực của Hải Thành, ôm cô vào lòng, mắt lóe sát khí: "Kẻ nào động vào vợ tôi, một thằng cũng đừng hòng thoát." Nhà họ Tiêu, đến giờ phá sản rồi!"”
1

Chương 1 Mãn hạn tù

01/07/2028

2

Chương 2 Gia đình thế này, thà không có còn hơn

03/07/2026

3

Chương 3 Là học trò duy nhất của Thần Y

04/07/2026

4

Chương 4 Tôi đến mua nhà

05/07/2026

5

Chương 5 Sa thải

06/07/2026

6

Chương 6 Chuyên gia của anh, chẳng qua chỉ là một lũ vô dụng.

06/07/2026

7

Chương 7 Treo thưởng một trăm triệu

06/07/2026

8

Chương 8 Dựa vào đâu tôi phải từ bỏ quyền thừa kế

06/07/2026

9

Chương 9 Đánh chết nó cho tôi, đánh chết đi!

06/07/2026

10

Chương 10 Tôi nợ anh một ân tình

06/07/2026

11

Chương 11 Rốt cuộc cô qua lại với mấy người đàn ông

06/07/2026

12

Chương 12 Cô ta là một kẻ lừa đảo từ đầu đến cuối

06/07/2026

13

Chương 13 Đuổi ra ngoài

06/07/2026

14

Chương 14 Tôi chính là người anh đang tìm

06/07/2026

15

Chương 15 Tôi lấy mạng ra đền

06/07/2026

16

Chương 16 Sao cô còn chưa chết

06/07/2026

17

Chương 17 Ai dám uy hiếp cậu, tớ giết chết nó

06/07/2026

18

Chương 18 Màn kịch lừa đảo bắt đầu

06/07/2026

19

Chương 19 Cô nghĩ cô có thể sống sót rời khỏi đây sao

06/07/2026

20

Chương 20 Cô không trốn được đâu

06/07/2026

21

Chương 21 Suỵt, đừng đánh thức mẹ con

06/07/2026

22

Chương 22 Bắt cô về kiếm tiền cho nhà họ Tiêu

06/07/2026

23

Chương 23 Cô có ích cho nhà họ Tiêu thì mới có tư cách quay về

06/07/2026

24

Chương 24 Mặc Kim Yến cười với Tiêu Vân Nhiễm mấy lần

06/07/2026

25

Chương 25 Thật sự sợ Huyên Huyên giây tiếp theo sẽ tỉnh lại

06/07/2026

26

Chương 26 Mặc Kim Yến không được cười sao

06/07/2026

27

Chương 27 Tôi thì có mưu đồ gì chứ

06/07/2026

28

Chương 28 Anh không nên nghi ngờ em

06/07/2026

29

Chương 29 Cái nhà đó, cả đời này tôi cũng không về nữa

06/07/2026

30

Chương 30 Cô Vân Nhiễm là vị khách quý nhất của tôi

06/07/2026

31

Chương 31 Tôi chỉ tin vào con người mà tôi thấy

06/07/2026

32

Chương 32 Mặc Kim Yến tự mình mở cửa xe cho Tiêu Vân Nhiễm

06/07/2026

33

Chương 33 Nghi ngờ Mặc Kim Yến đã thích Tiêu Vân Nhiễm

06/07/2026

34

Chương 34 Cầu xin một kẻ từng ngồi tù, thể diện của tôi biết để vào đâu

06/07/2026

35

Chương 35 Ở tù mấy năm, đến nói chuyện cũng không biết à

06/07/2026

36

Chương 36 Cô nói Mặc tổng là nhân tình của tôi

06/07/2026

37

Chương 37 Đừng diễn nữa, thật ghê tởm

06/07/2026

38

Chương 38 Gặp bạo lực mạng

06/07/2026

39

Chương 39 Tiêu Vân Nhiễm, cô chết chắc rồi

06/07/2026

40

Chương 40 Để cô thoát nạn

06/07/2026