/1/128486/coverbig.jpg?v=a3dc208ca470c75938c0cce0e094b258&imageMogr2/format/webp)
cách là một "kẻ còi cọc không có sói",
của tôi, Alpha Connor. Tôi muốn xem liệu
ta đã thất b
tình hất một khay đồ uống vào ngư
ng phải là rượu.
g khi chất độc ăn mòn qua da tôi, n
an chảy của mình, trong khi Jaden giả vờ khóc
, anh ta nhìn thấy bàn tay nát bét của tôi. Anh
ta không h
đang làm gián đoạn cuộc họp kinh d
, sử dụng Lệnh Alpha của mình để đ
ng. Ngay
âu hơn. Anh ta đang ép Bạn đời Định mệnh của mình phải
áp lực, nhưng dòng máu Hoàn
ẳng vào ống
" tôi t
và rút ra một chiếc điện thoại vệ tinh màu đ
à vua ở đầu dây bên kia.
anh ta đang kỷ l
ng mình vừa mới tuyê
ươ
ìn của
thường, nhưng không phải vì những ly sâm panh.
iện với bố mình. Sống như một thường dân, để con sói nở muộn của tôi ổn định tránh xa những con rắn độc chính trị ở tr
ek, tôi là Blake, kẻ còi cọc không có sói. Một ph
c tường tinh thần mà tôi đã dựng lên. Cô ấy là một Sói Trắng, một sinh vật của truyền thuyết và ho
Chúng ta có các nhà đầu tư sắp đến
u của tôi, nghe có vẻ căng thẳng hơn bình thường. Anh ta đã bị ám ảnh bởi những "nhà đầu tư nước ngoài" mới n
tôi trả lời, giữ cho giọng điệu trong
ữ nguyên n
Sự im lặng kéo theo sau đó cò
hững con người giàu có, những người vẫn không hề hay biết về những kẻ săn mồi đang ở giữa họ. Không kh
sồi nặng trịch mở tun
Jaden. Cô ta không có xuất thân cao quý, nhưng cô ta bước đi với sự kiêu ngạo của một Luna. Cô ta đã cứu em gái củ
hẳng qua đội an ninh, gót giày của cô ta g
ta, một con sói cấp trung luôn cúi đầu trước quyền
ôi đã chuẩn bị sẵn khu vực VIP," Mark nói,
t qua căn phòng và dừng lại ở tôi. Một nụ
g lên lấn át cả tiếng nhạc. "Tôi muốn được phục vụ. Phục vụ đàn
n số bốn. Tôi cúi gằm mặt xuống, c
i rữa. Cô ta rút chìa khóa xe ra khỏi ví và thả chúng xuống.
ho tôi," cô
phục vụ, Jaden. Không
dám cãi lại một vị khách được bảo vệ
i gai mắt. "Con nhỏ còi cọc này vừa mới lên tiếng đấy à
ánh tay tôi, những ngón tay của anh ta bấu chặt vào
ừ trầm thấp, rung lên trong lồng ngực tôi. Tôi lập tức đè nén nó xuống. Nếu tôi gầ
rít lên bên tai tôi. "Cô có muốn tôi gọi anh ấy không? Cô có muốn
ng phải vì sợ hãi, mà vì sự thất
ây. Cô ta đang làm loạ
n ngay lập tức, thiếu kiên nhẫn và gạt đi. Cô ấy rất quan trọng đố
hục em, tôi truy
ình vì quá nhạy cảm đấy. Tự
kết b
tĩnh, phát ra một tiếng thút thít của sự thất vọng tột cùng. Đó không phải là nỗi buồn. Đó là
xuống. Tôi với tay
tay của tôi vừa chạm vào lớp kim loạ
ta cười nhăn
/1/128486/coverbig.jpg?v=a3dc208ca470c75938c0cce0e094b258&imageMogr2/format/webp)