ìn của
ại vị trí của mình, khuôn mặt nóng bừng. Tôi muốn rời đi. Tôi muốn biến hình và xé nát nơi này. Nhưng tôi đã tự hứa với bả
ời đàn ông đó
tôi đi ngang qua quầy bar. "Jaden nói sâm panh đã hả
một loại đồ uống làm màu, được đun nó
ng bàn khác," tôi
sa thải, Connor sẽ đuổi cô ra khỏi nhà chung của
đưa cho tôi chiếc ly đang bốc khói trên một cái kh
ờ tối hơn, được trang trí bằng những tấm rèm nh
ủa mình. Cô ta đang dựa lưng vào tường
ứng đáng với một con sói thực sự. Một Luna có thể sinh cho anh ấy những đ
giọng đều đều. Chiếc khay
tôi
g qua cô ta, nhưng cô ta rất nhanh.
kêu lên, giọng giả
phải để giữ thăng bằng, m
ly ngh
n sệt, bốc khói bắn ra khỏi miệng ly. Nó không
i chiếc khay. Nó vỡ tan tành
au tột cùng, trắng
thấy nó – mùi kim loại, mùi lưu huỳnh của tinh chất bạc lỏng.
nó còn ngăn cản quá trình chữa làn
tôi. Da thịt tôi phồng rộp và xèo xèo. Con sói bên trong t
tay được cắt tỉa cẩn thận về phía tôi. "Cô ta t
dọc hành lang. Mark xuất hiện,
xảy ra ở đây vậy
ớc mắt cá sấu. "Tôi đã bảo cô ta là tôi không muốn c
rán. "Cô ta... cô ta đã hất cái khay
y. Anh ta có thể ngửi thấy mùi khét của da thịt. Anh ta biết. Bất kỳ con sói n
người đang nắm chặt mặt dây
i nhìn tôi, án
toẹt. "Đồ Omega vụng về, thù dai. Cô may mắn
hì thầm, cơn đau k
ánh khuất mắt đi. Cô làm ảnh h
đọng lại trong ngực tôi, nặng nề và lạn
đứng dậy, ôm lấy bàn tay tàn tạ của m
– mùi của những cơn bão mùa đông và ozone – rỉ ra một chút. Mark c
cần phải thu. Và t
/1/128486/coverbig.jpg?v=a3dc208ca470c75938c0cce0e094b258&imageMogr2/format/webp)