icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng

Chương 6 

Số từ:1074    |    Phát hành vào:Hôm nay10:22

ủa Seraphi

ê và ánh sáng, còn tôi là món đồ trang trí thừa thãi

mọi người vây quanh

kim cương khổng lồ trên ngón tay

chiếc nhẫn

ền máu, nhưng nó vẫ

nhiên chỉnh

món quà lưu niệm từ lúc tên lính

ới sự nhức nhối của chiếc vòng ta

t món đồ

ráp, xốp được xâu trên m

ó trong ngôi

ào cổ tay Dante

nh tâm, tôi đã

ào ngày anh ta rời đi, trước k

, Sette. Cho đến kh

chưa bao giờ

nhìn thấy

ôi thấy ánh mắt của Isabell

mặt tôi. Cô ta đang d

cô ta

ầm điều gì đ

cứng ng

u bước về

ường đường cho họ

ong bộ tuxedo. Một kẻ săn mồi

nạ của một nạn nhân

la nói, giọng cô ta run rẩy

he cổ tay lại, mộ

ủa tôi,"

," cô ta nói dối. "Chiếc vòng đã bi

á đỗi dễ dàng

miệng cô ta ngọt

te hạ xuống

em," anh t

ng nhúc

ay ra và tóm

a anh ta c

tay áo củ

n nằm nổi bật trên là

ấy sao?" Dante hỏi. Giọng anh

c lên nh

một tia nhậ

g đã hôn lên những đầu ng

ôi thì thầm. "Tôi

i!" Isabel

ông đang tụ tập, nước

của em. Bây giờ cô ta còn cố ăn cắp cả những ký

xì xào bắt đ

gái gh

bất

Dante đanh

ra," an

g," t

ng khai chống lại mệnh lệ

ong phòng nh

hiện bên cạn

tím tái v

Seraphina. Đừng làm xấ

" tôi lặp lại.

ng để tôi

ta không dùn

dùng

thẳng vào q

nhấc bổng tôi

y về p

vào tháp r

tinh

c ly pha lê nổ

ập mạnh x

ỡ găm vào cánh ta

chiếc váy của tôi, làm

đó, choá

ắt tiền, đọng thành vũng t

n qua màn sương m

g đứng nhì

một ly rượ

nó lên

nhã," bà

mắt tôi, bỏn

ố gắng làm rõ t

ìn thấ

không n

lấy tay Isabella

g trúng em không?" an

ta đã phá hỏng bữa tiệc rồi, Da

éo cô ta

cô ta," a

ước qua

giật phăng chiếc v

thun đ

ung tóe khắp sàn, lăn

n sót lại trên dây và

đã lấy thứ này của em,

ng đổ nát của b

y m

v

toàn v

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng
Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng
“Tôi là con gái ruột của ông trùm băng đảng Chicago, nhưng lại chỉ được xem như một kho phụ tùng dự phòng cho đứa con cưng của ông ta là chị gái tôi. Khi chị ta cần một quả thận, bố tôi đã không ngần ngại ra lệnh đưa tôi lên bàn mổ. Tôi nhớ rõ ánh đèn chói lóa vô trùng, và nỗi đau xé rách da thịt khi lưỡi dao mổ rạch xuống trong lúc tôi vẫn còn tỉnh. Tôi gào thét van xin trong tuyệt vọng, nhưng bố tôi chỉ đứng ngoài cửa kính, nhìn tôi chết đi với vẻ mặt dửng dưng như đang ký một bản án tử hình. Ngay cả Dante, vị Capo tàn nhẫn mà tôi đã bất chấp tính mạng để cứu chữa và chăm sóc trong bóng tối lúc anh ta bị mù, cũng quay lưng lại với tôi. Chị gái tôi đã nhận vơ giọng nói, mùi hương và công lao cứu mạng của tôi, còn anh ta thì mù quáng tin vào sự lừa dối tuyệt đẹp đó vì anh ta muốn một nữ hoàng. "Isabella mới là ánh sáng của đời tôi, còn cô chỉ là một sự xao nhãng bệnh hoạn." Cho đến tận lúc bị bịt miệng và chết tức tưởi trên bàn mổ, tôi vẫn không cam tâm, tại sao tôi trao đi tất cả sự ấm áp nhưng lại bị bọn họ vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng? Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang đứng trước mặt bố, trên tay là tấm vé máy bay một chiều đi lưu đày được ngụy trang dưới dạng trợ cấp thôi việc. Lần này, tôi không khóc lóc hay van xin như kiếp trước, mà bình thản nhận lấy tấm vé, lùi vào bóng tối và chờ ngày đế chế của bọn họ bốc cháy thành tro.”