ủa Seraphi
lầu cuối cùng
hờ đón màn kết hoành tráng, ánh mắt h
ng ở ng
dưới họ, trong tần
sét cũ kỹ và mùi thuố
ớc ở giữa sàn bê t
nh cánh cửa t
giờ, anh ta đang từ tốn xắn tay áo l
ếc ghế đẩu bằng gỗ trong
h từng lời của ông ta. "Vì tội ăn cắp. Vì tội vô
ang q
nhựa vào một đường ống nước lạnh c
ẩm thấp. Chiếc váy đen đắt tiền đã
sợi dây da t
ưng anh ta, lén nhì
n khích, đôi mắt sáng
te," cô ta nói, giọng lanh lảnh và đầy đòi
lại và ngoái
ra lệnh, giọng đều đều. "Cảnh này
i," cô ta bĩu môi, k
đi," anh ta ra l
ắng bảo vệ sự ng
i chuẩn bị lột
ớc ra sau
ông cầ
hông
giọt nước đọng trên đường ố
ộ
o da thịt tôi tạo ra mộ
g qua hai vai tôi, n
a
a
đầu đánh
n. Chu
một kẻ chu
anh ta làm việc này không phải vì tức
làm mọi thứ
ôi không còn phân biệt
tường lửa liên tục t
n tôi. Tôi nghe thấy tiếng tí tách k
hi nếm được vị tanh của má
g cho họ sự
khác. Tôi nghĩ về tấm vé đi L
hiếc máy bay cất c
mây trông như những
mươi
mư
dừng
thở dốc sa
ng sợi dây
ạo ra một tiếng bị
dậy và phủi tàn thuốc trên quần. "Để nó ở
thắt lưng ra và cắt đứt
uống ngay
thể nâng đỡ nổi
xuống mặt s
tỏa từ cột sống đến
tôi từ trên ca
, mê sảng, tôi tưởng tôi đã nhì
khựng lại giữa không trung n
ta từ ngoài cửa, giọng cô
a vậy? Pháo hoa
tay lại n
ta nói, giọng kh
i bước đi mà khô
oại nặng trịch
một tiếng lạch cạch
ột mình tro
ột lầ
lâu, run rẩy tr
i bóng tối nuốt
đó đã khô
uy nhất họ không thể đánh bật khỏ
n góc phòng, nơi cất g
a rẻ tiền mà đám vệ sĩ của
bộ kim chỉ tron
rượu vodka lên tấm l
đó. Một âm thanh nguyên thủy, hoang d
kim bằng những
thể với tớ
hâu lại những
an tranh tối tranh sáng, với đôi bàn tay r
rung lên tr
ng màn hình chiếu rọi
nhắn từ
một bứ
g đứng dưới những c
ang hôn
đã là của mình, d
hằm nhìn v
cảm thấy g
cảm thấy
g cảm th
trên sàn bê tông đó, bị rửa trôi cù
óa bứ
điện t
ặt sàn lạnh lẽo, tay
chờ đợi chuyến
hờ đợi cơ
/1/128487/coverbig.jpg?v=0487e445cc9612c7e37f096cee2f6a96&imageMogr2/format/webp)