icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng

Chương 8 

Số từ:823    |    Phát hành vào:Hôm nay10:22

ủa Seraphi

ngày

cùng cũng bắt

ếc SUV thứ ba.

để chở mồi nhử. Hoặc

iếc xe bọc thép đi đầu. Bố

ng tiến về p

ủa tôi cuối cù

cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời

rên đường đều có cảm giác như một con dao đ

ột lời nào kể từ l

cấp thấp tên là Rocco, nhì

anh ấy hỏi, lông mày nhíu l

ông tr

n cầu vượt

một tích tắc trước kh

quả

úng chiếc

huyển mặt đất bê

húng tôi đạp

ấp, lốp xe rít lê

úng mặt đường nhựa nga

xe lật

iên kim cương. Kim loại rên rỉ

ới qua

ộn một vòng

đất trong tư

toàn, trọng lực kéo ghì lấy c

. Máu nhỏ giọt ấm nóng

co đã chết. Cổ anh ấy bị gãy

ây an toàn, nhưng

g nổ ra b

ởng hỗn loạn củ

ôi giày bốt trên mặt

nhìn thấ

la ra khỏi chiếc xe

nh ta phủ đ

dùng chính cơ thể mình

chiếc xe dự phòng vừa đỗ

ngang qua cử

nhìn và

nhìn th

tim, thời gian

ạm nhau qua lớp kính

ính toán lạnh lùng

a. Cô ấy là tài sản.

là đồ

không d

không cố gắng mở

tiếp tụ

ào chiếc xe dự phòng

vút đi, bỏ tô

ủa anh ta mờ dần v

mặc tôi

ột lầ

u tràn ngập

i thấy

rồi, t

ch mọi th

t yên bình. Không còn đau

cửa bị gi

tay rắn chắc

g phải

ĩ từ chiếc xe

đứt dây an

ào vòng t

i ra ngoài mặ

chưa đầy mười feet t

n da tôi. Sóng xung k

mạnh x

g tôi đứt phựt. Lần n

đó sâu tron

hét vào bộ

cô gái rồi! Cô

nhìn lên

ắt đầu

rơi xuống mặt

hắm m

g muốn đ

vũ trụ vẫn chưa

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng
Từ Tro Tàn Trở Thành Nữ Hoàng
“Tôi là con gái ruột của ông trùm băng đảng Chicago, nhưng lại chỉ được xem như một kho phụ tùng dự phòng cho đứa con cưng của ông ta là chị gái tôi. Khi chị ta cần một quả thận, bố tôi đã không ngần ngại ra lệnh đưa tôi lên bàn mổ. Tôi nhớ rõ ánh đèn chói lóa vô trùng, và nỗi đau xé rách da thịt khi lưỡi dao mổ rạch xuống trong lúc tôi vẫn còn tỉnh. Tôi gào thét van xin trong tuyệt vọng, nhưng bố tôi chỉ đứng ngoài cửa kính, nhìn tôi chết đi với vẻ mặt dửng dưng như đang ký một bản án tử hình. Ngay cả Dante, vị Capo tàn nhẫn mà tôi đã bất chấp tính mạng để cứu chữa và chăm sóc trong bóng tối lúc anh ta bị mù, cũng quay lưng lại với tôi. Chị gái tôi đã nhận vơ giọng nói, mùi hương và công lao cứu mạng của tôi, còn anh ta thì mù quáng tin vào sự lừa dối tuyệt đẹp đó vì anh ta muốn một nữ hoàng. "Isabella mới là ánh sáng của đời tôi, còn cô chỉ là một sự xao nhãng bệnh hoạn." Cho đến tận lúc bị bịt miệng và chết tức tưởi trên bàn mổ, tôi vẫn không cam tâm, tại sao tôi trao đi tất cả sự ấm áp nhưng lại bị bọn họ vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng? Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang đứng trước mặt bố, trên tay là tấm vé máy bay một chiều đi lưu đày được ngụy trang dưới dạng trợ cấp thôi việc. Lần này, tôi không khóc lóc hay van xin như kiếp trước, mà bình thản nhận lấy tấm vé, lùi vào bóng tối và chờ ngày đế chế của bọn họ bốc cháy thành tro.”