icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Ngày anh ấy xin thận của tôi

Chương 2 

Số từ:1200    |    Phát hành vào:17/10/2025

KHUÊ C

ng điện thoại đầy vẻ tán thưởng. "Đó là một chương trình rất ý nghĩa, nhưng cũng rấ

." Tôi đáp, giọ

anh ấy có vẻ không muốn em tham gia những h

cười nhạt. "Bây giờ, cuộc sốn

ến. Vết thương do Huỳnh Kiều Minh cào cấu trên cổ vẫn

óng người cao lớn

h Ph

a từ phòng bệnh c

i?" Anh ta hỏi, g

hẳng vào mắt anh ta. "Bạ

g không hỏi thêm. Sự sống chết của Huỳnh Kiều

ta sẽ làm phẫu thuật." Anh ta thông

đầu.

tạp. "Sau phẫu thuật, Kiều Minh sẽ

phiền đến hai người đâu."

rở nên lạnh lẽo, "những lá thư đó, s

yêu và sự tôn thờ của tôi dành cho anh ta trong suốt tám năm. Tôi

Anh ta đã không nói gì, chỉ lặng lẽ

thư đó, cũng là tro

ôi cúi đầu, che đi

n anh ta đừng vứt chúng đi. Nhưng

mắt anh ta, chỉ là một

tôi và đi về phía thang máy. Anh ta phải

ã ăn sâu vào máu. Suốt tám năm, tôi luôn là cá

ng máy, nó đã đóng lại. Anh ta thậ

ư một mũi tên, bỏ lại tôi một mình trước cổng

n của Thạc

t xe v

lùng. Như con n

màn hình, bỗng nhiên bật cười. N

lớn tuổi nhìn tôi, lo lắng hỏi: "Cô gái, c

ết cào của Huỳnh Kiều

ao ạ." Tôi lắ

n người mà tôi gọi là "chú", người mà tôi đã

ớ trêu

Huỳnh Kiều Minh đã ở đó. Cô ta đang ngồi

hộp nhạc m

m tôi t

i!" Tôi lao tới

mình, chiếc hộp nhạ

lên một tiếng,

t cô ta, đẩy tôi ra. "Khang Khuê Chi, e

ủa mẹ tôi!" Tôi gào lên, nước

" Giọng Thạch Phi Hải lạnh như băng. "Đồ của em, cũng

hét lên, cố gắng l

một nụ cười đắc thắng. Cô ta cố tình giơ chiế

ản

ứ rơi xuống sàn đá cẩ

hư tiếng trái

ảnh vỡ. Những mảnh sứ sắc nhọn cứa vào tay tô

lại cho tôi… cũng

khóc tuyệt vọng vang vọng k

hản ứng của tôi dọa sợ, cô ta l

iểm soát như vậy. Trong ấn tượng của anh ta, tôi luôn là một cô bé ngoan ng

ta cau mày, giọng có chút bối rối. "Để

h ta, nở một nụ cười còn t

ặc, "đây là lần đầu tiên, và cũng l

a sữn

tôi không còn là c

áo, loạng choạng đứng dậy, không thèm nhìn bọn

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Ngày anh ấy xin thận của tôi
Ngày anh ấy xin thận của tôi
“Tôi đã từng yêu Thạch Phi Hải hơn cả mạng sống của mình, một tình yêu câm lặng và tội lỗi kéo dài suốt tám năm thanh xuân. Tôi đã trao cho anh một phần lá gan, và cũng sẵn sàng trao cho anh tất cả. Để rồi, ở kiếp trước, thứ tôi nhận lại là sự sỉ nhục công khai, sự tra tấn đến thân tàn ma dại và một nhát dao kết liễu cuộc đời từ chính tay người đàn ông tôi gọi là "chú". Anh ta làm tất cả những điều đó, chỉ vì tôi đã từ chối hiến thận cho người con gái anh ta yêu đến điên cuồng, Huỳnh Kiều Minh. "Đây là cái giá mày phải trả vì đã hại chết Kiều Minh." Đó là lời cuối cùng anh ta nói khi lưỡi dao lạnh buốt găm vào tim tôi. Và giờ đây, ông trời đã cho tôi một cơ hội. Sống lại đúng vào ngày anh ta ép tôi hiến thận, tôi nhìn người đàn ông đã hủy hoại cả hai kiếp của mình, cất giọng bình thản đến lạ. "Được, tôi đồng ý hiến thận." "Nhưng tôi có một điều kiện."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 18