icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Ngày anh ấy xin thận của tôi

Chương 3 

Số từ:911    |    Phát hành vào:17/10/2025

KHUÊ C

hang, để lại Thạch Phi Hải và Hu

vẫn đứng ngâ

ú Th

cây búa tạ nện và

ã không còn gọi anh ta như vậy nữa. Nó luôn gọi thẳng tên anh, "Phi Hải" ,

Giọng điệu xa cách và lạnh lùng, như thể

sự bực bội không tên

ta, giọng nũng nịu. "Chỉ là một cái hộp nhạc cũ thôi mà,

gười con gái yếu đuối trong lòng mình, sự bực b

h ta thở dài, lần đầu tiên lên tiếng bênh vự

đi tia ghen tị lóe lên trong mắt. "Vâng ạ, em biết rồi. C

, giọng mềm mại. "Anh Hải, sau khi

cưng chiều vuốt tóc cô ta. "Mọi t

ta, trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng về

huẩn bị cho chuyến đi. Tôi gần như không ở nhà, c

u dọn dẹp sạch sẽ. Cuối cùng, chỉ còn lại

g ra ban công

con chữ chứa đựng tình yêu c

ối cùng cũng chỉ còn

NG LÀM

sau. Thạch Phi Hải không biết đã đứng đ

ếp tục thả lá thư cu

a cháy hết từ tay tôi. Đó là một góc của lá th

như muốn bóp nát nó. "Em lại muốn giở trò gì? Cố tình đốt thư để tôi

gắng giãy ra k

có." Giọng

lại đốt?" Anh t

ầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta. "

c giận. "Được, được lắm, Kh

lùi lại một bước, nhìn

ược tổ chức vào ngày mười lăm tháng

ăm thá

ến gan cho anh ta

đó để làm đám cưới, như m

g tôi vẫn cố gắng gượng

xa rồi. Đám cưới của anh ta,

hông hề dịu đi. Anh ta dường như đang cố gắng tìm kiếm một chút đau

ự bình tĩnh

ười, định t

ại." An

ớc, không q

, cô ấy muốn mọi thứ phải thật hoàn hả

iểu anh ta

đó nói ra một câu còn tàn nhẫn hơn c

ó, em đứng r

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Ngày anh ấy xin thận của tôi
Ngày anh ấy xin thận của tôi
“Tôi đã từng yêu Thạch Phi Hải hơn cả mạng sống của mình, một tình yêu câm lặng và tội lỗi kéo dài suốt tám năm thanh xuân. Tôi đã trao cho anh một phần lá gan, và cũng sẵn sàng trao cho anh tất cả. Để rồi, ở kiếp trước, thứ tôi nhận lại là sự sỉ nhục công khai, sự tra tấn đến thân tàn ma dại và một nhát dao kết liễu cuộc đời từ chính tay người đàn ông tôi gọi là "chú". Anh ta làm tất cả những điều đó, chỉ vì tôi đã từ chối hiến thận cho người con gái anh ta yêu đến điên cuồng, Huỳnh Kiều Minh. "Đây là cái giá mày phải trả vì đã hại chết Kiều Minh." Đó là lời cuối cùng anh ta nói khi lưỡi dao lạnh buốt găm vào tim tôi. Và giờ đây, ông trời đã cho tôi một cơ hội. Sống lại đúng vào ngày anh ta ép tôi hiến thận, tôi nhìn người đàn ông đã hủy hoại cả hai kiếp của mình, cất giọng bình thản đến lạ. "Được, tôi đồng ý hiến thận." "Nhưng tôi có một điều kiện."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 18