“Tôi đã từng yêu Thạch Phi Hải hơn cả mạng sống của mình, một tình yêu câm lặng và tội lỗi kéo dài suốt tám năm thanh xuân. Tôi đã trao cho anh một phần lá gan, và cũng sẵn sàng trao cho anh tất cả. Để rồi, ở kiếp trước, thứ tôi nhận lại là sự sỉ nhục công khai, sự tra tấn đến thân tàn ma dại và một nhát dao kết liễu cuộc đời từ chính tay người đàn ông tôi gọi là "chú". Anh ta làm tất cả những điều đó, chỉ vì tôi đã từ chối hiến thận cho người con gái anh ta yêu đến điên cuồng, Huỳnh Kiều Minh. "Đây là cái giá mày phải trả vì đã hại chết Kiều Minh." Đó là lời cuối cùng anh ta nói khi lưỡi dao lạnh buốt găm vào tim tôi. Và giờ đây, ông trời đã cho tôi một cơ hội. Sống lại đúng vào ngày anh ta ép tôi hiến thận, tôi nhìn người đàn ông đã hủy hoại cả hai kiếp của mình, cất giọng bình thản đến lạ. "Được, tôi đồng ý hiến thận." "Nhưng tôi có một điều kiện."”