icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Cơ hội thứ hai cho mãi mãi

Chương 2 

Số từ:1092    |    Phát hành vào:17/10/2025

Phươn

giới của tôi sụp đ

trên một con đèo vắng vẻ. "Vụ tai nạn thảm khốc khiến hai vợ chồng doanh nhân Lã..." Gi

bỏ tôi lại một mìn

, nhìn chằm chằm vào hai cỗ quan tài lạnh lẽo. Tôi không hiểu tại sao người lớn lạ

anh xu

và choàng lên đôi vai nhỏ bé đang run rẩy của tôi. Hơi ấm từ chiếc áo và mùi hương nam tính quen

dịu dàng. Anh nắm lấy tay tôi, bàn tay anh to lớn và ấm á

của anh. Anh đã biến một căn phòng trống thành một thế giới cổ tích cho r

ra, ngày hôm sau nó sẽ xuất hiện trước mặt tôi. Anh đã dạy tôi cách mỉm cười

i hét lên và tỉnh dậy trong mồ hôi lạnh. Anh

đừng sợ.

tay anh. "Em sợ... Em sợ b

sao như vậy, làm sao em có thể một mình được? Mỗi khi em cảm thấy cô đơn, hãy nhìn l

ánh từ ngôi sao mà tôi đã chọn trở thành nguồn động viên lớn

y đặc. Tôi đứng trên ban công, cố gắng tìm kiếm ngôi sao của mình,

biến mất, cũng giống

o về lịch kiểm tra sức khỏe toàn diện cho chương trình đông lạnh. T

h đông lạnh bắt đầu, về mặt pháp lý, hộ tịch của cô sẽ tạm thời bị hủy bỏ. Cô sẽ được coi là

liệu. Một ý nghĩ điên rồ bắ

t bóng hình quen thuộc. Dù đã bị tổn thương hết lần

ón tôi không phải

dài thon thả vắt chéo, trên người là một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh,

mỉm cười, nhưng nụ cười

thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, và anh đi đến bên cạnh Thú

Anh hỏi, giọng nói đầy sự cưng chiều mà

n tối." Thúy Anh trả lời,

ư một lưỡi dao vô hình,

ĩ từ giờ nên để Phương gọi em là 'mợ'

lùng không một chút do dự. "Đúng vậy. Từ giờ

ao sừng sững, chính thức đẩy tôi ra khỏi thế giới

g cơ thể bị rút cạn. Tập tài liệu trong tay tôi tuột

ên Hãn nhíu mày, cúi xu

chữ "Đơn Tình Nguyện Tham Gia

ở nên u ám. "Lã Ánh Ph

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
“Vào đêm sinh nhật lần thứ hai mươi hai, người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm, cũng là người giám hộ của tôi, đã tổ chức một bữa tiệc đính hôn. Nhưng cô dâu không phải là tôi. Cùng lúc đó, tôi nhận được bản án tử hình - ung thư máu giai đoạn cuối. Tình yêu của tôi bị anh gọi là "bệnh hoạn, loạn luân". Chiếc nhẫn "Vĩnh Hằng" do chính tay tôi thiết kế lại được anh đeo cho vị hôn thê của mình. Cô ta không chỉ sỉ nhục cha mẹ đã khuất của tôi, mà còn dàn dựng một màn kịch hoàn hảo, khiến anh tin rằng tôi giả bệnh để níu kéo. Anh nhốt tôi lại, bắt tôi phải cúi đầu xin lỗi kẻ đã chà đạp lên nỗi đau của mình. Thậm chí, anh còn thất hứa bữa tối sinh nhật cuối cùng của tôi để đi "hưởng tuần trăng mật" với cô ta. Hoàn toàn tuyệt vọng, tôi chọn cách đông lạnh cơ thể, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng dưới đáy biển sâu. Nhưng tôi không ngờ rằng, năm mươi năm sau, người cùng tôi tỉnh lại trong thế giới tương lai, lại chính là anh.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 2223 Chương 2324 Chương 24