icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Cơ hội thứ hai cho mãi mãi

Chương 3 

Số từ:1180    |    Phát hành vào:17/10/2025

Phươn

ì thầm bên tai tôi, "Phương đừng sợ cỗ quan tài, nó chỉ là một cái tủ quần áo lớn

uần áo trở thành nơi trú ẩn an toàn của tôi. Mỗi khi buồn bã hay sợ hãi, tôi lại

ếc tủ quần áo" vĩnh hằng của riêng mình, anh l

g Lạnh Cơ Thể" trên tay, nhưng trong mắt anh, nó lại

lạnh băng. "Dùng cả cái chết để gây sự chú ý với tô

m trí. Giải thích ư? Tôi còn có thể giải thích điều gì nữ

t câu yếu ớt như vậy. "Đây chỉ là... một phần trong đồ

trang sức, niềm đam mê duy nhất của mình,

iết kế trang sức mà lại liên quan đến đông lạnh cơ thể sao? Em gái đúng là có trí tưởng tượ

kim độc, châm thẳng vào vết

còn đáng sợ hơn cả lời trách mắng. Anh xem sự im lặng

i chậm rãi cúi xuống, nhặt từng tờ giấy rơi vương vãi trên sàn. Sau đó

hiết kế khác, thực tế hơn." Tôi nó

n ngoãn và biết nghe lời, chỉ để làm anh hài lò

hách, lục tìm trong thùng rác. May mắn thay, người giúp việc chưa dọn dẹp. Tôi

g. Đây là con đường s

động nhỏ từ phía phòng bếp thu hút sự chú ý c

Thúy Anh từ phía sau. Tay anh vòng qua eo cô ta, đặt trên bụng cô ta một cá

hấy ở anh. Dù chúng tôi sống chung một mái nhà, anh luôn giữ mộ

động này là hoàn toàn bình thường. Tôi là kẻ thừa,

trí. Nó vẫn đau, đau đến mức tôi ph

Nhưng khi tôi vừa đi được vài bước, giọng nói của Tôn Thú

o em còn ch

nhìn thấy tôi. Việt Nguyên Hãn cũ

yêu chú Hãn. Nhưng em à, tình yêu không phải là thứ có thể cưỡng cầu. Em xem, chú

ãn khẽ gắt lên, dường như

ến gần tôi hơn, ghé sát vào tai tôi, dùng â

cha không mẹ, ăn bám nhà người khác mà còn

tôi c

ăn ở thất đức lắm nhỉ? Loại gen đó di truyền cho mày, nê

t lên, toàn bộ lý t

ép xúc phạm cha

hết sức lực của mình, tát thẳng vào khuôn

iã vang lên trong k

tay ôm lấy má, đôi mắt ngấn nước

Nguyên Hãn lao tới,

sự thất vọng, mà là sự tức giận tột

ơng! Em điê

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
Cơ hội thứ hai cho mãi mãi
“Vào đêm sinh nhật lần thứ hai mươi hai, người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm, cũng là người giám hộ của tôi, đã tổ chức một bữa tiệc đính hôn. Nhưng cô dâu không phải là tôi. Cùng lúc đó, tôi nhận được bản án tử hình - ung thư máu giai đoạn cuối. Tình yêu của tôi bị anh gọi là "bệnh hoạn, loạn luân". Chiếc nhẫn "Vĩnh Hằng" do chính tay tôi thiết kế lại được anh đeo cho vị hôn thê của mình. Cô ta không chỉ sỉ nhục cha mẹ đã khuất của tôi, mà còn dàn dựng một màn kịch hoàn hảo, khiến anh tin rằng tôi giả bệnh để níu kéo. Anh nhốt tôi lại, bắt tôi phải cúi đầu xin lỗi kẻ đã chà đạp lên nỗi đau của mình. Thậm chí, anh còn thất hứa bữa tối sinh nhật cuối cùng của tôi để đi "hưởng tuần trăng mật" với cô ta. Hoàn toàn tuyệt vọng, tôi chọn cách đông lạnh cơ thể, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng dưới đáy biển sâu. Nhưng tôi không ngờ rằng, năm mươi năm sau, người cùng tôi tỉnh lại trong thế giới tương lai, lại chính là anh.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 2223 Chương 2324 Chương 24