icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Kiệt tác của mẹ tôi

Chương 2 

Số từ:961    |    Phát hành vào:17/10/2025

của Mạnh

ng chỉ nói suông. B

ạn trai của chính người bạn thân nhất của mình, bà Lưu Kiều Khanh. Chính vì xuất thân không trong sạch đó, bà ta luôn sống trong ch

ng phải là một đứa con gái ngoan ngoãn, mà là một sản phẩm lỗi, một phiên bản xấu xí, kém cỏi của chính

i chính là cách bà ta củ

uà sinh nhật duy nhất mà bà ngoại lén tặng tôi. Tôi yêu nó hơn bất cứ thứ gì trên đời. Một ngày nọ, tôi

bật lửa đốt cháy mái tóc vàng óng của nó. Mái tóc nhựa ch

"Đây là cái giá cho sự không vâng lời. Mày

Bà ta nói với hàng xóm rằng tôi đã nghịch lửa và suýt đốt nhà. Mọi người nhìn tôi bằng án

đã lén viết nhật ký, ghi lại những cảm xúc trong sáng ấy. Mẹ tôi tìm thấy cuốn sổ. Bà không chỉ đọ

nát từng trang nhật ký, ném vào mặt tôi. Tôi chỉ biết đứng chết trân, nước mắt tu

ôi đã thẳng thừng từ chối. Bà nói rằng con gái học nhiều làm gì, rồi cũng đi lấy chồng, biết đọc biết

o tôi mượn sách cũ và cho tôi học thêm miễn ph

ổ đó ùa về, rõ mồn một nh

ông chỉ là tương lai của tô

y nhất để tôi thoá

hể để bà ta

đối kh

n. Tôi từ từ quỳ xu

tôi khựng lại. Bà ta nhìn t

của mình. Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại tất cả

i run rẩy, vỡ vụ

đáng thương nhất có thể. Nước mắt tôi lại bắt đầu rơi, n

ng nên nói hỗn với mẹ như

cốp" khô khốc vang lên. Trán tôi đ

tất cả những gì con có. Xin mẹ, hãy cho con một con đường sống. Con hứa, con sẽ ngoan ngoãn. Con sẽ n

a xuống nền gạch hoa lạnh ngắt, cho đến khi tr

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Kiệt tác của mẹ tôi
Kiệt tác của mẹ tôi
“Mẹ tôi, bà Bùng Huyền Sương, luôn tin rằng phẩm giá của phụ nữ được đo bằng sự kín đáo của trang phục. Mười tám năm qua, tôi sống như một con rối trong những bộ áo bà ba rộng thùng thình. Giấy báo trúng tuyển đại học danh tiếng là chiếc chìa khóa tự do của tôi. Nhưng ngay trước ngày nhập học, mẹ đã lôi vali quần áo mới của tôi ra và châm lửa đốt ngay trước mắt tôi. Ngọn lửa nuốt chửng giấc mơ của tôi. Khi tôi hét lên trong tuyệt vọng, bà ta túm tóc tôi, giọng lạnh như băng. "Mày tưởng thoát được tao à? Muốn ăn mặc như con điếm ư? Nằm mơ đi!" Rồi bà ta dọa sẽ xé nát giấy báo nhập học, tương lai duy nhất của tôi. Giây phút đó, tôi đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Đây không phải là tình yêu, mà là ham muốn hủy diệt. Bà ta không muốn nuôi dạy tôi, bà ta muốn hủy hoại tôi. Để giữ lại con đường sống duy nhất, tôi đã quỳ xuống, dập đầu đến chảy máu mà van xin. "Con sai rồi mẹ ơi... Xin mẹ cho con đi học... Con sẽ nghe lời mẹ." Nhưng khi quỳ dưới chân bà, tôi đã thầm thề, nỗi nhục hôm nay, ngày sau tôi nhất định sẽ trả lại gấp ngàn lần.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10