icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Kiệt tác của mẹ tôi

Chương 3 

Số từ:1210    |    Phát hành vào:17/10/2025

của Mạnh

ướm máu của tôi cuối

à ta thích nhìn thấy tôi thảm hại, đau khổ và phục tùng dư

u ban ơn. "Lần này tao tha cho mày. N

ọc xuống trước mặt tôi, như

. Nhìn mày t

u gối tôi đã quỳ quá lâu, tê dại và mất

ỡ tôi. Nhưng cánh cửa vẫn đóng im ỉm. Có lẽ ông ta đã đeo tai nghe đ

nóng. Ông ta nhìn tôi, rồi nhìn mẹ tôi, vẻ mặt vẫn bình

ủa tôi, cũng chẳng để ý đến bộ dạng thảm hại của

điều kiện. Bà ta ném cho tôi một chiếc túi vải cũ,

một nửa. Mày tự lo liệu đi. Học

a tôi, rồi cầm lấy tuýp thuốc mỡ duy

n. "Cứ để nguyên như vậy cho người ta thấy. Để họ

hất đến trường. Bà ta muốn biến tôi thành một con quá

chiếc quần đen rộng thùng thình, mái tóc rối bù, cái trán sưng tím và

ôi, tò mò, soi mói, và cả th

đó bị

quá, chắc là bị

iệc nhà họ? Nh

hỏ nhất có thể. Mỗi một ánh nhìn, mỗi một lời bà

ột nụ cười từ ái. Bà ta thỉnh thoảng lại quay sang vuốt tóc tôi, c

i đường cẩn

chăm chỉ học hành, đ

ặng, đóng tròn vai một ngườ

ấu xí làm nền cho sự hoàn hảo đó. Bà ta muốn mọi người tin rằng bà ta là một người mẹ

rộng rãi và sạch sẽ. Ba bạn cùng phòng của tôi đã đến trước. Họ

tôi, họ đề

lên tiếng trước, giọng ngọt như mía lùi. "Con bé nhà tôi n

g người bạn mới. Tôi chỉ biết đứng im, nắm

ử. Họ cố gắng nở một nụ cười chào hỏi, nhưng

đó. Bà ta bắt đầu kể lể

òi theo bạn bè. Tôi phải nghiêm khắc lắm nó mới được như ngày hôm nay.

, khoe những vết bỏng

áo đến mức này. Tôi muốn hét lên, muốn vạch trần bộ mặt g

au chóng rời đi, để tôi có thể bắt đầu lại từ đầu. Chỉ

sống một cu

ời về đi ạ, con tự lo đ

rỡ, một nụ cười k

xin phép ban quản lý ký túc xá rồi. Mẹ sẽ ở lại đây một t

i

ắt tôi tối sầm l

hòng này? Với tôi và b

ầm. "Mẹ... mẹ nói sao ạ? Ký túc xá có nội qu

ối quá gay gắt, bà ta sẽ lại nổi đ

nhếch môi. "Tao

đối, như thể không có quy tắc nào

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Kiệt tác của mẹ tôi
Kiệt tác của mẹ tôi
“Mẹ tôi, bà Bùng Huyền Sương, luôn tin rằng phẩm giá của phụ nữ được đo bằng sự kín đáo của trang phục. Mười tám năm qua, tôi sống như một con rối trong những bộ áo bà ba rộng thùng thình. Giấy báo trúng tuyển đại học danh tiếng là chiếc chìa khóa tự do của tôi. Nhưng ngay trước ngày nhập học, mẹ đã lôi vali quần áo mới của tôi ra và châm lửa đốt ngay trước mắt tôi. Ngọn lửa nuốt chửng giấc mơ của tôi. Khi tôi hét lên trong tuyệt vọng, bà ta túm tóc tôi, giọng lạnh như băng. "Mày tưởng thoát được tao à? Muốn ăn mặc như con điếm ư? Nằm mơ đi!" Rồi bà ta dọa sẽ xé nát giấy báo nhập học, tương lai duy nhất của tôi. Giây phút đó, tôi đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Đây không phải là tình yêu, mà là ham muốn hủy diệt. Bà ta không muốn nuôi dạy tôi, bà ta muốn hủy hoại tôi. Để giữ lại con đường sống duy nhất, tôi đã quỳ xuống, dập đầu đến chảy máu mà van xin. "Con sai rồi mẹ ơi... Xin mẹ cho con đi học... Con sẽ nghe lời mẹ." Nhưng khi quỳ dưới chân bà, tôi đã thầm thề, nỗi nhục hôm nay, ngày sau tôi nhất định sẽ trả lại gấp ngàn lần.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10