“Mười năm thanh xuân tôi dành để yêu Mạc Quang Trí, người đã nhặt tôi từ đầu đường xó chợ và biến tôi thành một nàng công chúa. Nhưng rồi, chỉ vì một người phụ nữ khác, anh ta bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ta. Tôi mất đi đứa con. Anh ta lại chẳng thèm liếc nhìn, chỉ lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân. Tàn nhẫn hơn, khi tôi đến bệnh viện, anh ta đã tự tay rút ống thở của Điệp Mai, em trai duy nhất đang sống đời thực vật của tôi. Mười năm yêu thương, một đứa con, một người em trai. Tất cả đều bị chính tay người đàn ông tôi yêu nhất hủy hoại. Đêm đó, tôi giả vờ ngoan ngoãn quay về bên anh ta. Để rồi khi anh ta ngủ say, tôi ôm hũ tro cốt của em trai, biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.”