Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi

Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi

Eleanor Wray

5.0
Bình luận
75
Duyệt
22
Chương

Mười năm thanh xuân tôi dành để yêu Mạc Quang Trí, người đã nhặt tôi từ đầu đường xó chợ và biến tôi thành một nàng công chúa. Nhưng rồi, chỉ vì một người phụ nữ khác, anh ta bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ta. Tôi mất đi đứa con. Anh ta lại chẳng thèm liếc nhìn, chỉ lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân. Tàn nhẫn hơn, khi tôi đến bệnh viện, anh ta đã tự tay rút ống thở của Điệp Mai, em trai duy nhất đang sống đời thực vật của tôi. Mười năm yêu thương, một đứa con, một người em trai. Tất cả đều bị chính tay người đàn ông tôi yêu nhất hủy hoại. Đêm đó, tôi giả vờ ngoan ngoãn quay về bên anh ta. Để rồi khi anh ta ngủ say, tôi ôm hũ tro cốt của em trai, biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.

Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi Chương 1

Mười năm thanh xuân tôi dành để yêu Mạc Quang Trí, người đã nhặt tôi từ đầu đường xó chợ và biến tôi thành một nàng công chúa.

Nhưng rồi, chỉ vì một người phụ nữ khác, anh ta bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ta.

Tôi mất đi đứa con. Anh ta lại chẳng thèm liếc nhìn, chỉ lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân.

Tàn nhẫn hơn, khi tôi đến bệnh viện, anh ta đã tự tay rút ống thở của Điệp Mai, em trai duy nhất đang sống đời thực vật của tôi.

Mười năm yêu thương, một đứa con, một người em trai. Tất cả đều bị chính tay người đàn ông tôi yêu nhất hủy hoại.

Đêm đó, tôi giả vờ ngoan ngoãn quay về bên anh ta. Để rồi khi anh ta ngủ say, tôi ôm hũ tro cốt của em trai, biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.

Chương 1

Phù Khanh Ly POV:

Ngày Mạc Quang Trí bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã vì một người phụ nữ khác, tôi biết mười năm thanh xuân tôi dành để yêu anh đã trở thành một trò cười không hơn không kém.

Mưa Sài Gòn tháng bảy như trút nước, xối xả đập vào tấm lưng gầy gò của tôi. Chiếc váy lụa mỏng dính chặt vào da thịt, lạnh buốt. Mỗi một cơn gió thổi qua, cái lạnh lại như hàng ngàn mũi kim châm sâu vào xương tủy. Tôi đã quỳ ở đây, trước cổng biệt thự nhà họ Mạc, suốt ba tiếng đồng hồ.

Đầu gối tôi đã mất đi cảm giác, chỉ còn lại sự đau nhức tê dại.

Mạc Quang Trí đứng trên ban công tầng hai, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống tôi như nhìn một con vật cưng không biết nghe lời. Bên cạnh anh, được che chở trong vòng tay ấm áp của anh, là Hoàng Khả Khanh, "hot girl" mới nổi mà cả Sài Gòn này đang bàn tán.

"Khanh Ly, em đã biết lỗi của mình chưa?" Giọng anh ta xuyên qua màn mưa, không một chút hơi ấm.

Lỗi của tôi? Lỗi của tôi là gì?

Là vì tôi đã vô tình làm đổ ly nước lên chiếc váy của cô ta trong buổi tiệc tối nay? Hay là vì sự tồn tại của tôi đã làm cô ta chướng mắt?

"Em... em không cố ý..." Tôi ngẩng đầu, mưa táp vào mặt rát buốt, khiến tôi không mở nổi mắt. Nước mưa hòa cùng nước mắt, mặn chát.

"Không cố ý?" Anh ta cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn mà tôi từng cho là quyến rũ chết người. "Khả Khanh nói em ghen tị với cô ấy, cố tình làm bẽ mặt cô ấy trước mặt mọi người. Em còn dám chối?"

Tôi nhìn Hoàng Khả Khanh, cô ta nép vào lòng Mạc Quang Trí, bờ vai khẽ run lên, trông vô cùng đáng thương và yếu đuối. Cô ta liếc nhìn tôi, trong đôi mắt trong veo ấy là một tia đắc thắng không thể che giấu.

"Quang Trí, em quỳ đủ rồi... Em lạnh lắm..." Tôi run rẩy cầu xin. "Em xin anh, để em vào nhà đi..."

"Khả Khanh vẫn chưa hết giận." Anh ta nhún vai, thờ ơ. "Khi nào cô ấy nguôi giận, em có thể vào."

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Mười năm. Mười năm tôi ở bên anh ta, từ một cô bé mồ côi mười lăm tuổi được anh ta nhặt về từ đầu đường xó chợ, đến bây giờ, một người phụ nữ hai mươi lăm tuổi. Anh ta đã cho tôi tất cả, biến tôi thành một nàng công chúa trong mắt mọi người, cưng chiều tôi đến tận trời.

Tôi đã từng nghĩ, đó là tình yêu.

Nhưng giờ tôi mới hiểu, đó chỉ là sự chiếm hữu. Tôi là một món đồ xinh đẹp, một con chim hoàng yến được anh ta nuôi trong lồng son. Và giờ đây, anh ta đã có một món đồ chơi mới thú vị hơn.

"Quang Trí," tôi nức nở, dùng đến con át chủ bài cuối cùng, "em trai em... Điệp Mai... thằng bé cần em..."

Phù Điệp Mai, em trai duy nhất của tôi, đang sống đời sống thực vật trong bệnh viện sau một tai nạn giao thông. Tất cả chi phí đều do Mạc Quang Trí chi trả. Thằng bé là điểm yếu duy nhất của tôi.

"Ồ?" Anh ta nhướng mày, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn. "Em đang dùng nó để uy hiếp tôi sao, Phù Khanh Ly?"

"Không... không phải..." Tôi hoảng hốt lắc đầu.

"Tốt nhất là không phải." Anh ta lạnh lùng nói. "Nếu em còn không ngoan ngoãn, tôi không chắc mình có thể tiếp tục kiên nhẫn chi trả cho những cái máy móc vô dụng đó nữa đâu."

Từng lời nói của anh ta như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi sững sờ nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu bằng cả sinh mệnh. Sao anh ta có thể tàn nhẫn đến thế?

Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh ta nữa. Tiếng cười khúc khích của Hoàng Khả Khanh từ trên ban công vọng xuống, sắc lẻm như dao lam cứa vào tai tôi.

Tôi là một con rối. Một con rối bị giật dây.

Tôi đã từng là con rối được yêu chiều nhất, nhưng giờ đây, chủ nhân của tôi đã chán rồi.

Một cơn đau nhói đột ngột ập đến từ bụng dưới, dữ dội và sắc bén. Tôi cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ giữa hai chân, nhuộm đỏ một mảng váy trắng.

Tôi sững sờ, đưa tay xuống dưới. Màu đỏ tươi của máu loang lổ trên ngón tay tôi.

Đứa con...

Đứa con của tôi và anh ta...

"A..." Tôi thét lên một tiếng tuyệt vọng. "Quang Trí... cứu em... con của chúng ta..."

Tôi ngước lên nhìn anh ta, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng. Nhưng Mạc Quang Trí chỉ nhíu mày khó chịu.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Anh ta liếc nhìn màn hình rồi vội vàng bắt máy, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng.

"Alo, Khả Khanh à... Sao thế? Chân em lại đau sao? Đừng khóc, anh xuống ngay đây."

Anh ta cúp máy, thậm chí không thèm liếc nhìn tôi thêm một lần nào nữa, vội vàng xoay người vào trong nhà.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, trái tim vỡ tan thành từng mảnh. Anh ta đang lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân, trong khi tôi đang mất đi đứa con của chúng tôi ngay dưới chân anh ta.

Tình yêu của tôi, mười năm thanh xuân của tôi, tất cả đều chết đi trong cơn mưa tầm tã này.

Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng quản gia hốt hoảng hét lên.

"Thiếu gia! Phù tiểu thư chảy nhiều máu quá!"

Nhưng đáp lại ông chỉ là tiếng đóng sầm cửa một cách vô tình.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Eleanor Wray

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay

Christal

[Song Khiết] Tống Khinh Ngữ yêu Lục Diên Chi. Tình yêu ấy ai cũng biết, nhỏ bé đến mức chẳng ai để tâm. Dù trong lòng Lục Diên Chi chỉ có bạch nguyệt quang của anh ta. Dù anh ta dành phần lớn thời gian ở nước ngoài chỉ để ở bên bạch nguyệt quang ấy. Dù bạch nguyệt quang ấy đã mang thai anh ta. Tống Khinh Ngữ vẫn can đảm đề xuất chuyện kết hôn với Lục Diên Chi. Thế nhưng, vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, vì bạch nguyệt quang trở về nước, Lục Diên Chi đã không xuất hiện ở cục Dân chính. Sau bảy năm yêu Lục Diên Chi, trái tim Tống Khinh Ngữ cuối cùng cũng hoàn toàn nguội lạnh. Cô xóa liên lạc với Lục Diên Chi, rồi rời bỏ thành phố gắn liền với anh ta. Lục Diên Chi không mấy bận tâm, cho rằng sớm muộn gì Tống Khinh Ngữ cũng sẽ quay về. Mãi đến khi anh ta nhìn thấy Tống Khinh Ngữ cùng một người đàn ông khác lấy giấy đăng ký kết hôn trước cửa cục Dân chính! Lục tổng từng kiêu ngạo giờ đây như phát điên! … Sau này, người ta thường thấy Lục tổng hạ mình chạy theo sau Tống Khinh Ngữ, tha thiết cầu xin: "Khinh Ngữ, anh thực sự xin lỗi, anh đã sai, làm ơn cho anh thêm một cơ hội." Đáp lại anh ta chỉ là giọng nói bực bội, thiếu kiên nhẫn của người phụ nữ. "Anh thôi làm phiền tôi được không? Tôi đã kết hôn rồi!"

Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ

Tôi đã buông tay, anh ta lại không nỡ

Jessica Thomas

Năm năm yêu cuồng nhiệt, đổi lại là bị anh ta bỏ rơi ngay tại lễ cưới, để đi dỗ dành cô thanh mai đã tự tử chín chín lần. Minh Yên cuối cùng cũng hiểu ra, cô mãi mãi không thể sưởi ấm trái tim lạnh lùng của Hoắc Hàn Sơn. Cô quyết đoán cắt đứt mọi tình cảm, rời xa về Giang Nam, quyết tâm bắt đầu lại từ đầu. Không ngờ, sau một đêm say bí tỉ, cô lại vô tình "ngủ" với Phó Tú Trầm, người đàn ông không ai dám đụng đến trong giới thượng lưu, còn là kẻ tử thù của anh trai của cô! Sáng sớm, Minh Yên rón rén muốn rời khỏi hiện trường. Nhưng một bàn tay lớn bất ngờ nắm chặt lấy cổ chân cô, kéo cô trở lại chiếc giường mềm mại một cách dứt khoát. Giọng nam vừa lười biếng vừa đầy kiềm chế vang lên bên tai cô, ngón tay chỉ vào dấu vết mờ ám mới trên chiếc cổ trắng lạnh: "Tiểu Minh Yên, ăn hết rồi định chuồn à? Em hôn tôi đến mức này, không định nhận trách nhiệm à?" *** Ai cũng biết, Phó Tú Trầm, người đứng đầu nhà họ Phó, lạnh lùng, ít ham muốn, khó mà với tới. Nhưng chẳng ai biết, anh luôn giữ em gái kẻ tử thù trong lòng. Từ đó, thần tượng sa ngã, trở nên cố chấp, si mê. Anh hào phóng mua cả một thị trấn cổ trị giá ba nghìn năm trăm tỷ để tặng cô, lại ôm chặt cô gái nhỏ say khướt trong lòng, áo choàng tắm mở rộng, để lộ cơ bụng săn chắc đẹp mắt, giọng khàn quyến rũ thì thầm: "Tiểu Minh Yên, có muốn thử sờ một chút không? Cảm giác cực kỳ đã đó." Minh Yên: … Bảo là lạnh lùng, kiềm chế cơ mà? Phó Tú Trầm: Kiềm chế à? Đó là với người khác. Còn với em, anh chỉ có dục. #Văn học bạch nguyệt quang đã thành hiện thực# #Kẻ thù của anh trai hình như đã bị tôi chinh phục# #Truy thê hỏa táng tràng, làm ơn thiêu thành tro giùm#

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Iris

[Ly hôn+Tỉnh táo+Theo vợ đến lò hỏa táng] Vào đúng ngày kỷ niệm kết hôn, người chồng nhà giàu Hoắc Yến Thời bỏ mặc Tô Vãn Ninh để ở bên cạnh bạch nguyệt quang. Đàn ông không biết tự trọng thì chẳng đáng giá gì, người không thể giữ được thì cô cũng chẳng cần. Cô nhanh chóng đề nghị ly hôn. Hoắc Yến Thời chẳng mảy may bận tâm, còn Tô Vãn Ninh thì quay trở lại làng giải trí, tạo nên một làn sóng khuấy đảo. Bạch nguyệt quang trà xanh giả vờ nhu nhược? Vậy thì lật tẩy bộ mặt thật của cô ta, để ai nấy đều chửi đánh. Gã chồng cũ chỉ biết mạnh miệng: "Cô ấy chơi chán rồi sẽ tự khắc quay lại bên tôi thôi." Nhưng người vợ từng cam lòng vì anh mà bỏ hết sự nghiệp để chăm lo cho gia đình, từ đầu đến cuối lại chưa từng ngoảnh đầu lại. Không chỉ sự nghiệp thăng hoa, mà vận đào hoa cũng nở rộ. Ngôi sao quốc tế thi nhau bày tỏ tình cảm, tổng giám đốc công ty truyền thông dốc hết tâm sức chỉ để đổi lại một nụ cười của cô, thậm chí đến cả người thừa kế của tỷ phú cũng không thể thiếu cô bên cạnh. Hoắc Yến Thời cuối cùng cũng hoảng loạn, bám như cún con, sử dụng mọi chiêu trò theo vợ đến cùng. Nhưng Tô Vãn Ninh thậm chí chẳng buồn liếc mắt: "Ngày xưa anh chẳng thèm để ý đến tôi, bây giờ anh không còn xứng với tôi nữa." Hoắc Yến Thời điên cuồng cầu xin: "Ninh Ninh, chúng ta tái hôn đi." Tô Vãn Ninh kiêu ngạo đáp: "Tổng giám đốc Hoắc, tôi không bao giờ ăn lại món cũ."

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

IReader

[Tình sau hôn nhân + Ngọt sủng + Cả hai đều trong sạch + Nam chính thầm yêu thành sự thật + Nam phụ hối hận truy vợ] Thời Noãn đã thầm yêu Phó Triệu Sâm suốt nhiều năm. Cô luôn nghe lời, hiểu chuyện, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, cố gắng để làm anh vừa lòng. Dù được anh ta nhận nuôi, nhưng cô chưa từng gọi anh ta là "chú út", bởi cô tin chắc rằng rồi có ngày họ sẽ ở bên nhau. Nhưng đến khi cô tròn hai mươi tuổi, chuẩn bị tỏ tình lần thứ ba, thì Mẫn Yên - bạch nguyệt quang của Phó Triệu Sâm lại trở về nước. Cô tận tai nghe thấy anh ta nói: "Thời Noãn đối với tôi mà nói chỉ là cháu gái, tôi sẽ không bao giờ thích cô ấy." "Trong lòng tôi chỉ có mỗi Mẫn Yên, đừng dùng Thời Noãn để làm tôi khó chịu." Thời Noãn đã hết hy vọng, cô lựa chọn rời khỏi thế giới của anh ta, còn Phó Triệu Sâm thì như phát điên. Lần tái ngộ tiếp theo là tại đám cưới của người thừa kế nhà họ Giang. Thời Noãn khoác trên mình chiếc váy cưới trắng, gương mặt rạng rỡ với nụ cười tươi sáng, chuẩn bị trở thành cô dâu của người khác. Các ngón tay Phó Triệu Sâm run lên, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn cầu khẩn: “Anh hối hận rồi, Noãn Noãn, em đừng lấy người khác được không?” Thời Noãn mỉm cười bình thản: "Chú út, anh buông tay ra được không? Chồng tôi nhìn thấy sẽ ghen đấy."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi Eleanor Wray Lãng Mạn
“Mười năm thanh xuân tôi dành để yêu Mạc Quang Trí, người đã nhặt tôi từ đầu đường xó chợ và biến tôi thành một nàng công chúa. Nhưng rồi, chỉ vì một người phụ nữ khác, anh ta bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ta. Tôi mất đi đứa con. Anh ta lại chẳng thèm liếc nhìn, chỉ lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân. Tàn nhẫn hơn, khi tôi đến bệnh viện, anh ta đã tự tay rút ống thở của Điệp Mai, em trai duy nhất đang sống đời thực vật của tôi. Mười năm yêu thương, một đứa con, một người em trai. Tất cả đều bị chính tay người đàn ông tôi yêu nhất hủy hoại. Đêm đó, tôi giả vờ ngoan ngoãn quay về bên anh ta. Để rồi khi anh ta ngủ say, tôi ôm hũ tro cốt của em trai, biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025