icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài

Chương 2 

Số từ:1346    |    Phát hành vào:17/10/2025

Tâm

ủi nhục và cả một chút sợ hãi hòa quyện vào nhau, cuộn trào trong lồng ngực. Tôi chưa bao giờ ng

hắng, vì giấc mơ khởi nghiệp của anh, tôi đã sẵn sàng từ bỏ tất cả. Tôi

gì tôi nhận lại chỉ là sự ph

ngang dòng suy nghĩ của tôi. Lầ

ũng không phải một lời giải thích

giờ sáng. Nếu chị muốn b

g hồ. Còn mộ

vội một bộ quần áo. Tôi phải đến đó. Tôi phải đối mặt với họ. Tôi ph

trong lồng ngực. Tôi sẽ phải nói gì? Phải làm gì? Tôi hoàn toàn không có một ý niệm nào. Đầu

n cà phê. Từ xa, qua tấm kí

ồi đó, và bên cạnh anh,

Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông tràn đầy sức sống và sự ngây thơ. Hoàn toàn

, nụ cười rạng rỡ mà đã lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Anh

u dàng và thân m

đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió t

ng lại khi anh nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh thoáng qua một tia

Khóe môi cô ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười gần

họ, cố gắng giữ cho giọng

ng, ba ngày nay

mình như một hành động bảo vệ theo bản năng.

n đây?" Giọng

ở đâu?" Tôi lặp lại, nhìn thẳng v

mặt. "Mạnh Tâm, em đừng có làm loạn ở đây.

như hét lên. "Tại sao không phải là ngay

Anh ta đột nhiên gắt lên, rồi đẩy mạ

đớn thể xác không là gì so với nỗi tủi nhục và cay đắng đang

thể tin nổi. Sự phẫn uất khiến tôi mất hết lý

cổ tay tôi, siết mạnh. "Nhìn lại bộ dạng của em đ

đã hy sinh sự nghiệp, hy sinh tuổi xuân để làm hậu phương vững chắc cho anh t

thể kìm được nữa,

h ta quay sang Ngọc Minh, giọng nói ngay lậ

ông thèm ngoảnh lại, bỏ lại tôi một mình chơ vơ

tôi nhìn lại hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm kính. Một người phụ nữ với mái

tôi như bị rút cạn sức lực. Tôi nằm vật ra sofa, cơn

vẫn kh

dương xỉ trên bệ cửa sổ. Lá của

đã nói: "Em hãy chăm sóc nó nhé, giố

Hóa ra, không chỉ chậu cây, mà cả tình yêu của

ĩ đến mẹ. Có lẽ lúc này, chỉ có mẹ

rẩy bấm

ản đặc. "Con có thể về

rồi mẹ tôi cất giọng, không có

ng rồi thì phải biết điều một chút. Thằng Thắng

g anh

m. Con là vợ, phải biết nhẫn nhịn, bao dung. Đừng có chuyện bé xé

toàn bộ cơ thể. Ngay cả người thân duy nhất

chỉ còn lạ

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài
Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài
“Chồng tôi, Trịnh Mạnh Thắng, đã mất tích ba ngày. Tôi đã từ bỏ sự nghiệp đang trên đỉnh cao để lùi về làm hậu phương cho anh khởi nghiệp. Ngay khi tôi đang lo lắng đến phát điên, một cô gái lạ tên Bành Ngọc Minh đã gửi cho tôi một bức ảnh. Trong ảnh, chồng tôi đang ngủ say, còn cô ta thì nép vào lòng anh, tươi cười đắc thắng. Anh ta không chỉ ngoại tình, mà còn dùng tiền tiết kiệm của chúng tôi mua trang sức cho cô ta, mắng tôi là đồ ăn bám, rồi lạnh lùng đề nghị ly hôn. Ngay cả mẹ ruột cũng khuyên tôi nên nhẫn nhịn, đừng làm to chuyện. "Đàn ông ai cũng có lúc sai lầm." Tôi không hiểu, chính anh đã hứa sẽ nuôi tôi, sao giờ đây sự hy sinh của tôi lại trở thành lý do để anh sỉ nhục? Cho đến khi tôi nhận được kết quả chẩn đoán ung thư máu giai đoạn cuối, và phát hiện ra tiểu tam đã biết tất cả nhưng cố tình che giấu, tôi mới hoàn toàn tỉnh ngộ.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10