icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài

Chương 3 

Số từ:1056    |    Phát hành vào:17/10/2025

Tâm

g, mẹ đã cầm tay tôi và nói: "Sau này có chuyện gì ấm ứ

vời đến thế. Có lẽ trong mắt mẹ, sự phản bội của Thắng chỉ là

nhịn? Tại sao tôi phải bao dung cho một kẻ đ

chìm trong bóng tối, chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ tr

đổ chuông inh ỏi. Là Minh Thu

ý hóa của mày có nhà không?" Giọng Hằng ở

huyện gì vậy Hằng?" Tôi đáp, cố

ời khanh khách. "Đang dắt một con bé xinh tươi đi mua sắm kìa. Quẹt thẻ lia lịa không thèm nhìn giá

trong khi tôi, người vợ danh chính ngôn thuận, đã bao lâu rồi không nhận được một món

ỗng trở nên giận dữ. "Mày đang ở đâu, đọc địa chỉ đây, tao

ằng à,

nạt à? Mày đã hy sinh cho nó bao nhiêu, giờ nó th

sống mũi tôi bỗng cay xè. Giữa lúc cả thế giới như quay lưng lại v

hít một hơi thật sâu. "Tao.

lặng một lúc. "Mà

ghĩ kỹ

." Hằng thở dài. "Nhưng mà này, mày có bi

không

h Ngọc Sơn, đối tác cũ của chồng mày,

cùng Thắng gây dựng công ty từ những ngày đầu. Thắng đã từng rất đau khổ

tình cảm cá nhân xen vào công việc, càng không bao giờ động đến người nhà của đối

a lại đi phá vỡ chính

e tao nói không?"

ỏi đáp. "Tao không muốn n

một tin nhắn từ ngân hàn

n giao dịch thanh toán trị giá 200.00

răm t

i đã dành dụm suốt mấy năm qua để chuẩn bị mua một căn nhà lớn hơn. Vậy mà bâ

Tôi bấm số của Thắng. Lần này, thật ngạc nhi

ọng anh ta lạnh

Tôi hét lên vào điện thoại. "Anh vừa quẹ

ta đáp, giọng thản

iệm của cả hai chúng ta! Anh lấy t

Anh ta cười khẩy. "Cô ở nhà ăn bám bao lâu nay, có làm

nghẹn lại. Ăn bám?

đã cầm tay tôi và nói: "Tâm à, công ty anh đang gặp khó khăn, anh cần em ở bên cạ

đã từ bỏ tất cả.

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài
Lời tạm biệt cuối cùng, dấu ấn lâu dài
“Chồng tôi, Trịnh Mạnh Thắng, đã mất tích ba ngày. Tôi đã từ bỏ sự nghiệp đang trên đỉnh cao để lùi về làm hậu phương cho anh khởi nghiệp. Ngay khi tôi đang lo lắng đến phát điên, một cô gái lạ tên Bành Ngọc Minh đã gửi cho tôi một bức ảnh. Trong ảnh, chồng tôi đang ngủ say, còn cô ta thì nép vào lòng anh, tươi cười đắc thắng. Anh ta không chỉ ngoại tình, mà còn dùng tiền tiết kiệm của chúng tôi mua trang sức cho cô ta, mắng tôi là đồ ăn bám, rồi lạnh lùng đề nghị ly hôn. Ngay cả mẹ ruột cũng khuyên tôi nên nhẫn nhịn, đừng làm to chuyện. "Đàn ông ai cũng có lúc sai lầm." Tôi không hiểu, chính anh đã hứa sẽ nuôi tôi, sao giờ đây sự hy sinh của tôi lại trở thành lý do để anh sỉ nhục? Cho đến khi tôi nhận được kết quả chẩn đoán ung thư máu giai đoạn cuối, và phát hiện ra tiểu tam đã biết tất cả nhưng cố tình che giấu, tôi mới hoàn toàn tỉnh ngộ.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10