icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh

Chương 2 

Số từ:972    |    Phát hành vào:17/10/2025

Ngọc

ỏ mà mình thuê ở ngoài. Đáng lẽ tôi đã có thể rời đi

ng đứng tên tôi, nhưng cha tôi đã chiếm giữ nó, nói rằng sẽ giữ hộ tôi cho đến kh

duy nhất trong gia đình họ Nguyễn thực sự yêu quý tôi. Nhờ có

Thọ" làm quà mừng thọ. Ông nội nhìn thấy tôi thì

quá. Thằng Tín nó khôn

ay sang ra hiệu cho Trọng Tí

. Chăm sóc ch

sự khó chịu. Anh ta liế

phải người nhà họ Nguy

nội đập bàn, tức giận quát: "Hỗn xược! Tú là cháu dâu tương

ng nội, không sao đâu ạ.

ta nhìn màn hình, ánh mắt lập tức dịu đi, rồi v

g bé

cười an ủi: "Ông đừng giậ

lại. Nhưng lần này, đi bên c

ng đùng nổi giận. "Ai cho cái thứ khôn

mắt ngấn lệ, nép vào lòng Trọng Tí

cô ấy như vậy?" Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy chỉ tríc

u đổ dồn về phía chúng tôi. Nh

hật sự yêu cô Phan

. Cô Phan Ngọc Tú chỉ là kẻ

lỗ để chui xuống. Tôi cố gắng nở một nụ cười gượng g

ớc. Anh ta gắp thức ăn cho cô ta, rót nước cho cô ta, á

có chút tiến triển, Diệu Hạnh sẽ luôn xuất hiện đúng

tự tin cho rằng tình yêu của mì

i tiếng, mặt mày tái nhợt. "Anh

y?" Anh ta không ngần ngại cúi xuống,

o em... hình như có đậu phộng..." Diệu Hạnh

phắt lại, bàn tay to lớn

ạnh bị dị ứng đậu phộng

Tôi không có! Tôi khôn

kia vạch cổ áo trễ xuống, để lộ ra những

hút, anh ta vội vàng buông tôi

ng sao chị lại nỡ hại em như vậy..." Diệu Hạ

ng hét lên, bế thốc cô ta

a tôi, ánh mắt

có mệnh hệ gì, tôi tuy

"Tín! Con đứng lại đó! B

giây, quay đầu lại, đôi mắt

ứ chờ

sảnh tiệc, bỏ lại một mớ hỗn loạn và ánh

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh
Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh
“Người đàn ông tôi yêu ba năm, Nguyễn Trọng Tín, người được cả thành phố này ca tụng là chàng trai trẻ sùng đạo, hướng Phật. Thế nhưng, trong chính thiền phòng của anh ta, tôi lại tận mắt chứng kiến anh ta rên rỉ gọi tên một người phụ nữ khác trong lúc tự thỏa mãn. Và người phụ nữ đó, không ai khác, chính là Phan Diệu Hạnh, em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Bị anh ta hiểu lầm, bị cô ta gài bẫy, tôi không chỉ bị vu oan hãm hại giữa bữa tiệc, mà còn bị bắt cóc và đánh đập đến toàn thân đầy sẹo. Ngay cả căn nhà kỷ vật duy nhất mẹ để lại cũng bị cô ta nhẫn tâm phóng hỏa thiêu rụi. Khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng, định bụng rời đi, người của Nguyễn Trọng Tín đã bắt cóc và chôn sống tôi. Trong bóng tối ngột ngạt, cận kề cái chết, trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. May mắn thay, người bạn thân Lê Dung Nhi đã cứu tôi nhờ chiếc vòng cổ định vị. Thoát chết trong gang tấc, tôi quyết định sẽ không trốn chạy nữa. Lần này, tôi sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 18