icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh

Chương 3 

Số từ:761    |    Phát hành vào:17/10/2025

Ngọc

hắn đây là một màn kịch do Diệu Hạnh tự biên tự diễn. Cô ta cố tình ăn món bánh

ín cũng sẽ không bao giờ tin tôi. Trong mắt anh ta, tôi là

ả vui. Tôi vội vàng cáo từ rồi rời đi, không muốn ở lại

hì một chiếc khăn từ phía sau bất ngờ bịt chặt lấy miệng và mũi tôi.

c lạnh buốt dội thẳng vào mặt. Nước tràn vào mắt, cay xè

Một giọng nói tục tĩu, đ

g roi da quất vào

bài học, để xem mày còn dám động v

ãi tột độ. "Các người là ai? C

ười ghê rợn. Hắn ta nhúng cây roi da vào

u của cậu Tín suýt chết, mày

quất cho mày một trăm roi muối, đ

Trái tim tôi

út

bị xé toạc, đau đớn đến tột cùng. Vết thương tiếp xú

lên một tiếng. "Là... là Nguyễ

i ha hả. "Mày cũng cứng đầu đấy. Nhưn

roi! Con số đó như một bản án tử hì

ắn có hiểu lầm gì đó!" Tôi gào

lần này đến lần khác quất xuống người tôi. Tôi chỉ có thể

tên trong số chúng còn cầm điện thoại lê

kêu càng thảm,

chúng vẫn không dừng lại. Cuối cùng, tô

thấy cơ thể mình nóng nh

a mình. Đó là hy vọng sống sót duy nhất của tôi. Tôi dùng hết sức lực

ười tôi đau nhói, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào. Tôi

cũng với được c

Dung

vậy? Sao giờ này c

iệng, giọng nói

. cứu

đó, tôi hoà

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh
Từ Cứu tinh đến Kẻ theo dõi bị ám ảnh
“Người đàn ông tôi yêu ba năm, Nguyễn Trọng Tín, người được cả thành phố này ca tụng là chàng trai trẻ sùng đạo, hướng Phật. Thế nhưng, trong chính thiền phòng của anh ta, tôi lại tận mắt chứng kiến anh ta rên rỉ gọi tên một người phụ nữ khác trong lúc tự thỏa mãn. Và người phụ nữ đó, không ai khác, chính là Phan Diệu Hạnh, em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Bị anh ta hiểu lầm, bị cô ta gài bẫy, tôi không chỉ bị vu oan hãm hại giữa bữa tiệc, mà còn bị bắt cóc và đánh đập đến toàn thân đầy sẹo. Ngay cả căn nhà kỷ vật duy nhất mẹ để lại cũng bị cô ta nhẫn tâm phóng hỏa thiêu rụi. Khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng, định bụng rời đi, người của Nguyễn Trọng Tín đã bắt cóc và chôn sống tôi. Trong bóng tối ngột ngạt, cận kề cái chết, trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. May mắn thay, người bạn thân Lê Dung Nhi đã cứu tôi nhờ chiếc vòng cổ định vị. Thoát chết trong gang tấc, tôi quyết định sẽ không trốn chạy nữa. Lần này, tôi sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 18