Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Quinn Rivers

Đô Thị Đương Đại | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
42.8K
Duyệt
112
Chương

Phá kính trùng viên + truy thê hỏa táng tràng + người cao vị cúi đầu/ cả hai trong sạch Bác sĩ điều trị chính cho khối u tuyến vú của Lâm Trừng lại chính là mối tình đầu của cô - Cố Kỳ Sâm. Mười năm trước, cô từng là cô gái vừa mập vừa xấu, luôn bị bạn bè của anh chế giễu. Cô tiết kiệm ăn tiêu để tặng anh một cây đàn violin đắt tiền, nhưng lại tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên ném nó vào thùng rác: "Một cây đàn tồi thôi, nhà tôi có thừa, thích thì cứ lấy đi." Mười năm trôi qua, cô thay tên đổi họ, từ một cô gái mập trở nên thon gọn. Cuộc gặp lại là một sự tình cờ, nhưng người mất kiểm soát trước lại là anh. Anh xé toang lớp vỏ lạnh lùng kiềm chế, bằng mọi cách giữ cô thật chặt bên mình, không cho cô rời xa: "Lâm Trừng, bệnh án của em đang ở trong tay anh, em có thể chạy đến đâu được?" Bên cạnh cô giờ đã có người theo đuổi, thậm chí cô còn định kết hôn. Anh nhìn cô với ánh mắt đỏ ngầu, ghì cô vào bàn làm việc, giọng khàn đầy cảm xúc: "Chia tay với anh ta đi, người gần gũi nhất với em phải là anh." Lâm Trừng nhếch môi cười: "Cố thiếu chẳng phải chỉ muốn đùa giỡn thôi sao? Giờ lại muốn lên làm chính thất à?" Sau khi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng anh cũng cúi đầu trước cô: "Anh nghiêm túc đấy, anh muốn ở bên em cả đời."

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy Chương 1 Làm cô đau à

Lâm Trừng rời khỏi Thành phố Kinh mười năm, không ngờ ngày trở về lại tình cờ gặp lại tình đầu.

Dạo gần đây ngực cô thường xuyên bị đau, vì không yên tâm nên cô đến bệnh viện kiểm tra. Chẳng ngờ khám được một nửa, bác sĩ bỏ lại một câu "Hơi rắc rối, tôi đi tìm chủ nhiệm qua giúp một tay", rồi rời đi.

Lâm Trừng ngồi bên giường bệnh, chân tay lúng túng không biết làm sao.

Khoảnh khắc cửa phòng khám bị đẩy ra lần nữa, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy, cô sững sờ tại chỗ.

"Triệu chứng này kéo dài bao lâu rồi?"

Giọng nói trầm thấp truyền vào tai Lâm Trừng khiến cả người cô khẽ rùng mình.

Người đàn ông đeo khẩu trang che kín nửa mặt, đôi mắt đen sâu thẳm dưới gọng kính không viền đang nhìn cô chằm chằm.

"Ba... tháng." Lâm Trừng vội vàng né tránh ánh mắt, hai tay lo lắng nắm chặt gấu váy.

Bây giờ cô chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Mới về Thành phố Kinh được hai tháng, vậy mà lại đụng mặt Cố Kỳ Sâm.

Lúc này đầu óc cô trống rỗng, không biết phải phản ứng thế nào cho đúng.

"Nằm xuống, vén áo lên." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông lại vang lên.

Lâm Trừng ngẩng đầu, một lần nữa chạm mắt với anh, nhịp thở của cô trở nên hỗn loạn.

Cố Kỳ Sâm thấy cô mãi không cử động, giọng điệu có phần thiếu kiên nhẫn: "Có vấn đề gì sao?"

"Không, xin lỗi." Lâm Trừng hít một hơi thật sâu, nằm xuống giường bệnh và nhắm nghiền mắt lại.

Thời gian sau đó dài như thể cả một thế kỷ, đầu óc Lâm Trừng rối bời, trên chóp mũi đã lấm tấm mồ hôi.

"Làm cô đau à?"

Lâm Trừng lắc đầu: "Không..."

Lại không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng "Xong rồi, kéo áo xuống đi."

Ngay sau đó là tiếng Cố Kỳ Sâm đứng dậy, mãi đến khi tiếng bước chân biến mất, Lâm Trừng mới dám mở mắt.

Cô nhanh nhẹn mặc lại quần áo, ngồi thẫn thờ trên giường một lát rồi mới bước đến trước bàn làm việc.

Dáng lưng Cố Kỳ Sâm thẳng tắp, đang nhập bệnh án vào máy tính.

Những ngón tay thuôn dài của anh gần như không có gì thay đổi, vẫn giống như thời đi học, là đôi bàn tay mà giáo viên dạy piano nào nhìn thấy cũng phải hết lời khen ngợi.

Tiếc là anh không chơi piano mà kéo vĩ cầm. Cả trong lẫn ngoài trường đều là fan cuồng của anh, thậm chí ở thành phố lân cận cũng có người hâm mộ nhiệt thành.

Vậy mà năm đó anh lại chọn đúng một cô nàng béo đầy tàn nhang chẳng hề cuồng mình để yêu đương qua mạng.

"Tình trạng này xuất hiện bao lâu rồi?" Cố Kỳ Sâm liếc nhìn cô.

Lâm Trừng ngồi ngay ngắn, nuốt nước miếng: "Khoảng hai mươi ngày."

Cô tin chắc Cố Kỳ Sâm không nhận ra mình.

Cô sớm đã không còn là cô nàng béo Lâm Thư Nhan với khuôn mặt đầy tàn nhang ngày nào nữa.

Cô không chỉ đổi tên mà còn giảm cân thành công, xóa sạch những nốt tàn nhang di truyền trên mặt. Ngay cả mẹ ruột cũng suýt không nhận ra, huống chi là một Cố Kỳ Sâm đã mười năm không gặp.

Nghĩ vậy, Lâm Trừng bĩnh tĩnh hơn nhiều.

Cố Kỳ Sâm vẻ mặt lạnh lùng: "Thường ngày có thức khuya không?"

"Ngủ lúc mười hai giờ có tính là thức khuya không ạ?" Lâm Trừng cẩn thận trả lời.

Cố Kỳ Sâm khẽ nhíu mày: "Sau này cố gắng nghỉ ngơi trước mười một giờ đêm."

Lâm Trừng đáp vâng một tiếng, giống như đang trả lời tin nhắn của lãnh đạo.

Cố Kỳ Sâm lại hỏi: "Kết hôn chưa?"

"Chưa."

"Đã sinh con chưa?"

"Chưa."

Lòng bàn tay Lâm Trừng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cố Kỳ Sâm tiếp tục nói một cách bài bản: "U xơ tuyến vú lành tính, xuất hiện tình trạng căng đau là bình thường. Tuy nhiên cô cần chú ý thói quen sinh hoạt để tránh phát triển thành u tuyến vú ác tính."

"Khối u sẽ biến thành ung thư sao?" Lâm Trừng đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Cố Kỳ Sâm nhìn người phụ nữ trước mặt. Cô ăn mặc rất giản dị, còn trẻ, sắc mặt hơi trắng bệch, có lẽ đã bị lời anh nói dọa sợ.

"Cô không cần quá lo lắng, từ hôm nay hãy duy trì chế độ sinh hoạt điều độ và định kỳ đến tái khám."

"Vâng Cố..." Lâm Trừng theo bản năng định gọi tên Cố Kỳ Sâm nhưng may mà kịp dừng lại.

"Bác sĩ Cố, cảm ơn anh."

Cố Kỳ Sâm xé tờ bệnh án vừa in xong, nhẹ nhàng đẩy tới trước mặt Lâm Trừng: "Lần sau đến cứ trực tiếp đăng ký số của tôi là được."

Lâm Trừng mím môi: "Tôi có thể tìm bác sĩ khác được không?"

Khi nói chuyện cô luôn cúi đầu, trong đầu chỉ có duy nhất ý nghĩ chạy trốn.

Cố Kỳ Sâm ngẩn người một lát: "Có thể."

"Cảm ơn." Lâm Trừng ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, cầm lấy tờ bệnh án trên bàn rồi bước nhanh rời đi.

Cố Kỳ Sâm nhìn theo bóng lưng đối phương, đôi mày hơi nhíu lại.

Y tá bên cạnh không nhịn được nhắc nhở: "Bác sĩ Cố, anh cứ tiếp tục thế này là sẽ bị khiếu nại đấy."

Một bác sĩ khác trêu chọc: "Bác sĩ Cố chẳng sợ đâu, anh ấy là danh y mà, người xếp hàng chờ anh ấy khám bệnh dài từ đây đến tận Nam bán cầu luôn."

Bệnh nhân của Cố Kỳ Sâm rất đông, bận rộn đến tận một giờ chiều anh mới rảnh để ăn cơm tại nhà ăn bác sĩ.

"Cuối cùng cũng tìm được cậu rồi." Một người đàn ông mặc vest đen bưng khay cơm đi tới, ngồi xuống đối diện Cố Kỳ Sâm.

Cố Kỳ Sâm liếc người đàn ông một cái: "Thư ký của viện trưởng mà cũng ăn cơm muộn thế này sao?"

Tống Hạo: "Hôm nay tôi gặp Lý Kế Nghiệp, bạn học cấp ba của chúng ta, cậu ấy sắp kết hôn với cô gái lớp bên cạnh rồi, thiệp mời cũng gửi tới rồi, còn dặn tôi nhất định phải thông báo cho cậu tham gia."

Những năm qua Cố Kỳ Sâm đúng là đã tham gia không ít đám cưới của bạn học, dù sao cũng đã hai mươi tám tuổi, không còn nhỏ nữa, cũng đến lúc lập gia đình rồi.

"Bạn gái cậu ấy cùng đội hợp xướng với các cậu đấy, mà đội hợp xướng của các cậu chẳng phải còn một cô gái nữa sao?" Tống Hạo sợ Cố Kỳ Sâm không nhớ ra là ai nên bồi thêm một câu: "Chính là Bánh Vừng đó."

"Mấy năm nay chẳng ai có thông tin liên lạc của cô ấy, họp lớp không lộ diện, bạn cũ kết hôn cũng không xuất hiện, hoàn toàn biến mất rồi."

"Cậu nói xem có phải vì cô ấy tự ti do mọi người gọi là Bánh Vừng nên mới trốn biệt tăm không. Thực ra có tàn nhang cũng đáng yêu mà, chỉ là hơi nhiều quá thôi..."

Cố Kỳ Sâm không đáp lời, động tác ăn cơm hơi khựng lại.

Bánh Vừng, Lâm Thư Nhan, người phụ nữ đã biến mất suốt mười năm không một lời từ biệt.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Quinn Rivers

Thêm nhiều động thái
Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Đô Thị Đương Đại

5.0

Ba năm yêu thầm trong bóng tối, cô tin chắc Phó Cảnh Diễn sẽ không để mình thua cuộc. Nhưng cuối cùng, cô lại đánh giá quá cao bản thân, cũng như đã đánh giá thấp tầm quan trọng của mối tình đầu yếu đuối ấy trong nhà họ Phó. Ba năm nhẫn nhịn, chịu cảnh sống dựa vào người khác, đổi lại là anh ta nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, khuyên cô lấy người khác. "Anh hứa với em, nửa năm sau em ly hôn, anh nhất định sẽ công khai chuyện tình cảm của chúng ta, cưới em một cách danh chính ngôn thuận." Ôn Tịch tuyệt vọng, quyết định rẽ sang một con đường khác với Phó Cảnh Diễn. Đối mặt với sự dịu dàng của Phó Cảnh Diễn, cô hết lần này đến lần khác lạnh lùng quay lưng, quyết không phụ lòng chồng mình. Vậy là, cuộc hôn nhân hợp đồng trở thành cuộc hôn nhân đầy ắp tình cảm. Nhưng Phó Cảnh Diễn lại không cam lòng, mắt đỏ hoe, lái xe ngàn dặm chỉ mong cô sẽ động lòng quay đầu. Chỉ thấy một người đàn ông toát lên vẻ giàu sang bước xuống xe, khẽ cười lạnh với anh ta, vừa thân mật xoa bụng người phụ nữ trong lòng vừa nói: "Phó tổng, vợ tôi cũng đã mang thai rõ ràng rồi, sao anh vẫn chưa buông bỏ được vậy? "

Sách tương tự

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Alvis Lane
5.0

Khương Duy Ý và Cố Dịch An là thanh mai trúc mã mười hai năm, ở bên nhau ba năm. Hôn nhân giữa nhà họ Khương và nhà họ Cố vô cùng long trọng, khiến cho các quý cô nổi tiếng ở thành phố A đều phải ghen tị. Nhưng vào ngày cưới, khi khách khứa đã đông đủ, một cuộc điện thoại đã khiến Cố Dịch An từ bỏ Khương Duy Ý đang ăn mặc xinh đẹp. Việc Cố Dịch An trốn khỏi hôn lễ khiến Khương Duy Ý trở thành trò cười cho mọi người ở thành phố A. Nhưng những người đó còn chưa kịp cười được bao lâu, đã thấy Khương Duy Ý cùng Thẩm Cận Châu công bố giấy kết hôn: "Đã kết hôn." Tiếp theo là lời bình luận từ Thẩm Cận Châu, người đã không đăng bài cập nhật trong nhiều năm: "Đã đọc." Có người nói Khương Duy Ý lần này thật may mắn, mất hạt vừng hái được dưa hấu, Cố Dịch An không sánh bằng Thẩm Cận Châu. Đối mặt với những lời nói chua chát này, Khương Duy Ý luôn tỏ ra đồng ý một cách hào phóng. Cho đến một ngày, một phóng viên tài chính táo bạo hỏi Thẩm Cận Châu đánh giá cuộc hôn nhân của anh như thế nào. Ngay lúc mọi người nghĩ rằng Thẩm Cận Châu sẽ ngạo mạn chế giễu Khương Duy Ý, anh ấy lại bất ngờ nói bốn chữ chậm rãi: "Đã đạt được điều mong muốn."

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Anne-corinne Upson
5.0

Nhiễm Tuế Tuế từ nhỏ đã biết tương lai mình sẽ gả cho Phó Vân Đình. Cô dành hết niềm vui và sự ngưỡng mộ cho người đàn ông này, kiềm chế tính khí vì anh, học nhảy, tuân thủ quy tắc. Cô chờ đợi ngày mình được mặc chiếc váy cưới cùng anh bạc đầu răng long. Nhưng người đàn ông lại phớt lờ và đối xử lạnh lùng với cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi anh bỏ rơi cô vào thời khắc sinh tử quan trọng, khiến cô hoàn toàn nhận ra rằng Phó Vân Đình không yêu cô. Cô kiên quyết trở về chính mình, trả thù và ngược đãi những kẻ cặn bã, giúp nhà họ Nhiễm nghèo khó trở lại vị trí hàng đầu của gia đình thượng lưu. Cô có cả thế giới trong mắt mình, nhưng không còn Phó Vân Đình. Người đàn ông hoảng loạn và gõ cửa phòng cô với đôi mắt đỏ ngầu, "Tuế Tuế, anh cho em tất cả, quay lại đây, được không?" Người mở cửa không phải là Nhiễm Tuế Tuế, mà là người chú lạnh lùng và kiêu ngạo của anh, ông trùm lớn thực sự trong giới thượng lưu Kinh Thành. Có những vết đỏ từ nụ hôn của người phụ nữ trên chiếc áo choàng tắm hở hang, và giọng nói khàn khàn tràn ngập niềm vui thỏa mãn, "Từ giờ trở đi, hãy gọi thím."

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo
4.9

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.8

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy Quinn Rivers Đô Thị Đương Đại
“Phá kính trùng viên + truy thê hỏa táng tràng + người cao vị cúi đầu/ cả hai trong sạch Bác sĩ điều trị chính cho khối u tuyến vú của Lâm Trừng lại chính là mối tình đầu của cô - Cố Kỳ Sâm. Mười năm trước, cô từng là cô gái vừa mập vừa xấu, luôn bị bạn bè của anh chế giễu. Cô tiết kiệm ăn tiêu để tặng anh một cây đàn violin đắt tiền, nhưng lại tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên ném nó vào thùng rác: "Một cây đàn tồi thôi, nhà tôi có thừa, thích thì cứ lấy đi." Mười năm trôi qua, cô thay tên đổi họ, từ một cô gái mập trở nên thon gọn. Cuộc gặp lại là một sự tình cờ, nhưng người mất kiểm soát trước lại là anh. Anh xé toang lớp vỏ lạnh lùng kiềm chế, bằng mọi cách giữ cô thật chặt bên mình, không cho cô rời xa: "Lâm Trừng, bệnh án của em đang ở trong tay anh, em có thể chạy đến đâu được?" Bên cạnh cô giờ đã có người theo đuổi, thậm chí cô còn định kết hôn. Anh nhìn cô với ánh mắt đỏ ngầu, ghì cô vào bàn làm việc, giọng khàn đầy cảm xúc: "Chia tay với anh ta đi, người gần gũi nhất với em phải là anh." Lâm Trừng nhếch môi cười: "Cố thiếu chẳng phải chỉ muốn đùa giỡn thôi sao? Giờ lại muốn lên làm chính thất à?" Sau khi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng anh cũng cúi đầu trước cô: "Anh nghiêm túc đấy, anh muốn ở bên em cả đời."”
1

Chương 1 Làm cô đau à

02/02/2028

2

Bab 2 Tuổi tác không còn nhỏ, nên kết hôn rồi

05/02/2026

3

Bab 3 Lại gặp Cố Kỳ Sâm

05/02/2026

4

Bab 4 Lâm Thư Nhan đã chết từ lâu rồi

05/02/2026

5

Bab 5 Gặp mặt không nhận ra nhau

05/02/2026

6

Bab 6 Đụng mặt phu nhân của anh

05/02/2026

7

Bab 7 Gọi vào số điện thoại của Lâm Thư Nhan

05/02/2026

8

Bab 8 Lời mời kết bạn của Cố Kỳ Sâm

05/02/2026

9

Bab 9 Đường Khả Nhân và Cố Kỳ Sâm cùng đến

05/02/2026

10

Bab 10 Nghe nói Cố thiếu và Đường tổng sắp có tin vui

05/02/2026

11

Bab 11 Điều tra Thorne và Lâm Trừng

05/02/2026

12

Bab 12 Làm bạn gái cậu bị thương rồi

05/02/2026

13

Bab 13 Rốt cuộc cô là ai

05/02/2026

14

Bab 14 Cô rất sợ ở riêng với tôi

05/02/2026

15

Bab 15 Cố Kỳ Sâm bế Lâm Trừng lên

05/02/2026

16

Bab 16 Tìm thấy di vật của Lâm Thư Nhan

05/02/2026

17

Bab 17 Trận chiến khốc liệt của Nam Cảnh và Cố Kỳ Sâm

05/02/2026

18

Bab 18 Lâm Trừng là bạn gái của tôi

05/02/2026

19

Bab 19 Nếu như Lâm Trừng phẫu thuật thẩm mỹ

05/02/2026

20

Bab 20 Cô có bạn trai từ khi nào

05/02/2026

21

Bab 21 Tên ở nhà là Nhan Nhan

05/02/2026

22

Bab 22 Lâm Trừng, rốt cuộc cô là ai

05/02/2026

23

Bab 23 Cô Lâm cũng chơi vĩ cầm sao

05/02/2026

24

Bab 24 Bạn trai của Lâm Trừng

05/02/2026

25

Bab 25 Bác sĩ Cố, đây là nhà vệ sinh nữ

05/02/2026

26

Bab 26 Cho Cố Kỳ Sâm đánh giá năm sao

05/02/2026

27

Bab 27 Anh định đi đâu vậy

05/02/2026

28

Bab 28 Là bạn gái cũ của cậu à

05/02/2026

29

Bab 29 Cố thiếu thất tình sao

05/02/2026

30

Bab 30 Đến nhà Cố Kỳ Sâm

05/02/2026

31

Bab 31 Chú mèo giống hệt

05/02/2026

32

Bab 32 Cố Kỳ Sâm vì cô mà vắng mặt

05/02/2026

33

Bab 33 Vị này là vợ của cháu phải không

05/02/2026

34

Bab 34 Nhịp thở quyện vào nhau

05/02/2026

35

Bab 35 Tại sao không giải thích quan hệ của chúng ta

05/02/2026

36

Bab 36 Dùng mười bảy tỷ năm trăm triệu để đuổi người đi

05/02/2026

37

Bab 37 Nhặt được mèo của Cố Kỳ Sâm

05/02/2026

38

Bab 38 Cố Kỳ Sâm đang từ chối cô

05/02/2026

39

Bab 39 Có hẹn

05/02/2026

40

Bab 40 Lấy giấy chứng nhận rồi

05/02/2026