Xú phi phản công: Chiến thần vương gia điên cuồng sủng hạnh

Xú phi phản công: Chiến thần vương gia điên cuồng sủng hạnh

Rosalie

Lịch Sử | 1  Chương/Ngày
5.0
Bình luận
155.3K
Duyệt
148
Chương

Truyền nhân cổ dược thế gia Sở Vãn Dư, có tay nghề y thuật cao siêu, hồi sinh người chết, xương trắng mọc thịt, dám cướp mạng trong tay Diêm vương; một viên đan dược có cả vạn người cầu khấn, vì có thể chữa được bách bệnh trong thiên hạ. Ngờ đâu sau một lần xuyên không, lại hóa thành đệ nhất xú nữ nổi tiếng gần xa, còn bổ nhào vào Chiến thần vương gia uy chấn thiên hạ. Khởi đầu thảm họa ư? Không sao! Hãy xem nàng trở mình như thế nào! Cướp hôn ư? Nàng khiến muội muội kế bị té sấp mặt, đoạt lại của hồi môn, khóa chặt đôi cẩu nam nữ này! Yếu đuối ư? Nàng xé xác phụ thân tệ bạc, chân đạp độc phụ, nhấn giữ lục trà bạch liên hoa xuống đất để mà ma sát. Dung mạo xấu xí ư? Nàng trị khỏi độc ban trên mặt, thay da đổi thịt trở thành tuyệt thế mỹ nhân khiến mọi người kinh ngạc! Ngày hôm sau, xú nữ của tướng phủ liên tục phản công, trở thành một sự tồn tại mà mọi người không thể với tới. Ngay cả ai đó cũng động lòng với vương phi của mình, Thiết Huyết Chiến vương lập tức hóa thành ma đầu sủng thê. Vương phi giết người, hắn đưa dao, vương phi vừa cười hắn cúi người, vương phi ... thật đáng tiếc trong lòng vương phi không có hắn. Sở Vãn Dư: "Cút! Hòa Ly! Nam nhân chỉ ảnh hưởng tới tốc độ gầy dựng sự nghiệp của ta." Tiêu Ly Kính uất ức: "Không được! Lần đầu tiên của ta đã cho nàng, nàng nhất định phải chịu trách nhiệm với bổn vương!!"

Bab 1 Linh hồn xuyên không

"Nhị tiểu thư chẳng phải nói thứ thuốc kia bá đạo lắm sao? Một bình uống vào, gái trinh cũng hóa lẳng lơ, sao đến giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì?"

Trời tối đen như mực, bóng cây lắc lư, lờ mờ như ma quỷ ẩn hiện trong đêm tối.

Hai gã đàn ông lực lưỡng mở một chiếc bao tải, kéo ra một thiếu nữ đang hôn mê như thể lôi xác heo chết.

Một khuôn mặt xấu xí kinh khủng lộ ra dưới ánh trăng.

Trần Nhị thò đầu lại gần kiểm tra, "Không lẽ là chết rồi?"

Một cơn gió lạnh thổi qua, thiếu nữ bất ngờ mở choàng mắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trần Nhị ngẩn người trong chốc lát, hoàn toàn không nhận ra sát khí đang lan tràn, ngược lại còn cười dâm đãng: "Thì ra đại tiểu thư chưa chết."

"Tỉnh lại đúng lúc lắm, như vậy mới chơi vui được. Đại tiểu thư trúng xuân dược chắc đang khó chịu lắm nhỉ? Đừng vội, để ta đây giúp ngươi nếm thử mùi vị khoái lạc."

Chỉ thấy đôi móng vuốt béo núc kia đang chực chờ chụp xuống người nàng.

Sát ý lóe lên trong đáy mắt thiếu nữ. Nàng bất ngờ co gối, mạnh mẽ thúc thẳng vào hạ bộ hắn. Lúc hắn còn đang gập người, đau đớn rú lên, nàng đã nhanh như chớp chộp lấy hòn đá bên cạnh, nhắm ngay đầu hắn mà giáng xuống.

Một lần, rồi lại một lần…

Máu tươi lập tức văng tung tóe.

Biến cố xảy ra quá nhanh, đến khi Trần Đại kịp phản ứng, thì Trần Nhị đã ngã gục dưới đất, biến thành một cái xác lạnh lẽo.

Thiếu nữ quay đầu lại, gương mặt vấy máu dưới ánh trăng lúc sáng lúc tối, đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch ánh lên sát khí ngập trời, tựa như lệ quỷ từ địa ngục bò lên, đòi mạng người sống.

"Ngươi, ngươi đừng qua đây! A a a!" Trần Đại sợ đến run rẩy, quay đầu định bỏ chạy.

Vừa xoay người, một bóng dáng mờ ảo như bóng ma đã xuất hiện trước mặt, chặn đường hắn.

"Muốn chạy? Mi còn chưa hỏi xem bà cố tổ này có đồng ý hay không đấy!" Thiếu nữ nhếch môi cười lạnh, nhướng mày đầy khinh miệt, ra tay vừa nhanh như chớp, lại vừa tàn độc không chút nương tình.

Một tiếng "rắc" vang lên, tiếng van xin của Trần Đại còn chưa kịp thốt ra đã bị bẻ gãy cổ.

Giải quyết xong huynh đệ Trần gia, một dòng cảm giác nóng rực khó tả từ bụng dưới dâng trào, lan tỏa khắp cơ thể thiếu nữ. Hai chân nàng bất giác mềm nhũn, suýt chút nữa quỵ ngã xuống đất.

Nàng vội vã điểm hai huyệt lớn trước ngực, cố gắng kìm nén cơn rạo rực trong cơ thể, lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng xác định được tình thế của mình.

Nàng - Sở Vãn Dư, vốn là truyền nhân đời thứ mười tám của gia tộc dược cổ, tinh thông y dược, tuyệt kỹ độc dược, võ công cao cường. Chỉ vì đêm khuya thức đọc tiểu thuyết, không ngờ lại bị xuyên không!

Chủ nhân cũ của thân xác này cũng tên là Sở Vãn Dư, là thiên kim của Thừa tướng Đại Hạ quốc, đồng thời là người con gái xấu nhất Kinh Thành.

Phụ thân lạnh nhạt, kế mẫu hành hạ không ngừng, bao năm qua nàng phải chịu đủ mọi ánh mắt khinh miệt và lời chế giễu, sống còn không bằng kẻ hầu người hạ.

Ban đầu nàng đã đính hôn với Diêu Thế tử của Bình Dương Hầu phủ, nhưng kế muội - Sở Nhược Nhiên - lại thèm khát vị trí Thế tử phi của nàng. Vào đêm trước ngày đại hôn, ả lén hạ dược, mưu tính hủy hoại sự trong trắng của nàng để dễ bề thế chỗ.

Kết quả, do dược tính quá mức mãnh liệt, trên đường bị huynh đệ nhà họ Trần đưa ra khỏi thành, nàng không may chết trong bao tải...

Sau khi tiếp nhận ký ức, Sở Vãn Dư liếm đôi môi đỏ, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm: "Đã chiếm lấy thân xác của cô, tôi sẽ khiến những kẻ từng làm tổn thương cô nợ máu phải trả bằng máu... Hừ!"

Lời còn chưa dứt, dược tính vừa bị đè nén ban nãy đã ồ ạt trỗi dậy, cuồn cuộn lan khắp tứ chi.

Sở Vãn Dư không nhịn được cau mày lại.

Loại xuân dược này quả thực lợi hại, đến cả tuyệt kỹ điểm huyệt độc môn của nàng cũng không có tác dụng. Bảo sao thân thể này không chịu nổi mà mất mạng. Xem ra phải nhanh chóng tìm một người đàn ông để giải độc, nếu không, với thể trạng hiện tại của nàng, e là nàng không trụ nổi quá nửa canh giờ.

Sở Vãn Dư loạng choạng chạy xuống núi. Nhưng trời tối, đường dốc, lại thêm xuân dược hành hạ, mỗi một bước đi của nàng đều vô cùng khó nhọc. Khi ngang qua một bụi cây rậm rạp, nàng vô tình trượt chân.

"Ái da mẹ ơi… Aaaa!"

Trong khoảnh khắc trời đất đảo lộn, nàng hét toáng lên, cả người lăn xuống sườn dốc, rơi thẳng vào một hồ nước lạnh như băng.

Nước hồ lạnh buốt lập tức khiến Sở Vãn Dư tỉnh táo đôi phần. Nàng nhanh chóng bơi lên mặt nước, vội vàng lau nước trên mặt, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy không xa, trên một tảng đá xanh, có một bóng người đang ngồi ngay ngắn.

Người đó nhắm mắt, vẻ mặt lạnh lùng. Ánh trăng chiếu xuống làn da đồng cổ rắn rỏi, phác họa từng đường cơ bắp rắn chắc, tóc đen như thác đổ tung bay theo gió. Dù cách một khoảng cũng có thể cảm nhận được khí thế lạnh lùng, ngạo nghễ của hắn.

Là đàn ông!

Khung cảnh mộng ảo như trong tranh ấy khiến Sở Vãn Dư không khỏi mừng rỡ như bắt được vàng, giống như người lạc giữa sa mạc chợt thấy được ốc đảo. Không chút chần chừ, nàng lập tức bơi tới.

Đến khi lại gần hơn, nàng mới nhận ra trên khuôn mặt tuấn tú không gì sánh được kia, mơ hồ phủ một tầng khí đen. Rõ ràng là đã trúng độc, và hắn đang mượn nước lạnh để áp chế độc tính trong cơ thể.

"Nhìn đủ chưa?" Người đàn ông trầm giọng, đôi mi khẽ nâng lên, để lộ đôi con ngươi đen kịt sâu không thấy đáy, như vực thẳm nuốt trọn ánh nhìn.

Hóa ra lại là một người mù?

Tiếp tục đọc

Sách tương tự

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Lucy
5.0

[Trồng trọt, không gian, tát mặt cặn bã, làm giàu, cưng chiều] Phương Cẩm Tú nắm trong tay không gian linh tuyền, vốn ở hiện đại mở một phòng khám Đông y, làm ăn phát đạt, không phải cạnh tranh mệt mỏi, cũng chẳng cần làm việc như điên, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, tiền bạc cứ thế chảy vào túi. Thế mà chỉ sau một giấc ngủ, nàng lại xuyên không đến một thế giới khác, nhập vào thân xác của một thiếu nữ nghèo ở một ngôi làng miền núi khốn khó, lại còn gặp phải hạn hán lớn. Vừa mở mắt đã bị bán đi. May thay, gia đình mua nàng lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Không những không bị ngược đãi, nàng còn được nâng niu như bảo vật, chăm sóc từng li từng tí. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc, đất đai khô cằn này, Phương Cẩm Tú quyết tâm báo đáp ân tình. quận mẫu mắc bệnh nặng ư? Chuyện nhỏ, nàng hái thuốc ngâm vào nước linh tuyền, chỉ một lát là chữa khỏi. Trong nhà hết đồ ăn rồi ư? Chuyện nhỏ, nàng cùng mọi người vào rừng săn bắn, nhờ vận đỏ như son, đi đâu cũng gặp may, con mồi như tự động dâng đến tận tay. Chỉ ăn thịt mà thiếu rau, sợ thiếu chất ư? Chuyện nhỏ, nhỏ vài giọt linh tuyền là cây gì cũng sống khỏe, rau củ quả ăn thỏa thích. Họ hàng xấu bụng thấy nhà mình ngày càng khá giả liền tìm cớ gây chuyện ư? Chuyện nhỏ, nàng gọi phu quân mạnh mẽ của mình đánh chúng. Gì cơ? Người hỏi làm sao mà phu quân cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế à? Tông Dự ánh mắt rực cháy bước đến gần: "Tức phụ, nàng muốn gì cũng được, kể cả mạng sống của ta, chỉ cần nàng ở bên ta suốt đời này."

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Thiên kim quá điên cuồng! Dẫn cả nhà diệt sạch hắc bạch lưỡng đạo

Ruby Skye
5.0

Sở Thanh Diên tưởng rằng bản thân là đứa con bị bỏ rơi, mang hận thù trở về, nhưng phát hiện nhà họ Sở lún sâu trong vũng lầy! Mẹ cô bị điên, bố cô trúng độc nằm giường. Anh cả là bậc thầy piano lại bị ép ở rể chịu nhục, anh hai cảnh sát lại bị oan vào ngục, anh ba trở thành lâu la của băng đảng bị đánh dập. Thiên kim giả còn cấu kết với đối thủ, chê bai "những người của nhà họ Sở là của nợ" quay lưng ôm lấy kẻ thủ. Sở Thanh Diên âm thầm ra tay, giúp mẹ lấy lại tinh thần, giúp bố khỏe lại! Anh cả ly hôn quay lại cuộc sống đỉnh cao, anh hai được gỡ oan thăng chức, anh ba trở thành chủ mới của băng đảng! Từ đó, nhà họ Sở nắm quyền hắc bạch lưỡng đạo. Nhiều người cười nhạo Sở Thanh Diên là phế vật dựa vào người nhà, không xứng với đại lão băng đảng Phó Tư Niên. Nào ngờ thân phận thật của cô lần lượt được tiết lộ: Thần y, sát thủ số một, nữ hoàng thương trường, thủ lĩnh Hắc Dạ – tất cả đều là cô! Phó Tư Niên vội vàng giữ chặt lấy cô: "Diên Diên, đừng giận nữa, hôn sự này không được hủy đâu!" Anh quỳ xuống cầu hôn: "Lấy anh nhé! Anh sẽ dâng tặng em cả đế quốc này làm sính lễ!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Xú phi phản công: Chiến thần vương gia điên cuồng sủng hạnh
1

Bab 1 Linh hồn xuyên không

30/05/2025

2

Bab 2 Chiến Vương lừng danh

30/05/2025

3

Bab 3 Phải tìm ra ả, xé xác thành trăm mảnh

30/05/2025

4

Bab 4 Tát ai đó thật là sướng

30/05/2025

5

Bab 5 Lẳng lơ bỏ trốn theo người khác

30/05/2025

6

Bab 6 Cho phép hai người cùng tiến phủ

30/05/2025

7

Bab 7 Chi bằng thành toàn cho họ

30/05/2025

8

Bab 8 Muốn cứu người thì im miệng

30/05/2025

9

Bab 9 Chịu phạt thay

30/05/2025

10

Bab 10 Là ác quỷ sao

30/05/2025

11

Bab 11 Cứu người ở y quán

30/05/2025

12

Bab 12 Tất cả mang đi hết

30/05/2025

13

Bab 13 Có kẻ tư thông

30/05/2025

14

Bab 14 Dám hạ độc

30/05/2025

15

Bab 15 Thánh chỉ ban hôn

30/05/2025

16

Bab 16 Thẩm thị chịu roi

30/05/2025

17

Bab 17 Gây rối tại y quán thời cổ

30/05/2025

18

Bab 18 Đệ tử Y Thánh

30/05/2025

19

Bab 19 Dạo phố mua sắm, bản tính nữ nhân

30/05/2025

20

Bab 20 Bột gây ngứa

30/05/2025

21

Bab 21 Kẻ ác sảy thai

30/05/2025

22

Bab 22 Tìm Thái hậu nương nương cáo trạng

30/05/2025

23

Bab 23 Sáng ban chiều bỏ, làm sao phục được lòng người

30/05/2025

24

Bab 24 Khuôn mặt xấu xí

30/05/2025

25

Bab 25 Minh Uyển Nhi tiến cung

30/05/2025

26

Bab 26 Vị hoàng đế này không giống người tốt

30/05/2025

27

Bab 27 Chiêu ong gọi bướm

30/05/2025

28

Bab 28 Tên nam nhân độc ác chết tiệt

30/05/2025

29

Bab 29 Thẩm thị tới thăm

30/05/2025

30

Bab 30 Tiểu nữ tử báo thù từ sáng tới tối

30/05/2025

31

Chương 31 Danh tiếng vang xa

31/05/2025

32

Chương 32 Chiến vương thân chinh giá lâm

01/06/2025

33

Chương 33 Ngượng ngùng e thẹn

02/06/2025

34

Chương 34 Bệnh hoa liễu

03/06/2025

35

Chương 35 Lấy được dược liệu

04/06/2025

36

Chương 36 Y giả nhân tâm

05/06/2025

37

Chương 37 Hạ độc

06/06/2025

38

Chương 38 Không đôi co với kẻ ngốc

07/06/2025

39

Chương 39 Cơ hội phát tài

08/06/2025

40

Chương 40 Biểu diễn tài nghệ

09/06/2025