Vị Hôn Thê Trở Về Từ Cõi Chết

Vị Hôn Thê Trở Về Từ Cõi Chết

Devi Frair

5.0
Bình luận
40
Duyệt
23
Chương

Khoảnh khắc tôi nghe thấy tiếng cười của Khiếu Duy Cẩn từ phòng bệnh bên cạnh, tôi biết 1000cc máu tôi vừa hiến cho anh ta đã trở thành một trò cười. Nửa tiếng trước, tôi đã lao đến bệnh viện như điên sau khi nghe tin anh gặp tai nạn nghiêm trọng, cần truyền máu gấp. Nhưng giờ đây, túi máu mang tên tôi lại bị vứt chỏng chơ trong thùng rác. Còn anh ta, người tôi yêu, đang ngồi trong phòng bệnh, sắc mặt hồng hào, vui vẻ cười đùa với đám bạn về sự ngây thơ của tôi. "Haha, các cậu không thấy vẻ mặt của cô ta lúc đó à? Cứ như trời sập đến nơi vậy." "Tất cả cũng chỉ vì con nhỏ đó dám thắng Hình Đăng Việt trong cuộc thi lập trình thôi. Dám làm 'ánh trăng sáng' của Cẩn nhà ta buồn, cô ta phải trả giá." Hóa ra, ba năm yêu đương mù quáng của tôi chỉ là một phần trong kế hoạch "trả thù 99 lần" tàn nhẫn của anh ta. Trái tim tôi đau đến chết lặng, tình yêu của tôi bị chà đạp không thương tiếc. Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Là mẹ tôi. "Linh à, con có muốn cùng ba mẹ ra nước ngoài định cư không?" Tôi lau khô nước mắt, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ. "Mẹ, con sẽ đi."

Chương 1

Khoảnh khắc tôi nghe thấy tiếng cười của Khiếu Duy Cẩn từ phòng bệnh bên cạnh, tôi biết 1000cc máu tôi vừa hiến cho anh ta đã trở thành một trò cười.

Nửa tiếng trước, tôi đã lao đến bệnh viện như điên sau khi nghe tin anh gặp tai nạn nghiêm trọng, cần truyền máu gấp.

Nhưng giờ đây, túi máu mang tên tôi lại bị vứt chỏng chơ trong thùng rác. Còn anh ta, người tôi yêu, đang ngồi trong phòng bệnh, sắc mặt hồng hào, vui vẻ cười đùa với đám bạn về sự ngây thơ của tôi.

"Haha, các cậu không thấy vẻ mặt của cô ta lúc đó à? Cứ như trời sập đến nơi vậy."

"Tất cả cũng chỉ vì con nhỏ đó dám thắng Hình Đăng Việt trong cuộc thi lập trình thôi. Dám làm 'ánh trăng sáng' của Cẩn nhà ta buồn, cô ta phải trả giá."

Hóa ra, ba năm yêu đương mù quáng của tôi chỉ là một phần trong kế hoạch "trả thù 99 lần" tàn nhẫn của anh ta. Trái tim tôi đau đến chết lặng, tình yêu của tôi bị chà đạp không thương tiếc.

Đúng lúc đó, điện thoại rung lên. Là mẹ tôi.

"Linh à, con có muốn cùng ba mẹ ra nước ngoài định cư không?"

Tôi lau khô nước mắt, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.

"Mẹ, con sẽ đi."

Chương 1

Khoảnh khắc tôi nghe thấy tiếng cười của Khiếu Duy Cẩn từ phòng bệnh bên cạnh, tôi biết 1000cc máu tôi vừa hiến cho anh ta đã trở thành trò cười lớn nhất thế giới.

Cánh tay tôi vẫn còn đau nhói, đầu óc quay cuồng vì mất máu đột ngột, nhưng tất cả những điều đó không thể so sánh được với cơn đau buốt lạnh đang lan tỏa từ trái tim.

Nửa tiếng trước, một cú điện thoại đã xé toạc buổi chiều yên tĩnh của tôi. Giọng nói hoảng hốt của một người bạn thân của Khiếu Duy Cẩn vang lên từ đầu dây bên kia, mỗi từ như một nhát búa nện vào lồng ngực tôi.

"Kim Linh, mau đến bệnh viện trung tâm! Duy Cẩn gặp tai nạn xe máy nghiêm trọng, đang cần truyền máu gấp! Nhóm máu của anh ấy rất hiếm, chỉ có em mới cứu được anh ấy thôi!"

Tôi thậm chí không kịp thay bộ đồ ngủ trên người, vơ vội chiếc áo khoác rồi lao ra khỏi nhà như một kẻ điên. Suốt quãng đường, tâm trí tôi trống rỗng, chỉ lặp đi lặp lại một ý nghĩ duy nhất: Anh ấy không thể có chuyện gì được.

Khi đến bệnh viện, tôi gần như ngay lập tức được đưa vào phòng lấy máu. Nhìn y tá cắm chiếc kim to và lạnh lẽo vào tĩnh mạch, tôi không hề cảm thấy đau đớn. Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào túi máu đang dần đầy lên, cầu nguyện rằng 1000cc này sẽ đủ để kéo người tôi yêu trở về từ cõi chết.

Sau khi hiến máu xong, cơ thể tôi mềm nhũn. Một người bạn của Cẩn, người đã gọi cho tôi, đỡ tôi ngồi xuống ghế, ân cần nói: "Kim Linh, em mệt rồi. Về nghỉ ngơi đi, ở đây có bọn anh lo rồi."

Tôi gật đầu một cách máy móc, nhưng trái tim vẫn không yên. Tôi không muốn rời đi. Tôi muốn ở lại đây, chờ cho đến khi anh ấy tỉnh lại.

Tôi lảo đảo đứng dậy, định quay trở lại phòng bệnh của Cẩn, nhưng vừa đi được vài bước, chân tôi mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ. Tôi vịn vào bức tường lạnh lẽo, cố gắng hít thở sâu.

Đúng lúc đó, một y tá đẩy xe rác đi ngang qua. Ánh mắt tôi vô tình lướt qua, và rồi đông cứng lại.

Trên cùng của chiếc xe rác, một túi máu đỏ tươi nằm chỏng chơ. Nhãn dán trên đó ghi rõ tên tôi, nhóm máu của tôi, và con số "1000cc" chói mắt.

Nó bị vứt đi. Máu của tôi, hy vọng của tôi, tình yêu của tôi, tất cả đều bị vứt vào thùng rác như một thứ vô giá trị.

Cùng lúc đó, tiếng cười đùa rộn rã vang lên từ phòng bệnh ngay bên cạnh. Giọng nói quen thuộc đó, giọng nói mà tôi đã yêu thương suốt bao năm qua, không hề có chút yếu ớt nào của một người vừa trải qua tai nạn nghiêm trọng.

"Haha, các cậu không thấy vẻ mặt của cô ta lúc đó à? Cứ như trời sập đến nơi vậy."

Đó là giọng của Khiếu Duy Cẩn.

Một người khác cười hùa theo: "Đúng là ngây thơ. Tưởng mình là cứu tinh của Cẩn nhà ta cơ đấy. 1000cc máu, đúng là hào phóng thật."

Đầu óc tôi nổ tung. Tôi run rẩy bước đến gần cánh cửa hé mở, nhìn vào bên trong.

Khiếu Duy Cẩn đang ngồi trên giường bệnh, sắc mặt hồng hào, tay chân lành lặn, không có lấy một vết xước. Anh ta đang vui vẻ cười nói với đám bạn thân, những người mà chỉ vài phút trước còn tỏ ra lo lắng cho tôi.

Tôi có đang mơ không? Hay đây là ảo giác do mất máu quá nhiều?

Tôi tự véo mạnh vào tay mình. Cơn đau rõ rệt cho tôi biết rằng tất cả đều là sự thật.

"Cẩn à, cậu đúng là cao tay. Đây đã là lần thứ 96 rồi nhỉ? Chỉ còn 3 lần nữa là đủ 99 lần trả thù rồi."

"Lần này đúng là một màn kịch lớn. Thậm chí còn dùng cả máu giả để lừa bệnh viện nữa. Bùi Kim Linh chắc chắn sẽ không bao giờ quên được."

"Tất cả cũng chỉ vì con nhỏ đó dám thắng Hình Đăng Việt trong cuộc thi lập trình năm đó thôi. Cẩn nhà ta sao có thể để 'ánh trăng sáng' của mình chịu ấm ức được."

"Đúng vậy, dám làm Việt của chúng ta suy sụp, cô ta phải trả giá."

Trả thù 99 lần?

Vì Hình Đăng Việt?

Từng câu từng chữ như những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào trái tim tôi, khuấy nát nó thành từng mảnh vụn.

Cơn đau thể xác từ việc mất máu không là gì so với nỗi đau đớn đến tột cùng trong tâm hồn. Toàn thân tôi run rẩy, máu trong người như đông cứng lại.

Không thể nào... Không thể nào...

Tôi nhớ lại ba năm theo đuổi anh ta một cách hèn mọn. Tôi, một thiên tài lập trình, một cô gái được bao người ngưỡng mộ, lại hạ mình xuống tận bùn đất chỉ để có được một ánh nhìn của anh ta.

Tôi nhớ lại ngày anh ta đồng ý lời tỏ tình của tôi. Tôi đã vui mừng đến phát khóc, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng đã chạm tới được hạnh phúc.

Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch. Một kế hoạch trả thù tàn nhẫn được sắp đặt tỉ mỉ.

Tình yêu của tôi, sự chân thành của tôi, trong mắt anh ta, chỉ là một công cụ để trả thù. Trái tim tôi, bị anh ta chà đạp không thương tiếc, rẻ mạt như một món đồ vứt đi.

"Ai ở ngoài đó?" Giọng nói của Khiếu Duy Cẩn đột ngột vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn của tôi.

Cả người tôi cứng đờ. Tôi không thể để họ thấy bộ dạng thảm hại của mình lúc này.

Không suy nghĩ gì thêm, tôi quay người bỏ chạy. Tôi chạy như chưa bao giờ được chạy, nước mắt hòa cùng mồ hôi, nhòe đi tất cả. Tôi không biết mình đã chạy bao lâu, chỉ biết khi kiệt sức, tôi ngồi thụp xuống một góc hành lang vắng vẻ, ôm mặt khóc nấc lên.

Tiếng khóc nghẹn ngào, uất ức, tuyệt vọng.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi áo khoác rung lên. Là mẹ tôi.

"Linh à, ba con vừa được điều chuyển công tác sang nước ngoài. Con có muốn đi cùng ba mẹ không? Chúng ta sẽ định cư ở đó luôn."

Giọng nói ấm áp của mẹ như một dòng nước ấm chảy vào trái tim đang lạnh giá của tôi.

Đi? Rời khỏi nơi này?

Tôi ngừng khóc, ngước nhìn lên trần nhà trắng toát của bệnh viện.

Đúng vậy. Rời đi. Chấm dứt tất cả.

Tôi lau khô nước mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng nói của mình bình tĩnh nhất có thể.

"Mẹ, con sẽ đi."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Devi Frair

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Alvis Lane
5.0

Khương Duy Ý và Cố Dịch An là thanh mai trúc mã mười hai năm, ở bên nhau ba năm. Hôn nhân giữa nhà họ Khương và nhà họ Cố vô cùng long trọng, khiến cho các quý cô nổi tiếng ở thành phố A đều phải ghen tị. Nhưng vào ngày cưới, khi khách khứa đã đông đủ, một cuộc điện thoại đã khiến Cố Dịch An từ bỏ Khương Duy Ý đang ăn mặc xinh đẹp. Việc Cố Dịch An trốn khỏi hôn lễ khiến Khương Duy Ý trở thành trò cười cho mọi người ở thành phố A. Nhưng những người đó còn chưa kịp cười được bao lâu, đã thấy Khương Duy Ý cùng Thẩm Cận Châu công bố giấy kết hôn: "Đã kết hôn." Tiếp theo là lời bình luận từ Thẩm Cận Châu, người đã không đăng bài cập nhật trong nhiều năm: "Đã đọc." Có người nói Khương Duy Ý lần này thật may mắn, mất hạt vừng hái được dưa hấu, Cố Dịch An không sánh bằng Thẩm Cận Châu. Đối mặt với những lời nói chua chát này, Khương Duy Ý luôn tỏ ra đồng ý một cách hào phóng. Cho đến một ngày, một phóng viên tài chính táo bạo hỏi Thẩm Cận Châu đánh giá cuộc hôn nhân của anh như thế nào. Ngay lúc mọi người nghĩ rằng Thẩm Cận Châu sẽ ngạo mạn chế giễu Khương Duy Ý, anh ấy lại bất ngờ nói bốn chữ chậm rãi: "Đã đạt được điều mong muốn."

Em gái xuất hiện! Ba anh trai chiều hết mực

Em gái xuất hiện! Ba anh trai chiều hết mực

Kleon Samorodnitsky
5.0

Tô Ly dốc lòng vì nhà họ Tô năm năm vẫn không bằng một câu nói hãm hại của người em gái. Thân phận thiên kim giả của Tô Ly vì thế bị phát hiện, vị hôn phu bỏ rơi cô, bạn bè tránh xa cô, còn bị các anh trai đuổi khỏi nhà, bảo cô về quê tìm bố mẹ nông dân của mình. Cuối cùng Tô Ly cũng hiểu ra, trực tiếp cắt đứt quan hệ với nhà họ Tô, lấy lại mọi thứ không còn chịu đựng nữa. Nhưng không ngờ, nông dân trong miệng anh trai lại là nhà họ Lạc, tỷ phú của nước Y! Cô từng một thiên kim giả bình thường bị mọi người chê bai trở thành thiên kim thật của tỷ phú được ba người anh trai cưng chiều chỉ sau một đêm. Anh cả tổng tài nói: "Cuộc họp tạm dừng, đặt vé máy bay về nước, tôi xem ai dám bắt nạt em gái..." Anh hai, nhà khoa học nổi tiếng toàn cầu: "Tạm ngừng nghiên cứu, tôi phải đi đón em gái về nhà." Anh ba, nhạc sĩ thế giới: "Hội nhạc tạm dừng, không có gì quan trọng bằng em gái." Cả Kinh Thành đều nổ tung! Nhà họ Tô hối hận không kịp, vị hôn phu lại tìm đến năn nỉ, người theo đuổi kéo đến nườm nượp. Chưa kịp để Tô Ly phản ứng, thiếu gia nhà họ Thi – gia tộc danh giá nhất Kinh Thành, người nắm giữ chức Đô đốc Hải quân cao nhất – bất ngờ xuất hiện cùng tờ giấy đăng ký kết hôn, làm cả giới thượng lưu rung động!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết