Người yêu cũ của anh ấy, địa ngục của tôi

Người yêu cũ của anh ấy, địa ngục của tôi

Teresa

5.0
Bình luận
78
Duyệt
16
Chương

Tôi đã ký một hợp đồng hôn nhân năm năm, dùng chính máu hiếm của mình để cứu mạng người chồng trên danh nghĩa, Hàn Minh Vũ. Đổi lại, tôi phải nhẫn nhục chịu đựng sự sỉ nhục của anh ta, dọn dẹp tàn cuộc cho vô số cuộc tình một đêm của anh. Ngày hợp đồng sắp kết thúc, anh ta tìm thấy cuốn nhật ký tôi viết cho người yêu đã khuất. "Giáp Nhiên, cô yêu thầm tôi đến mức này sao?" Anh ta cười nhạo, xé nát cuốn sổ trước mặt tôi, rồi ra lệnh giết chết Quân Quân, chú chó mà người yêu đã mất để lại cho tôi. Trái tim tôi đã chết. Chút lưu luyến cuối cùng với cõi đời này cũng bị chính người đàn ông tôi cứu mạng hủy hoại. Tôi quyết định ly hôn, xuống tóc quy y. Nhưng tôi không ngờ rằng, người tưởng đã hy sinh năm năm trước, lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.

Người yêu cũ của anh ấy, địa ngục của tôi Chương 1

Tôi đã ký một hợp đồng hôn nhân năm năm, dùng chính máu hiếm của mình để cứu mạng người chồng trên danh nghĩa, Hàn Minh Vũ.

Đổi lại, tôi phải nhẫn nhục chịu đựng sự sỉ nhục của anh ta, dọn dẹp tàn cuộc cho vô số cuộc tình một đêm của anh.

Ngày hợp đồng sắp kết thúc, anh ta tìm thấy cuốn nhật ký tôi viết cho người yêu đã khuất.

"Giáp Nhiên, cô yêu thầm tôi đến mức này sao?"

Anh ta cười nhạo, xé nát cuốn sổ trước mặt tôi, rồi ra lệnh giết chết Quân Quân, chú chó mà người yêu đã mất để lại cho tôi.

Trái tim tôi đã chết. Chút lưu luyến cuối cùng với cõi đời này cũng bị chính người đàn ông tôi cứu mạng hủy hoại.

Tôi quyết định ly hôn, xuống tóc quy y. Nhưng tôi không ngờ rằng, người tưởng đã hy sinh năm năm trước, lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.

Chương 1

Giáp Nhiên POV:

Đây là người phụ nữ thứ một trăm ba mươi bảy tôi phải xử lý trong năm năm qua cho chồng mình, Hàn Minh Vũ.

Tôi đã quen với việc này.

Tôi đứng ở hành lang tầng hai, lắng nghe những âm thanh rên rỉ và va chạm thể xác không chút kiêng dè phát ra từ phòng ngủ dành cho khách. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc của người phụ nữ hòa quyện với mùi rượu gắt, len lỏi qua khe cửa, chui vào mũi tôi, khiến dạ dày tôi cuộn lên một cách khó chịu.

Mỗi lần như vậy, tôi đều tự hỏi, tại sao anh ta lại thích những người phụ nữ như thế này? Nước hoa nồng nặc, trang điểm lòe loẹt, và sự ngây thơ giả tạo trong mắt họ.

Có lẽ vì họ giống với người trong lòng anh ta.

Tôi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Tôi không cần phải nhìn cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bên trong. Tôi đã quá quen thuộc với nó rồi.

Tôi phải đợi. Đợi cho đến khi cơn hứng thú của anh ta qua đi, đợi cho đến khi anh ta thỏa mãn và đuổi người phụ nữ đó ra ngoài như một món đồ chơi đã hết hạn sử dụng.

Khoảng nửa tiếng sau, tiếng động trong phòng cuối cùng cũng dừng lại. Cánh cửa bật mở.

Hàn Minh Vũ bước ra, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm lụa, cổ áo hờ hững để lộ lồng ngực săn chắc. Mái tóc anh ta hơi rối, vài giọt mồ hôi còn đọng lại trên thái dương, đôi mắt phượng hẹp dài vẫn còn vương chút dư vị của cuộc hoan lạc.

Anh ta liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng như băng. "Xử lý cho sạch sẽ."

Anh ta nói, giọng điệu ra lệnh như thể tôi là người hầu của anh ta, chứ không phải là người vợ danh chính ngôn thuận được ghi tên trong sổ hộ khẩu của nhà họ Hàn.

"Đừng để ông nội biết." Anh ta bồi thêm một câu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu. "Bà Hàn đảm đang hiền thục của tôi."

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng gật đầu.

Anh ta không đợi tôi trả lời, xoay người đi về phía phòng ngủ chính của mình, nơi mà trong suốt năm năm qua, tôi chưa bao giờ được bước vào.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cảm giác buồn nôn, rồi đẩy cửa phòng khách bước vào.

Căn phòng là một mớ hỗn độn. Quần áo vương vãi khắp sàn nhà, chăn gối lộn xộn, không khí đặc quánh mùi hoan lạc và mùi rượu.

Người phụ nữ đang ngồi trên giường, kéo chăn che đi cơ thể trần trụi của mình. Khi thấy tôi bước vào, cô ta giật mình, đôi mắt mở to đầy hoảng hốt. Cô ta còn rất trẻ, có lẽ chỉ mới ngoài hai mươi, khuôn mặt xinh đẹp nhưng giờ đây lại tái nhợt vì sợ hãi.

Cô ta có lẽ đã nghe danh "bà Hàn" là tôi, người chuyên đi dọn dẹp những tàn cuộc này cho Hàn Minh Vũ.

Tôi không nhìn cô ta, chỉ lặng lẽ đi đến bên tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy sạch sẽ và đặt lên giường.

"Mặc vào đi." Giọng tôi đều đều, không có chút cảm xúc nào.

Sau đó, tôi lấy một chiếc ví từ trong túi áo, rút ra một tấm séc đã ký sẵn tên tôi và một cây bút. "Cô muốn bao nhiêu?"

Người phụ nữ ngơ ngác nhìn tôi, rồi nhìn tấm séc. "Bà... bà Hàn, tôi không hiểu ý bà là gì. Anh Vũ nói... anh ấy nói sẽ cho tôi một danh phận."

Tôi suýt nữa thì bật cười. Lại là một câu chuyện cũ rích. Người phụ nữ thứ một trăm ba mươi bảy, và cả một trăm ba mươi sáu người trước đó, đều đã nói với tôi câu này.

"Cô là người thứ bao nhiêu anh ta đưa về đây, cô có biết không?" Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng nói vẫn lạnh lùng. "Trong tháng này, cô là người thứ năm. Cô nghĩ mình có gì đặc biệt hơn những người khác?"

Sắc mặt cô gái trẻ tái đi, đôi môi run rẩy. "Không... không thể nào... Anh ấy nói anh ấy yêu tôi..."

Tôi không muốn lãng phí thời gian nữa. Tôi điền một con số vào tấm séc rồi đặt nó lên giường, bên cạnh chiếc váy.

"Số tiền này đủ để cô sống một cuộc sống thoải mái trong vài năm. Cầm lấy nó, mặc quần áo vào và biến mất khỏi đây. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Hàn Minh Vũ nữa."

Cô ta nhìn chằm chằm vào tấm séc, rồi lại nhìn tôi, nước mắt bắt đầu lưng tròng.

Tôi thở dài, rút ra một tấm séc khác, điền vào một con số lớn hơn. "Chừng này đủ chưa? Cầm lấy tiền và đi đi. Đừng để tôi phải gọi bảo vệ."

Cuối cùng, cô ta cũng khuất phục. Cô ta vơ lấy hai tấm séc, vội vàng mặc quần áo rồi chạy ra khỏi phòng như thể đang chạy trốn khỏi một con quái vật.

Tôi đứng một mình trong căn phòng bừa bộn, cảm giác mệt mỏi rã rời bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm trí.

Năm năm.

Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày.

Tôi đã sống như thế này suốt năm năm trời. Ban ngày là một bà Hàn hoàn hảo, quản lý mọi việc trong nhà một cách chu toàn, đối nội đối ngoại khéo léo, được tất cả mọi người trong gia đình họ Hàn yêu quý. Ban đêm, tôi trở thành người dọn dẹp, xử lý những cuộc tình một đêm của chồng mình.

Tôi đã từng nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được. Vì gia đình tôi, vì lời hứa với ông nội Hàn.

Nhưng bây giờ, tôi không thể chịu đựng được nữa.

Mọi thứ sắp kết thúc rồi.

Tôi quyết định rồi.

Tôi đi thẳng đến thư phòng của ông nội Hàn. Ông vẫn chưa ngủ, đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn vàng ấm áp.

"Ông nội." Tôi gọi khẽ.

Ông Hàn ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi, ông mỉm cười hiền từ. "Giáp Nhiên à, sao con còn chưa ngủ?"

"Con có chuyện muốn nói với ông." Tôi bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông.

"Hợp đồng năm năm sắp hết hạn rồi." Tôi nói thẳng vào vấn đề, giọng nói kiên định. "Sau khi hợp đồng kết thúc, con muốn ly hôn."

Nụ cười trên môi ông Hàn cứng lại. Ông nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. "Giáp Nhiên, con... con suy nghĩ kỹ chưa? Minh Vũ nó... nó chỉ là nhất thời hồ đồ thôi. Con cho nó thêm chút thời gian..."

"Năm năm rồi, ông nội." Tôi ngắt lời ông. "Con đã cho anh ấy đủ thời gian rồi. Con mệt rồi. Con muốn được tự do."

Ông Hàn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. "Ông biết con đã phải chịu nhiều thiệt thòi. Nhà họ Hàn nợ con quá nhiều."

"Con sẽ làm tròn trách nhiệm của mình cho đến ngày cuối cùng. Con cũng sẽ không tiết lộ bất cứ điều gì về những bí mật của nhà họ Hàn." Tôi hứa. "Con chỉ xin ông một điều, hãy để con đi."

Ông Hàn im lặng hồi lâu, cuối cùng ông gật đầu một cách khó nhọc. "Được rồi. Nếu con đã quyết định như vậy, ông sẽ không ép con nữa."

Tôi cúi đầu cảm ơn ông rồi rời khỏi thư phòng.

Khi bước ra khỏi cánh cửa lớn của nhà họ Hàn, nhìn bầu trời đêm rộng lớn bên ngoài, tôi có cảm giác như mình vừa thoát ra khỏi một giấc mơ.

Một cơn ác mộng kéo dài năm năm.

Cơn ác mộng đó bắt đầu vào một ngày mưa tầm tã, cũng chính là ngày tôi biết tin người yêu của mình, Lê Hữu Quân, đã hy sinh trong một nhiệm vụ.

Trái tim tôi tan nát. Thế giới của tôi sụp đổ.

Cùng lúc đó, gia đình tôi đang đứng trên bờ vực phá sản.

Và Hàn Minh Vũ, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Hàn Thị, đang hôn mê sâu sau một cú sốc tình cảm và làm ăn thất bại. Tình đầu của anh ta, Trang Mộng Điệp, đã bỏ rơi anh ta để chạy theo một người đàn ông giàu có khác.

Ông nội Hàn đã tìm đến tôi. Ông nói, có một vị thầy lang nổi tiếng nói rằng, để cứu sống Hàn Minh Vũ, cần tìm một người phụ nữ có ngày sinh tháng đẻ đặc biệt, hợp với mệnh của anh ta, để kết hôn "xung hỷ". Và quan trọng hơn, người phụ nữ đó phải có một loại máu hiếm, có thể dùng làm thuốc dẫn để chế ra một loại thuốc đặc biệt duy trì sinh mạng cho anh ta.

Người phụ nữ đó, trớ trêu thay, lại chính là tôi.

Ông nội Hàn đã cầu xin tôi. Cha mẹ tôi cũng đã cầu xin tôi. Họ nói, đây là cơ hội duy nhất để cứu vãn gia nghiệp và cũng là để tích đức.

Trong lúc tuyệt vọng và đau khổ tột cùng, tôi đã đồng ý. Tôi đã ký vào một bản hợp đồng hôn nhân kéo dài năm năm. Hàn Thị sẽ đầu tư một khoản tiền khổng lồ để cứu công ty của gia đình tôi. Đổi lại, tôi sẽ trở thành vợ của Hàn Minh Vũ, và bí mật dùng máu của mình để cứu anh ta.

Ông nội Hàn đã hứa với tôi, sau năm năm, nếu tôi muốn rời đi, ông sẽ trả lại tự do cho tôi.

Một tháng sau đám cưới, Hàn Minh Vũ đã tỉnh lại một cách kỳ diệu. Cả nhà họ Hàn coi tôi như bồ tát sống, như một lá bùa may mắn.

Chỉ có Hàn Minh Vũ là không.

Anh ta căm ghét tôi. Anh ta cho rằng tôi là một kẻ hám tiền, đã lợi dụng lúc anh ta hôn mê để chiếm lấy vị trí bà Hàn, vị trí mà anh ta luôn dành cho Trang Mộng Điệp.

Vì vậy, anh ta bắt đầu hành hạ tôi. Anh ta công khai qua lại với vô số phụ nữ, đưa họ về nhà, bắt tôi phải đối mặt, phải dọn dẹp. Anh ta muốn dùng cách đó để sỉ nhục tôi, để buộc tôi phải tự mình rời đi.

Nhưng anh ta đã nhầm. Tôi không quan tâm. Trái tim tôi đã chết cùng với Lê Hữu Quân rồi. Tôi ở lại đây, chịu đựng tất cả, chỉ vì lời hứa với ông nội Hàn và vì gia đình mình.

Mọi người bên ngoài đều khen tôi là một người vợ hiền thục, độ lượng, không bao giờ ghen tuông. Họ không biết rằng, tôi không ghen, đơn giản vì tôi không yêu.

Bây giờ, năm năm sắp kết thúc. Lời hứa sắp được thực hiện. Tôi sắp được giải thoát.

Tôi rút điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc.

"A Di Đà Phật. Thí chủ có việc gì không?" Giọng nói trầm ấm của trụ trì chùa Hàn Minh vang lên ở đầu dây bên kia.

"Thưa thầy, con là Giáp Nhiên." Tôi nói. "Con muốn nhờ thầy sắp xếp cho con một buổi lễ xuống tóc."

Trụ trì im lặng một lúc. "Thí chủ, con đã suy nghĩ kỹ chưa? Việc này không thể đùa được."

"Con đã quyết định rồi, thưa thầy." Giọng tôi vô cùng bình tĩnh. "Tâm con đã quyết."

"Vậy... con muốn làm lễ vào ngày nào?"

Tôi nhìn lên bầu trời đêm, nơi có một vì sao sáng nhất. Đó là vì sao của Hữu Quân.

"Ngày mười lăm tháng sau, thưa thầy."

Ngày đó, chính là ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của tôi và Hàn Minh Vũ.

Cũng sẽ là ngày tôi chính thức được giải thoát, được đến một nơi không còn bi thương, không còn đau khổ.

Một khởi đầu mới đang chờ tôi.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Teresa

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo
4.9

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Điên rồi sao! Đừng chọc cô, bố cô là tỷ phú đấy

Luna Ashford
5.0

Trước đêm đính hôn, tôi phát hiện vị hôn phu chưa bao giờ quên được mối tình đầu của anh ta. Ba năm yêu nhau, tôi giả ngu giả ngốc, tự tay biến anh ta từ con trai người giúp việc thành con trai tỷ phú. Vậy mà anh ta lại để mặc mối tình đầu vu khống tôi "ăn cắp", thậm chí còn thuê người bắt cóc để phá hoại sự trong sạch của tôi! Trong điện thoại, giọng anh ta lạnh lùng: "Con nhỏ xấu xí đó đã cướp hết thành quả của mối tình đầu tôi, các người muốn làm gì thì làm." Nghe giọng nói quen thuộc ấy, tôi bật cười mà nước mắt cứ trào ra. Giả xấu giả ngốc lâu quá, chắc anh ta đã quên - tôi mới là con gái thật sự của tỷ phú. Nếu đã vậy, tôi không diễn nữa. Bạn học chê tôi là đứa nhà quê? Tôi rũ bỏ lớp ngụy trang, vẻ đẹp tự nhiên tuyệt mỹ khiến cả hội trường phải kinh ngạc! Mối tình đầu ăn cắp thành quả dự án của tôi? Tôi ra tay, cả dự án lập tức bị đình trệ! Bạn trai cũ dựa vào quyền thế bắt nạt người? Chỉ một lời của tôi, bố của anh ta phải cúi người xin lỗi! Cả trường xôn xao, mọi người đều đoán tôi đã dựa vào thế lực lớn nào. Bố tôi - tỷ phú - bình thản xuất hiện: "Giới thiệu với mọi người, đây là con gái tôi." Thần Y hàng đầu lập tức bước tới: "Ai dám đụng đến cô giáo của tôi?" Người thừa kế đế quốc vũ khí lớn nhất thế giới ôm tôi trước mặt mọi người, tuyên bố quyền sở hữu: “Nói lại lần nữa, đây là vợ tôi.” Bạn trai cũ cuối cùng cũng mất kiểm soát, mắt đỏ hoe quỳ trước mặt, cầu xin tôi quay lại...

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Người yêu cũ của anh ấy, địa ngục của tôi Người yêu cũ của anh ấy, địa ngục của tôi Teresa Khác
“Tôi đã ký một hợp đồng hôn nhân năm năm, dùng chính máu hiếm của mình để cứu mạng người chồng trên danh nghĩa, Hàn Minh Vũ. Đổi lại, tôi phải nhẫn nhục chịu đựng sự sỉ nhục của anh ta, dọn dẹp tàn cuộc cho vô số cuộc tình một đêm của anh. Ngày hợp đồng sắp kết thúc, anh ta tìm thấy cuốn nhật ký tôi viết cho người yêu đã khuất. "Giáp Nhiên, cô yêu thầm tôi đến mức này sao?" Anh ta cười nhạo, xé nát cuốn sổ trước mặt tôi, rồi ra lệnh giết chết Quân Quân, chú chó mà người yêu đã mất để lại cho tôi. Trái tim tôi đã chết. Chút lưu luyến cuối cùng với cõi đời này cũng bị chính người đàn ông tôi cứu mạng hủy hoại. Tôi quyết định ly hôn, xuống tóc quy y. Nhưng tôi không ngờ rằng, người tưởng đã hy sinh năm năm trước, lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025