Khi những người bạn thân trở thành quái vật

Khi những người bạn thân trở thành quái vật

Alfons Breen

5.0
Bình luận
14
Duyệt
10
Chương

Tôi chết trên giường bệnh lạnh lẽo, đơn độc. Bố mẹ tôi phá sản, nhà cửa bị niêm phong, tất cả chỉ vì cố cứu vớt người bạn thanh mai trúc mã, Trịnh Phú Thịnh. Còn tôi, trong những giây phút cuối đời, lại phải nhìn thấy tin tức về lễ đính hôn của anh ta với người phụ nữ khác trên tivi. Tôi đã vì anh ta mà mất đi tất cả: tương lai, gia đình, và cả mạng sống. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại một ngày trước kỳ thi tốt nghiệp. Trịnh Phú Thịnh vẫn ngồi ở bàn trước, anh ta quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ từng khiến trái tim tôi tan chảy. "Lam, sau giờ học đi ăn chè nhé? Tớ biết một quán mới mở ngon lắm." Kiếp trước, tôi đã vì câu nói này mà hủy hoại tương lai. Kiếp này, tôi sẽ bắt anh ta phải trả lại cả vốn lẫn lời.

Chương 1

Tôi chết trên giường bệnh lạnh lẽo, đơn độc.

Bố mẹ tôi phá sản, nhà cửa bị niêm phong, tất cả chỉ vì cố cứu vớt người bạn thanh mai trúc mã, Trịnh Phú Thịnh.

Còn tôi, trong những giây phút cuối đời, lại phải nhìn thấy tin tức về lễ đính hôn của anh ta với người phụ nữ khác trên tivi.

Tôi đã vì anh ta mà mất đi tất cả: tương lai, gia đình, và cả mạng sống.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại một ngày trước kỳ thi tốt nghiệp.

Trịnh Phú Thịnh vẫn ngồi ở bàn trước, anh ta quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ từng khiến trái tim tôi tan chảy.

"Lam, sau giờ học đi ăn chè nhé? Tớ biết một quán mới mở ngon lắm."

Kiếp trước, tôi đã vì câu nói này mà hủy hoại tương lai.

Kiếp này, tôi sẽ bắt anh ta phải trả lại cả vốn lẫn lời.

Chương 1

Vũ Hải Lam POV:

Thời khắc trái tim tôi ngừng đập trên giường bệnh lạnh lẽo, một mình, tôi đã tỉnh lại.

Tôi tỉnh lại trong tiếng rít chói tai của viên phấn trên bảng đen, trong tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ và trong ánh nắng chói chang của một buổi chiều tháng Sáu.

Tôi đã trở lại.

Trở lại một ngày trước kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông, kỳ thi quan trọng nhất trong cuộc đời.

Trở lại ngày mà tôi đã lựa chọn hủy hoại tương lai của chính mình vì anh ta.

Trịnh Phú Thịnh, người bạn thanh mai trúc mã của tôi, vẫn đang ngồi ở bàn trước, tấm lưng thẳng tắp, mái tóc đen mềm mại khẽ lay động dưới làn gió từ chiếc quạt trần cũ kỹ. Anh ta quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ với tôi, nụ cười từng khiến trái tim tôi tan chảy.

"Lam, sau giờ học đi ăn chè nhé? Tớ biết một quán mới mở ngon lắm."

Kiếp trước, tôi sẽ gật đầu không do dự, trái tim đập rộn ràng vì vui sướng.

Nhưng bây giờ, khi nhìn vào nụ cười đó, tôi chỉ cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Máu trong người tôi như đông lại. Nụ cười này, chính nụ cười này, đã che giấu một sự ích kỷ và tàn nhẫn đến cùng cực.

Tôi nhớ như in cái chết của mình. Căn bệnh tim bẩm sinh tái phát, tôi nằm đó, đơn độc trong phòng bệnh trắng toát, nhìn trân trân vào màn hình tivi đang phát tin tức về lễ đính hôn của anh ta với một người phụ nữ khác. Bố mẹ tôi đã phá sản, ngôi nhà bị niêm phong, tất cả chỉ vì đã cố gắng cứu vớt anh ta khỏi vũng lầy mà anh ta tự mình nhảy vào.

Tôi đã chết trong sự hối hận và đau đớn tột cùng.

Và giờ đây, Thượng đế đã cho tôi một cơ hội.

"Không đi," tôi lạnh lùng đáp.

Nụ cười của Thịnh cứng lại. "Sao vậy? Cậu giận gì à?"

Tôi không buồn trả lời, chỉ dời mắt ra ngoài cửa sổ. Tôi không giận. Giận dữ là một cảm xúc quá xa xỉ. Tôi chỉ thấy mệt mỏi. Một sự mệt mỏi thấm sâu vào tận xương tủy, kéo dài từ kiếp trước đến kiếp này.

"Này, Vũ Hải Lam bị sao thế?"

"Chắc lại giận dỗi với Trịnh Phú Thịnh rồi."

"Cô ta lúc nào cũng vậy, cứ nghĩ mình là trung tâm vũ trụ. Thịnh tốt với cô ta như thế còn không biết điều."

Những lời xì xào bàn tán vang lên xung quanh. Kiếp trước, những lời này sẽ khiến tôi tổn thương. Nhưng bây giờ, chúng chỉ như tiếng muỗi vo ve bên tai. Vô nghĩa.

Tôi biết rõ tối nay sẽ xảy ra chuyện gì. Thịnh sẽ bị cô bạn gái "dân chơi" mới quen, Bảnh Trúc Quỳnh, rủ rê đi bar. Anh ta sẽ uống say, dính vào một vụ ẩu đả và bị tạm giữ qua đêm, bỏ lỡ kỳ thi tốt nghiệp.

Kiếp trước, tôi đã nhận được cuộc gọi cầu cứu của anh ta lúc nửa đêm. Tôi đã van xin bố mẹ tôi dùng hết tiền tiết kiệm và các mối quan hệ để bảo lãnh cho anh ta ra ngoài. Kết quả là, anh ta vẫn trượt kỳ thi, còn gia đình tôi thì bắt đầu con đường trượt dài xuống địa ngục.

Lần này, sẽ không có chuyện đó nữa.

Tôi sẽ không cứu anh ta.

Tôi sẽ để anh ta tự mình nếm trải hậu quả cho sự lựa chọn của mình.

Tiếng chuông tan học vang lên. Thịnh lại quay xuống, vẻ mặt có chút khó chịu.

"Lam, cậu thật sự không đi à? Tớ đã hứa với Quỳnh là sẽ dẫn cậu theo rồi."

À, Bảnh Trúc Quỳnh. Cái tên khiến tôi ghê tởm.

"Tớ bận," tôi nói, bắt đầu thu dọn sách vở. "Tớ phải về ôn bài."

"Ôn gì nữa? Cậu học giỏi như vậy, chắc chắn đỗ thủ khoa rồi. Cậu còn được tuyển thẳng vào Đại học Kinh tế Quốc dân cơ mà. Dành chút thời gian cho bạn bè không được sao?" Anh ta nói, giọng điệu vừa có chút nũng nịu, vừa có chút ra lệnh. Anh ta đã quen với việc tôi luôn nghe lời.

"Tương lai của tớ, tớ tự lo. Tương lai của cậu, cậu cũng nên tự lo đi," tôi nói, đeo cặp sách lên vai và bước đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc và tức giận của Thịnh đang dán chặt vào lưng mình.

Ra khỏi cổng trường, tôi không về nhà ngay mà rẽ vào một con hẻm nhỏ. Tôi đi chậm lại, cố gắng điều hòa nhịp thở. Trái tim tôi lại bắt đầu đập nhanh một cách bất thường. Căn bệnh chết tiệt này. Nó là một lời nhắc nhở thường trực về sự mong manh của tôi, và cũng là động lực để tôi phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Tôi đứng nép vào một bức tường, lắng nghe. Chẳng bao lâu sau, tiếng của Thịnh và một giọng nữ lanh lảnh vang lên.

"Con nhỏ đó bị sao vậy? Dám từ chối anh à?" Đó là Bảnh Trúc Quỳnh.

"Chắc nó giận dỗi vớ vẩn thôi. Kệ nó đi. Tối nay chúng ta đi đâu?" Giọng Thịnh có chút bực bội nhưng nhanh chóng chuyển sang vui vẻ.

"Đến bar 'Hoang Dã' đi. Em đã đặt bàn rồi. Đêm nay phải quẩy tới bến, mai khỏi phải thi cử gì hết!"

"Nhưng... lỡ trượt thì sao?" Thịnh có chút do dự.

"Trượt thì thôi! Có gì to tát đâu? Anh đẹp trai học giỏi thế này, chẳng lẽ không có đường sống? Ở lại với em, em nuôi anh!" Quỳnh cười khanh khách. "Hơn nữa, chẳng phải có Vũ Hải Lam sao? Nếu anh trượt, cứ đổ hết cho nó. Nó yêu anh như vậy, chắc chắn sẽ không để anh chịu thiệt đâu. Bố mẹ nó sẽ lo cho anh mà."

Một sự im lặng ngắn. Rồi tôi nghe thấy tiếng Thịnh cười, một nụ cười đầy tự mãn.

"Em nói cũng có lý."

Bàn tay tôi siết chặt lại. Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra, bấm nút ghi âm. Đoạn hội thoại ngắn ngủi nhưng đầy đủ tội ác đó đã được lưu lại một cách rõ ràng.

Tôi cất điện thoại đi, quay người và bước ra khỏi con hẻm.

Trịnh Phú Thịnh, Bảnh Trúc Quỳnh.

Trò chơi của các người, kiếp này, tôi sẽ không chơi cùng nữa.

Thay vào đó, tôi sẽ là người xem, ngồi ở hàng ghế đầu, và thưởng thức màn kịch do chính các người tạo ra.

Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo thực sự.

Kiếp trước, tôi đã vì anh ta mà mất đi tất cả.

Kiếp này, tôi sẽ bắt anh ta phải trả lại cả vốn lẫn lời.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Alfons Breen

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Ngày chia tay: Tôi cưới chớp nhoáng với tỷ phú

Rock La porte
4.9

[Điềm sủng + cưới chớp nhoáng + cưới trước yêu sau] Nuôi bạn trai bao năm, không ngờ anh lại ngoại tình với bạn thân, Lục Thanh Thanh với thái độ bất cần, trực tiếp ứng tuyển quảng cáo tìm bạn đời, cưới chớp nhoáng với một người đàn ông xa lạ. Sau khi cưới chớp nhoáng, người đàn ông mở miệng là nói sẽ chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, Lục Thanh Thanh cười lạnh lùng, lại là một màn kịch lừa đảo anh nuôi em của người đàn ông gia trưởng. Ngờ đâu, người đàn ông này lại là một ma đầu sủng thê, bên ngoài ủng hộ sự nghiệp của cô, trong nhà giúp đỡ cô làm việc nhà, mọi việc trong nhà đều do cô bố trí, cuộc sống có bàn bạc thương lượng, ngày tháng của hai người trôi qua thật ngọt ngào. Điều khiến cô kinh ngạc chính là, mỗi khi cô gặp khó khăn, người chồng hờ này vừa xuất hiện là đã trực tiếp hóa giải. Mỗi lần cô đặt câu hỏi, người chồng hờ chỉ cười qua loa, khen cô có năng lực mạnh mẽ, vợ thật giỏi giang. Cho tới một ngày, dưới sự yêu chiều của chồng, cô đã đạt được thành tựu. Lúc này cô mới phát hiện trên bìa tạp chí tài chính toàn cầu, lâu nay luôn xuất hiện một người đàn ông có gương mặt giống hệt chồng mình.

Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

Cả nhà giành quân công ta quay lưng gả cho vương gia

Echo
5.0

Kiếp trước, nàng vì nước cống hiến năm năm, nhưng quân công lại bị muội muội ruột mạo danh nhận thay. Vị hôn phu mà nàng đã trao trọn trái tim lại lạnh lùng đứng nhìn, hợp tác với muội muội đẩy nàng xuống vực sâu, cuối cùng chết thảm trong đêm tuyết. Trùng sinh trở về, nàng thề sẽ bắt những người phụ lòng nàng phải trả giá bằng máu! Đối mặt với người nhà và tên cặn bã giả tạo, nàng lạnh lùng ứng phó: Quân công? Ban thưởng? Vị hôn phu? Tất cả đều lấy đi đi! Nàng quay người quỳ xuống trong cung yến, chỉ thẳng vào vương gia tàn tật ngồi trên xe lăn ở gốc tối: "Xin bệ hạ hãy ban hôn cho thần nữ và Dự Vương điện hạ!" Cả thành đều xôn xao! Dự Vương, Tiêu Chấp, đôi chân tàn tật, tính tình hung ác nham hiểm, là hoạt diêm vương mà mọi người sợ hãi đến phải né tránh. Ai nấy đều cười nhạo nàng điên rồ, tự tìm đường chết. Nhưng họ đâu biết, điều nàng nhìn thấy ở nam nhân này chính là sự sắc bén và sức mạnh ẩn sâu bên trong. Nàng giúp hắn khôi phục khí phách, chữa lành đôi chân. Còn hắn hứa sẽ cho nàng một đời bình yên, trở thành chỗ dựa vững chắc nhất của nàng. Khi muội muội giả mạo danh nàng giành quân công ra oai, khi mẫu thân của thiên kim thật còn muốn dùng mưu kế để thao túng số phận của nàng... Nàng hợp tác mới Dự Vương, từng bước tiến đến, lật đổ âm mưu, ra uy trong chiến trường! Cho đến khi đôi chân Dự Vương, đứng dậy bình thường, quyền khuynh triều dã. Cho đến khi nàng lấy tướng ấn ra, vạn quân thần phục Lúc này mọi người mới phát hiện: Hai người từng bị họ bỏ rơi đã sớm chấp tay ngước nhìn sơn hà.

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải

Iris
5.0

[Ly hôn+Tỉnh táo+Theo vợ đến lò hỏa táng] Vào đúng ngày kỷ niệm kết hôn, người chồng nhà giàu Hoắc Yến Thời bỏ mặc Tô Vãn Ninh để ở bên cạnh bạch nguyệt quang. Đàn ông không biết tự trọng thì chẳng đáng giá gì, người không thể giữ được thì cô cũng chẳng cần. Cô nhanh chóng đề nghị ly hôn. Hoắc Yến Thời chẳng mảy may bận tâm, còn Tô Vãn Ninh thì quay trở lại làng giải trí, tạo nên một làn sóng khuấy đảo. Bạch nguyệt quang trà xanh giả vờ nhu nhược? Vậy thì lật tẩy bộ mặt thật của cô ta, để ai nấy đều chửi đánh. Gã chồng cũ chỉ biết mạnh miệng: "Cô ấy chơi chán rồi sẽ tự khắc quay lại bên tôi thôi." Nhưng người vợ từng cam lòng vì anh mà bỏ hết sự nghiệp để chăm lo cho gia đình, từ đầu đến cuối lại chưa từng ngoảnh đầu lại. Không chỉ sự nghiệp thăng hoa, mà vận đào hoa cũng nở rộ. Ngôi sao quốc tế thi nhau bày tỏ tình cảm, tổng giám đốc công ty truyền thông dốc hết tâm sức chỉ để đổi lại một nụ cười của cô, thậm chí đến cả người thừa kế của tỷ phú cũng không thể thiếu cô bên cạnh. Hoắc Yến Thời cuối cùng cũng hoảng loạn, bám như cún con, sử dụng mọi chiêu trò theo vợ đến cùng. Nhưng Tô Vãn Ninh thậm chí chẳng buồn liếc mắt: "Ngày xưa anh chẳng thèm để ý đến tôi, bây giờ anh không còn xứng với tôi nữa." Hoắc Yến Thời điên cuồng cầu xin: "Ninh Ninh, chúng ta tái hôn đi." Tô Vãn Ninh kiêu ngạo đáp: "Tổng giám đốc Hoắc, tôi không bao giờ ăn lại món cũ."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết