Khi tình yêu hóa thành tro bụi

Khi tình yêu hóa thành tro bụi

Nora

5.0
Bình luận
1.8K
Duyệt
21
Chương

Tám năm thanh xuân, tôi dùng để chờ đợi một lời hứa. Để rồi vào đúng sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy người tôi yêu, Trịnh Khoa Đăng, gọi tình cảm của tôi là "phiền phức" và bàn với người con gái khác cách giả có thai để thoát khỏi tôi. Sự phản bội không dừng lại ở đó. Tại bệnh viện, anh ta vu oan tôi đẩy cô ta xuống nước, rồi chính tay đẩy tôi, một người không biết bơi, xuống hồ để trừng phạt. Anh ta không một chút do dự mà lựa chọn bảo vệ cô ta, mặc cho tôi chìm dần trong làn nước lạnh lẽo. Tám năm yêu thương của tôi, trong mắt anh ta, lại không bằng một sợi tóc của cô ta. Khoảnh khắc được vớt lên, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Tôi quyết định rời đi, cắt đứt mọi thứ. Ba năm sau, tôi trở về với tư cách là nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế Hélène, còn anh ta đã mất tất cả, quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.

Khi tình yêu hóa thành tro bụi Chương 1

Tám năm thanh xuân, tôi dùng để chờ đợi một lời hứa.

Để rồi vào đúng sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy người tôi yêu, Trịnh Khoa Đăng, gọi tình cảm của tôi là "phiền phức" và bàn với người con gái khác cách giả có thai để thoát khỏi tôi.

Sự phản bội không dừng lại ở đó.

Tại bệnh viện, anh ta vu oan tôi đẩy cô ta xuống nước, rồi chính tay đẩy tôi, một người không biết bơi, xuống hồ để trừng phạt.

Anh ta không một chút do dự mà lựa chọn bảo vệ cô ta, mặc cho tôi chìm dần trong làn nước lạnh lẽo.

Tám năm yêu thương của tôi, trong mắt anh ta, lại không bằng một sợi tóc của cô ta.

Khoảnh khắc được vớt lên, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Tôi quyết định rời đi, cắt đứt mọi thứ.

Ba năm sau, tôi trở về với tư cách là nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế Hélène, còn anh ta đã mất tất cả, quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.

Chương 1

Diệp Minh Huệ POV:

Tám năm. Tôi đã dùng tám năm thanh xuân của mình để chờ đợi một lời hứa, để rồi vào đúng ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy anh ta nói, tất cả chỉ là một màn kịch.

Tám năm trước, vào sinh nhật mười bốn tuổi của tôi, Trịnh Khoa Đăng, người bạn thân nhất của anh trai tôi, người mà tôi đã thầm yêu từ lần đầu tiên gặp mặt, đã xoa đầu tôi và nói một câu đùa.

Lúc đó, tôi lấy hết can đảm, đưa cho anh chiếc bánh kem tự tay làm, mặt đỏ bừng, lắp bắp hỏi: "Anh Khoa Đăng, anh… anh có thích em không?"

Anh trai tôi, Diệp Minh Hưng, và đám bạn của anh ấy cười ồ lên. Chỉ có Trịnh Khoa Đăng là không cười. Anh nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sáng mà tôi không hiểu được. Anh nhận lấy chiếc bánh, giọng nói trầm ấm và dịu dàng đến lạ.

"Minh Huệ còn nhỏ quá."

Trái tim tôi chùng xuống.

"Nhưng nếu đến sinh nhật hai mươi hai tuổi của em, em vẫn còn thích anh như bây giờ," anh ngừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười quyến rũ chết người, "thì chúng ta hãy ở bên nhau."

Lời hứa đó, giống như một hạt giống, đã bén rễ và nảy mầm trong trái tim tôi suốt tám năm. Tôi đã đếm từng ngày, từng giờ, chờ đợi đến sinh nhật hai mươi hai tuổi. Tôi tin rằng đó sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời mình.

Và hôm nay, ngày đó đã đến.

Bữa tiệc sinh nhật của tôi được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất Hà Nội. Anh trai đã bao trọn cả không gian tầng thượng, nơi có thể nhìn ngắm toàn cảnh thành phố về đêm. Không khí vô cùng náo nhiệt. Bạn bè, người thân đều có mặt, chỉ thiếu duy nhất một người.

Người mà tôi mong chờ nhất.

Tôi đứng ở góc ban công, chiếc váy trắng trên người bay nhẹ trong gió. Lòng tôi như lửa đốt. Anh trai đi đến bên cạnh, vỗ vai tôi.

"Đừng lo, Khoa Đăng vừa gọi cho anh, nói là đang trên đường tới. Có chút việc đột xuất ở công ty."

Tôi gượng cười, gật đầu. "Em biết rồi."

Tôi không thể nói với anh trai rằng, sự lo lắng của tôi không chỉ vì anh ấy đến muộn. Mà là vì người sẽ đi cùng anh ấy.

Thái Thu Vọng.

Người con gái mà Trịnh Khoa Đăng công khai theo đuổi suốt nửa năm nay. Một tiểu thư danh giá, xinh đẹp, thanh thuần như một đóa hoa sen. Nghe nói, anh yêu cô ấy đến điên cuồng, sẵn sàng làm mọi thứ vì cô ấy.

Vậy còn lời hứa tám năm trước thì sao?

Tôi tự an ủi mình, có lẽ anh chỉ đang thử lòng tôi. Có lẽ, hôm nay anh sẽ cho tôi một bất ngờ lớn.

Đúng lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của Trịnh Khoa Đăng ở lối vào ban công. Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi định quay người lại, nhưng rồi một giọng nói khác, ngọt ngào nhưng đầy tính toán vang lên, khiến bước chân tôi khựng lại.

Là Thái Thu Vọng.

"Khoa Đăng, anh chắc chứ? Nói dối là em có thai với anh… liệu có quá đáng với cô bé đó không?"

Tôi nín thở, toàn thân cứng đờ.

Giọng Trịnh Khoa Đăng vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn, hoàn toàn khác với sự dịu dàng trong ký ức của tôi.

"Không còn cách nào khác. Con bé đó quá phiền phức, bám dính lấy anh tám năm rồi. Anh trai nó lại là bạn thân của anh, không thể làm quá căng được."

Một tiếng cười khẩy vang lên. "Phải dùng cách này để nó hoàn toàn từ bỏ. Chỉ cần nói em có thai, chúng ta sắp kết hôn, nó sẽ không còn mặt mũi nào để tiếp tục nữa."

Thái Thu Vọng cười khúc khích. "Vậy sau hôm nay, em có được tăng cát-xê không, Trịnh tổng? Đóng vai bạn gái có thai của anh, cái giá không rẻ đâu."

"Tất nhiên rồi, Vọng Vọng. Chỉ cần em giúp anh giải quyết xong chuyện này, em muốn gì cũng được."

Từng lời, từng chữ của họ như những mũi dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim tôi. Máu chảy đầm đìa.

Tám năm.

Tám năm chờ đợi của tôi, tám năm hy vọng, tám năm yêu thương vô điều kiện, trong mắt anh, chỉ là "phiền phức" . Lời hứa năm xưa, hóa ra chỉ là một câu nói đùa để dỗ dành một con nhóc phiền phức.

Và bây giờ, để thoát khỏi tôi, anh ta không ngần ngại dựng lên một màn kịch tàn nhẫn như vậy. Thuê chính người con gái anh ta yêu, đóng giả làm bạn gái có thai.

Cảm giác buồn nôn cuộn lên trong cổ họng. Tôi muốn chạy đến, vạch trần bộ mặt giả dối của họ. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân của họ tiến lại gần. Tôi vội vàng nấp sau một chậu cây cảnh lớn.

Trịnh Khoa Đăng và Thái Thu Vọng đi ngang qua, tay trong tay. Anh ta nhìn cô ta bằng ánh mắt say đắm, cưng chiều. Ánh mắt đó, tôi đã từng ao ước có được biết bao.

Họ đi về phía trung tâm bữa tiệc, nơi anh trai tôi đang đứng.

Tôi không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Tôi quay người, chạy thục mạng ra khỏi nhà hàng, không quan tâm đến những tiếng gọi ngơ ngác phía sau.

Cơn mưa rào mùa hạ đột ngột trút xuống, xối xả. Nước mưa hòa cùng nước mắt, chảy dài trên má tôi, lạnh buốt. Tôi cứ chạy, chạy mãi cho đến khi không còn chút sức lực nào, rồi ngã quỵ xuống vỉa hè.

Tám năm thanh xuân của tôi, kết thúc theo một cách nực cười và đau đớn như vậy sao?

Điện thoại trong túi xách rung lên. Là tin nhắn từ Trịnh Khoa Đăng. Có lẽ anh ta đã diễn xong màn kịch của mình, và bây giờ là lúc gửi cho tôi một đòn cuối cùng.

Tôi run rẩy mở điện thoại.

"Minh Huệ, xin lỗi em. Anh và Thu Vọng đã có con. Chúng anh sắp kết hôn. Chuyện tám năm trước, em hãy quên đi."

Quên đi?

Làm sao tôi có thể quên được?

Tôi bật cười, tiếng cười điên dại và ai oán vang lên giữa màn mưa.

Được thôi. Nếu anh đã muốn tôi quên, tôi sẽ quên.

Tôi sẽ quên hết.

Tôi lảo đảo đứng dậy, lê bước về nhà. Mở cửa phòng, tôi nhìn thấy những thứ liên quan đến anh. Những bức ảnh chụp chung, những món quà anh tặng, cuốn nhật ký chi chít tên anh.

Tất cả là một sự sỉ nhục.

Tôi gom tất cả chúng lại, ném vào một chiếc thùng carton lớn.

Ngày mai, tôi sẽ đến trường nộp đơn xin du học. Tôi sẽ đi khỏi nơi này, đi khỏi thành phố có anh. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.

Một cuộc sống không có Trịnh Khoa Đăng.

Tôi cầm chiếc kéo, cắt nát từng tấm ảnh, từng trang nhật ký. Mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn, giống như trái tim tôi lúc này, tan nát thành trăm mảnh.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Nora

Thêm nhiều động thái
Chịu thua ư? Không, thiên kim giả là phú bà ngàn tỷ

Chịu thua ư? Không, thiên kim giả là phú bà ngàn tỷ

Đô Thị Đương Đại

5.0

Thanh Từ đã làm thiên kim nhà họ Đoạn hơn hai mươi năm, bỗng nhiên được cho biết không phải là máu mủ nhà họ Đoạn, còn bị thiên kim thật ác độc hãm hại, bị bố mẹ nuôi đuổi khỏi nhà, lập tức trở thành trò cười cho thiên hạ. Thanh Từ quay về nhà bố mẹ nông dân, nhưng không ngờ ngay sau đó lại được tỷ phú tìm đến. Hóa ra bố cô là tỷ phú Thành phố Giang. Các anh trai của cô đều là nhân tài trong mọi lĩnh vực! Nhìn Đoạn Thanh Từ nhỏ nhắn, mọi người vô cùng thương xót, trực tiếp nuông chiều cô hết mức, nhưng dần dần họ phát hiện ra... Em gái hóa ra lại là ông trùm toàn diện? Ông trùm hacker là cô, nhà công thức hàng đầu là cô, ông trùm vũ đạo cũng là cô! Sau đó, oan gia ngõ hẹp... Thiên kim thật châm biếm: "Thanh Từ, cô cũng xứng tham gia cuộc thi vũ đạo sao? Tôi mới là thiếu nữ thiên tài vũ đạo đấy nhé! Thanh Từ: "Rất tiếc, tôi là giám khảo của cuộc thi." Nhà họ Đoạn tham lam: "Tốt nhất là sống ở quê với bố mẹ nghèo của cô, đừng ngày nào cũng mơ tưởng nhà họ Đoạn!" Thanh Từ gọi một cuộc điện thoại, chuỗi hợp tác của nhà họ Đoạn bị cắt đứt: "Rất tiếc, không có tôi, nhà họ Đoạn chẳng là gì cả!" Người yêu cũ cặn bã trêu chọc: "Đừng quấy rầy tôi, trong lòng tôi chỉ có Miên Miên!" Ông trùm danh tiếng quyền quý nhất Kinh Thành xuất hiện, bá đạo bên vực vợ yêu: "Vợ của tôi sao lại thích anh được?"

Mười Bảy Lần Nữa: Ngày Mọi Thứ Thay Đổi

Mười Bảy Lần Nữa: Ngày Mọi Thứ Thay Đổi

Khác

5.0

Sau khi tái sinh, tôi đã luôn tin rằng mình có cơ hội để bù đắp những nuối tiếc của kiếp trước, cùng người chồng Phan Quang Thái và bạn thanh mai trúc mã Bùi Tân Định viết tiếp câu chuyện tình yêu. Nhưng vào đúng ngày tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, hai người đàn ông tôi yêu nhất đã phá nát thế giới của tôi. Họ từ bỏ ước mơ chung, quyết định ở lại để kèm cặp cho "bạch nguyệt quang" Đặng Nhật Lệ, người đã thi trượt. Họ lạnh lùng buộc tội tôi ích kỷ, nói rằng họ nợ Nhật Lệ một mạng sống từ kiếp trước. Phan Quang Thái, người chồng từng thề non hẹn biển, còn tàn nhẫn viết vào sổ lưu bút của tôi: "Người tôi yêu và muốn bảo vệ duy nhất chỉ có Nhật Lệ." Hóa ra, sự tái sinh này không phải để họ bù đắp cho tôi, mà là để họ "cứu vớt" một người khác. Ở kiếp trước, tôi đã chết trong sự tiếc thương vô hạn của họ. Kiếp này, đối mặt với sự phản bội, tôi bình thản ném cuốn lưu bút vào thùng rác, từ bỏ suất học đại học mơ ước. Tôi quyết định một mình đi du học, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới. Lần này, Vũ Kiều Trinh sẽ chỉ sống vì bản thân mình.

Sách tương tự

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Ethan
5.0

Để bảo vệ tính mạng của công công và tương lai của Hầu phủ, Thẩm Thu Từ buộc phải nương thân Nhiếp Chính Vương. Bị phu quân ghẻ lạnh, ngoại thất sỉ nhục, bà mẫu mưu mô hãm hại, nàng đã dốc hết tấm lòng vì Hầu phủ nhưng cuối cùng chỉ nhận lại những năm tháng goá bụa, mang nỗi oán hận mà chết. Chỉ đến lúc sắp lìa đời nàng mới thấu hiểu, hóa ra cả cuộc đời toan tính của mình lại chỉ là dốc sức tô điểm cho người khác. Trùng sinh một kiếp, nàng quyết tâm tự tay vạch mặt kẻ bạc tình, đạp đổ ngoại thất, mắng chửi bà mẫu, khiến tất cả những kẻ phụ bạc phải trả giá! Gây dựng sự nghiệp, kiếm thật nhiều tiền, giành lại quyền bính, sống một đời phong sinh thủy khởi, phóng khoáng ngạo nghễ! Nàng cởi bỏ hồng trang, khoác lên binh giáp, xông pha trận mạc, ruổi ngựa vạn dặm! Chém loạn tặc, giữ biên cương. Danh tính nàng trở thành cơn ác mộng khiến kẻ địch nghe tin đã mất vía, cũng là huyền thoại không thể xem thường trên triều đình. Chỉ là, tên gian thần Hoắc Vân Tranh từng đấu với nàng cả một kiếp trước, sao kiếp này lại dính lấy nàng? Hoắc Vân Tranh nói: "Thẩm Thu Từ, nàng có muốn thay phu quân, đi theo bổn vương, chẳng phải còn hơn chịu đựng thiệt thòi ở Hầu phủ?" Lúc ấy Thẩm Thu Từ bỗng hiểu ra, hóa ra sau sự đối đầu ở kiếp trước, lại ẩn chứa tình yêu sâu đậm mà Hoắc Vân Tranh dành cho nàng.

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Quinn Rivers
5.0

Ba năm yêu thầm trong bóng tối, cô tin chắc Phó Cảnh Diễn sẽ không để mình thua cuộc. Nhưng cuối cùng, cô lại đánh giá quá cao bản thân, cũng như đã đánh giá thấp tầm quan trọng của mối tình đầu yếu đuối ấy trong nhà họ Phó. Ba năm nhẫn nhịn, chịu cảnh sống dựa vào người khác, đổi lại là anh ta nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, khuyên cô lấy người khác. "Anh hứa với em, nửa năm sau em ly hôn, anh nhất định sẽ công khai chuyện tình cảm của chúng ta, cưới em một cách danh chính ngôn thuận." Ôn Tịch tuyệt vọng, quyết định rẽ sang một con đường khác với Phó Cảnh Diễn. Đối mặt với sự dịu dàng của Phó Cảnh Diễn, cô hết lần này đến lần khác lạnh lùng quay lưng, quyết không phụ lòng chồng mình. Vậy là, cuộc hôn nhân hợp đồng trở thành cuộc hôn nhân đầy ắp tình cảm. Nhưng Phó Cảnh Diễn lại không cam lòng, mắt đỏ hoe, lái xe ngàn dặm chỉ mong cô sẽ động lòng quay đầu. Chỉ thấy một người đàn ông toát lên vẻ giàu sang bước xuống xe, khẽ cười lạnh với anh ta, vừa thân mật xoa bụng người phụ nữ trong lòng vừa nói: "Phó tổng, vợ tôi cũng đã mang thai rõ ràng rồi, sao anh vẫn chưa buông bỏ được vậy? "

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Sau mười năm chia tay, lại bị người cũ mặt lạnh quấn rầy

Quinn Rivers
5.0

Phá kính trùng viên + truy thê hỏa táng tràng + người cao vị cúi đầu/ cả hai trong sạch Bác sĩ điều trị chính cho khối u tuyến vú của Lâm Trừng lại chính là mối tình đầu của cô - Cố Kỳ Sâm. Mười năm trước, cô từng là cô gái vừa mập vừa xấu, luôn bị bạn bè của anh chế giễu. Cô tiết kiệm ăn tiêu để tặng anh một cây đàn violin đắt tiền, nhưng lại tận mắt nhìn thấy anh thản nhiên ném nó vào thùng rác: "Một cây đàn tồi thôi, nhà tôi có thừa, thích thì cứ lấy đi." Mười năm trôi qua, cô thay tên đổi họ, từ một cô gái mập trở nên thon gọn. Cuộc gặp lại là một sự tình cờ, nhưng người mất kiểm soát trước lại là anh. Anh xé toang lớp vỏ lạnh lùng kiềm chế, bằng mọi cách giữ cô thật chặt bên mình, không cho cô rời xa: "Lâm Trừng, bệnh án của em đang ở trong tay anh, em có thể chạy đến đâu được?" Bên cạnh cô giờ đã có người theo đuổi, thậm chí cô còn định kết hôn. Anh nhìn cô với ánh mắt đỏ ngầu, ghì cô vào bàn làm việc, giọng khàn đầy cảm xúc: "Chia tay với anh ta đi, người gần gũi nhất với em phải là anh." Lâm Trừng nhếch môi cười: "Cố thiếu chẳng phải chỉ muốn đùa giỡn thôi sao? Giờ lại muốn lên làm chính thất à?" Sau khi đã dùng đủ mọi cách, cuối cùng anh cũng cúi đầu trước cô: "Anh nghiêm túc đấy, anh muốn ở bên em cả đời."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Khi tình yêu hóa thành tro bụi Khi tình yêu hóa thành tro bụi Nora Khác
“Tám năm thanh xuân, tôi dùng để chờ đợi một lời hứa. Để rồi vào đúng sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy người tôi yêu, Trịnh Khoa Đăng, gọi tình cảm của tôi là "phiền phức" và bàn với người con gái khác cách giả có thai để thoát khỏi tôi. Sự phản bội không dừng lại ở đó. Tại bệnh viện, anh ta vu oan tôi đẩy cô ta xuống nước, rồi chính tay đẩy tôi, một người không biết bơi, xuống hồ để trừng phạt. Anh ta không một chút do dự mà lựa chọn bảo vệ cô ta, mặc cho tôi chìm dần trong làn nước lạnh lẽo. Tám năm yêu thương của tôi, trong mắt anh ta, lại không bằng một sợi tóc của cô ta. Khoảnh khắc được vớt lên, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Tôi quyết định rời đi, cắt đứt mọi thứ. Ba năm sau, tôi trở về với tư cách là nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế Hélène, còn anh ta đã mất tất cả, quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025