Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng

Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng

Faith

5.0
Bình luận
94
Duyệt
25
Chương

Đoan Đồng Khánh, người chồng tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh, đã dàn dựng cảnh bắt cóc cha mẹ tôi. Anh ta dí chiếc điện thoại vào mặt tôi, trong video là cảnh cha mẹ tôi bị trói chặt, rồi lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném họ xuống biển đêm đen ngòm. Tất cả chỉ vì người tình của anh ta, Trịnh Tường Lam, đã mất tích. Anh ta tin rằng tôi đã ghen tuông đến mức bắt cóc cô ta. Tôi quỳ xuống van xin, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Anh ta nhốt tôi vào tầng hầm đầy mùi cá tanh, nơi gợi lại nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất thời thơ ấu của tôi. Tình yêu đã chết. Sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hóa thành một thứ duy nhất: hận thù. Tôi tìm đến người bạn thân duy nhất, một nhà hóa học thiên tài, và nói: "Giúp tớ tìm một loại thuốc độc không màu không mùi. Tớ muốn... cùng anh ta đồng quy vu tận."

Chương 1

Đoan Đồng Khánh, người chồng tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh, đã dàn dựng cảnh bắt cóc cha mẹ tôi.

Anh ta dí chiếc điện thoại vào mặt tôi, trong video là cảnh cha mẹ tôi bị trói chặt, rồi lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném họ xuống biển đêm đen ngòm.

Tất cả chỉ vì người tình của anh ta, Trịnh Tường Lam, đã mất tích. Anh ta tin rằng tôi đã ghen tuông đến mức bắt cóc cô ta.

Tôi quỳ xuống van xin, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Anh ta nhốt tôi vào tầng hầm đầy mùi cá tanh, nơi gợi lại nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất thời thơ ấu của tôi.

Tình yêu đã chết. Sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hóa thành một thứ duy nhất: hận thù.

Tôi tìm đến người bạn thân duy nhất, một nhà hóa học thiên tài, và nói:

"Giúp tớ tìm một loại thuốc độc không màu không mùi. Tớ muốn... cùng anh ta đồng quy vu tận."

Chương 1

Cát Mộng Vy POV:

Đoan Đồng Khánh đã dàn dựng cảnh bắt cóc cha mẹ tôi.

Đây không phải là một câu hỏi. Đây là một sự thật, một sự thật lạnh lẽo, tàn nhẫn được truyền đến tôi qua một đoạn video ngắn trên điện thoại.

Thế giới của tôi, vốn đã mong manh như thủy tinh, nay vỡ tan thành từng mảnh.

Trong video, cha mẹ tôi, những người cả đời chỉ biết đến biển cả và mùi cá tanh, bị trói chặt, miệng bịt kín, quỳ trên sàn một nhà kho ẩm ướt nào đó. Ánh sáng le lói từ một bóng đèn trần duy nhất hắt xuống, vẽ nên những vệt bóng dài ngoằng, đáng sợ trên khuôn mặt hoảng loạn của họ.

Rồi giọng nói của Khánh vang lên, không phải qua loa điện thoại, mà là ở ngay sau lưng tôi. Giọng anh ta vẫn trầm ấm, du dương như mọi khi, nhưng từng từ ngữ lại như những mũi kim băng đâm thẳng vào màng nhĩ tôi.

"Cô ấy đâu rồi, Vy?"

Tôi quay người lại, đối diện với người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh. Anh ta vẫn vậy, cao lớn, lịch lãm trong bộ vest được cắt may hoàn hảo, khuôn mặt đẹp như tạc tượng không một tì vết. Chỉ có đôi mắt anh ta, đôi mắt đen sâu thẳm từng khiến tôi mê đắm, giờ đây lại lạnh lẽo như băng giá, chứa đầy sự độc đoán và tàn nhẫn.

"Trịnh Tường Lam," anh ta nhắc lại, giọng điệu mất kiên nhẫn. "Cô ấy đã mất tích ba ngày rồi. Em giấu cô ấy ở đâu?"

Cổ họng tôi nghẹn lại, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Tôi chỉ có thể lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Không phải em. Em không làm gì cả.

Nhưng Khánh không bao giờ tin tôi.

"Em biết đấy, Vy," anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, giọng thì thầm như lời tình nhân, "anh không có nhiều kiên nhẫn. Cha mẹ em cũng không có nhiều thời gian đâu."

Anh ta giơ chiếc điện thoại lên trước mặt tôi một lần nữa. Lần này, màn hình hiển thị hình ảnh trực tiếp. Hai tên thuộc hạ lực lưỡng của Khánh đang kéo cha mẹ tôi về phía mép một cầu cảng. Dưới chân họ là biển đêm đen ngòm, sóng vỗ ì oạp vào bờ như tiếng quỷ dữ đang reo hò.

"Không... không..." tôi cuối cùng cũng bật ra được những tiếng rên rỉ yếu ớt. Tôi níu lấy cánh tay anh ta, móng tay cào vào lớp vải đắt tiền, cố gắng van xin.

Tôi quỳ xuống, ôm lấy chân anh ta, ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt và vết bớt xấu xí lên nhìn anh. Tôi cố gắng nói, cố gắng giải thích.

"Em không biết... thực sự không biết... Khánh, xin anh... đừng..."

Khánh chưa bao giờ là một người đàn ông chung thủy. Kể từ khi chúng tôi kết hôn, những người tình của anh ta chưa bao giờ dứt. Họ giống như những bông hoa ven đường, được anh ta ngắt lấy, thưởng thức rồi vứt bỏ.

Tôi đã từng khóc lóc, từng gây sự, thậm chí đã từng đòi ly hôn.

Nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn và chiếm hữu bệnh hoạn của anh ta.

"Ly hôn?" Tôi vẫn nhớ như in cái đêm hôm đó. Anh ta bóp cổ tôi, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú bị chọc giận. "Cát Mộng Vy, em dám nói lại lần nữa xem? Em là của anh. Sống là người của Đoan Đồng Khánh, chết cũng phải là ma của nhà họ Đoan. Không có sự cho phép của anh, em đừng hòng rời khỏi anh nửa bước."

Kể từ đó, tôi không bao giờ dám nhắc đến hai từ ly hôn nữa. Tôi học cách làm một người vợ câm, một người vợ điếc, mặc cho anh ta qua lại với những người phụ nữ khác.

Khánh cũng có những quy tắc của riêng mình. Anh ta không bao giờ đưa những người tình đó về nhà, không bao giờ để họ xuất hiện trong những dịp quan trọng, như thể để bảo vệ sự "trong sạch" cho vị trí "bà Đoan" của tôi.

Cho đến khi Trịnh Tường Lam xuất hiện.

Cô ta là một người mẫu, một hot girl mạng xã hội nổi tiếng với hình ảnh "người đẹp áo dài", dịu dàng và thanh lịch. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài yếu đuối đó là một trái tim đầy dã tâm và xảo quyệt. Cô ta không giống những người tình trước đây của Khánh. Cô ta muốn nhiều hơn, cô ta muốn thay thế tôi.

Và Khánh, dường như cũng bị cô ta mê hoặc. Anh ta phá vỡ mọi quy tắc vì cô ta, công khai đưa cô ta về biệt thự, thậm chí còn mắng mỏ tôi vì "không biết điều".

Giờ đây, cô ta mất tích, và Khánh đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Anh ta tin rằng tôi đã ghen tuông đến mức bắt cóc và giấu Trịnh Tường Lam đi.

"Em thực sự không biết cô ấy ở đâu," tôi lặp lại, giọng khản đặc. "Khánh, làm ơn tin em."

"Tin em?" Anh ta cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo khiến sống lưng tôi run rẩy. "Vy, em nghĩ anh là thằng ngốc sao? Em không vui khi anh có người phụ nữ khác. Em muốn cô ấy biến mất. Rất hợp lý."

"Không phải..."

"Anh cho em cơ hội cuối cùng," Khánh ngắt lời tôi, sự kiên nhẫn của anh ta đã cạn kiệt. "Nói cho anh biết, Trịnh Tường Lam ở đâu?"

Tôi chỉ có thể lắc đầu trong tuyệt vọng.

Khánh nhìn tôi, ánh mắt không còn một chút tình cảm nào. Anh ta rút điện thoại ra, đưa lên miệng, và nói một từ duy nhất, lạnh như băng.

"Ném."

Tôi sững sờ. Thời gian như ngừng lại.

Qua màn hình điện thoại, tôi thấy hai tên thuộc hạ không một chút do dự, ném thẳng cha mẹ tôi xuống biển.

Hai tiếng "tòm" khô khốc vang lên, bọt nước trắng xóa bắn tung tóe, rồi tất cả chìm vào bóng tối.

"KHÔNG!!!"

Một tiếng hét phi nhân tính, xé toạc cổ họng tôi. Máu tươi từ khóe miệng tôi trào ra. Cả người tôi như bị rút cạn sức lực, đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Khánh cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt tôi một cách giả tạo. "Thấy chưa, Vy? Đây là hậu quả của việc không nghe lời. Đừng cố giở trò với anh nữa."

Tôi không nghe thấy gì cả. Tai tôi ù đi. Mắt tôi chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen. Cha mẹ tôi... họ đã biến mất. Thậm chí tôi còn không thể vớt xác họ.

Tôi lảo đảo đứng dậy, điên cuồng lao về phía cửa. Tôi muốn ra biển, tôi muốn tìm cha mẹ mình.

Nhưng vệ sĩ của Khánh đã chặn tôi lại.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi trong góc phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm lấy biển cả. Nước mắt đã cạn, trái tim đã chết.

Sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hóa thành một thứ duy nhất: hận thù.

Đoan Đồng Khánh. Trịnh Tường Lam.

Hai người các người, tôi sẽ không để các người được sống yên ổn.

Ngày hôm sau, tôi tìm đến Huỳnh Thắm Hồng, người bạn thân duy nhất của tôi. Hồng là một nhà hóa học thiên tài, làm việc tại một viện nghiên cứu dược phẩm.

"Hồng," tôi nhìn cô ấy, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ, "giúp tớ một việc."

Hồng nhìn bộ dạng thảm hại của tôi, đôi mắt cô ấy ánh lên sự đau lòng.

"Vy, có chuyện gì vậy?"

"Giúp tớ tìm một loại thuốc độc," tôi nói, từng chữ một. "Loại không màu không mùi, không thể bị phát hiện. Tớ muốn... cùng anh ta đồng quy vu tận."

Hồng sững sờ, rồi cô ấy ôm chầm lấy tôi, khóc nấc lên.

"Vy, đừng làm chuyện dại dột..."

Tôi đẩy cô ấy ra, ánh mắt kiên định. "Hồng, tớ đã không còn gì cả. Cha mẹ tớ... họ chết rồi. Tớ sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Trước khi chết, tớ phải kéo anh ta theo cùng."

Nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt tôi, Hồng biết không thể khuyên can. Cô ấy lau nước mắt, gật đầu một cách nặng nề.

"Được rồi. Tớ sẽ giúp cậu. Nhưng cậu phải hứa với tớ một điều."

"Điều gì?"

"Loại thuốc này... nó sẽ không giết người ngay lập tức. Nó cần thời gian," Hồng nói, giọng đầy ẩn ý. "Trong thời gian đó, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Hãy cho bản thân cậu một cơ hội."

Tôi gật đầu, dù trong lòng không hiểu rõ ý của cô ấy. Lúc đó, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: trả thù.

Hồng đưa cho tôi một lọ thuốc nhỏ. "Đây là Tetrodotoxin, chiết xuất từ cá nóc, được điều chế ở nồng độ cực thấp. Mỗi ngày một giọt vào đồ ăn hoặc thức uống của anh ta. Nó sẽ tích tụ dần trong cơ thể, phá hủy hệ thần kinh. Sẽ không ai phát hiện ra được."

Tôi cầm lấy lọ thuốc, bàn tay run rẩy.

Khi tôi trở về biệt thự, tôi thấy Khánh đang ngồi trên sofa. Và bên cạnh anh ta, người phụ nữ mà tôi tưởng đã mất tích, Trịnh Tường Lam, đang nép vào lòng anh ta, khóc lóc nức nở.

"Khánh, em sợ lắm," cô ta thút thít. "Em không biết tại sao mình lại ở trong một căn nhà hoang đầy mùi cá tanh. Em chỉ nhớ là đã bị ai đó đánh ngất từ phía sau..."

Khánh ôm chặt lấy cô ta, giọng đầy xót xa. "Không sao rồi, Lam. Anh ở đây rồi. Anh sẽ không để ai làm hại em nữa."

Rồi anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh ta lại trở nên lạnh lẽo. Anh ta chỉ vào một chiếc vali cũ kỹ ở góc phòng. "Người của anh tìm thấy cái này trong nhà kho đó. Bên trong là quần áo của em. Cát Mộng Vy, em còn gì để nói không?"

Tôi nhìn họ, một cặp nam nữ chó má, và bật cười.

Khánh nhíu mày. "Em cười cái gì?"

Anh ta đứng dậy, đi về phía tôi, khuôn mặt u ám. "Anh cho em hai lựa chọn. Một, quỳ xuống xin lỗi Lam. Hai..."

Anh ta ngừng lại, ánh mắt trở nên nguy hiểm.

"Hai là sao?" Tôi hỏi, giọng đầy thách thức.

Anh ta giơ tay lên, và tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Mùi cá tanh.

"Hai, anh sẽ phá hủy quán phở của cha mẹ em, để họ không còn nơi nào để về."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Faith

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Vợ cũ của Mặc tổng từ chối tái kết hôn!

Vợ cũ của Mặc tổng từ chối tái kết hôn!

Ludwig Conner
5.0

Một tai nạn bất ngờ đã khiến Vân Lãm Nguyệt và Mặc Thần Diễm trở thành vợ chồng. Cô là đại tiểu thư mất tích của nhà họ Vân, đồng thời cũng là đại lão nhiều thân phận. Anh là người đàn ông cao quý nhất nhà họ Mặc ở Thành phố Kinh, nổi tiếng với tính cách lạnh lùng tàn nhẫn. Sau một vụ tai nạn xe hơi, anh rơi vào hôn mê sâu, từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm. Suốt ba năm qua, Vân Lãm Nguyệt đã dùng y thuật chữa khỏi cho Mặc Thần Diễm, cố gắng làm tròn bổn phận người vợ và dần dần trao trái tim mình cho anh. Thế nhưng, Mặc Thần Diễm lại làm ngơ trước tình cảm sâu đậm và sự hy sinh của cô. Khi bạch nguyệt quang trở về nước, anh lạnh lùng đặt một bản thỏa thuận ly hôn trước mặt cô. Vân Lãm Nguyệt chợt ngộ ra rằng đàn ông có thật sự quan trọng không? Chỉ khiến cô mất thời gian giải quyết mọi chuyện. Cô ký vào thỏa thuận ly hôn, từ đó dứt tình đoạn nghĩa, toàn tâm toàn ý tập trung vào sự nghiệp. Những thân phận của cô dần được hé lộ. Vua lính đánh thuê toàn cầu gọi cô là chị, giáo sư y học gọi cô là tiền bối, hacker hàng đầu gọi cô là sư phụ… Thần Y khó tìm trong truyền thuyết là cô, chuyên gia điều chế nước hoa cấp cao là cô, thần đua của trường đua ngầm cũng là cô… Sau đó, Mặc tổng lạnh lùng từng bước gội rửa chính mình, quỳ xuống, níu lấy tay áo cô, mắt rưng rưng nghẹn ngào nói: "Nguyệt Nguyệt, em có thể lấy anh nữa không?" Mặc Thần Diễm từng nghĩ điều anh khao khát là những vì sao chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy, mãi sau này anh mới nhận ra, điều anh thật sự muốn là mặt trăng.

Tội lỗi và tình yêu chìm đắm, Lu Shao quỳ xuống nhẹ nhàng dỗ dành

Tội lỗi và tình yêu chìm đắm, Lu Shao quỳ xuống nhẹ nhàng dỗ dành

Athena
5.0

Trước khi kết hôn với anh ấy, tôi nghe nói anh ấy là người tàn nhẫn, vô tình, và còn có một người phụ nữ mà anh ấy yêu nhưng không thể có được. Tôi nghĩ rằng những tin đồn chỉ là tin đồn, nhưng sau khi kết hôn, tôi mới biết rằng sự thật không khác biệt lắm so với những gì người ta đồn đại. Ban đầu, tôi chỉ muốn làm một người vợ hiền lành, nhưng dần dần, tôi đã chìm đắm trong tình yêu dành cho anh ta. Tôi nghĩ rằng anh ta cũng có tình cảm đặc biệt với tôi, và tôi đã lén lút vui mừng vì điều đó. Nhưng không ngờ, người mà anh ta yêu thương suốt đời không phải là tôi. Cho đến khi người con gái trong mộng của anh ta trở về nước, tôi mới tỉnh ngộ, đưa ra đơn ly hôn và quyết định ra đi một cách thoải mái, để hai người yêu nhau được bên nhau. … Cả thành phố Bắc Thành đều đang chờ anh ly hôn, vì ai cũng biết anh không yêu vợ mình, mà chỉ nghĩ đến người yêu thuở nhỏ của mình. Cuối cùng, mọi người không thất vọng khi nghe tin anh muốn ly hôn. Khi mọi người nghĩ rằng anh cuối cùng đã không chịu nổi tôi và muốn ở bên người yêu thuở nhỏ của mình, thì anh, người luôn tránh xa ống kính truyền thông, lại ôm một đứa trẻ và cười rạng rỡ. “Nghe nói có nhiều tin đồn về việc tôi và vợ muốn ly hôn, tôi đến đây để làm rõ, tình cảm của chúng tôi rất tốt, con cái chúng tôi vài năm nữa đã có thể tự đi mua nước tương rồi.”

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết