Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng

Vợ của tỷ phú: Cái chết không tưởng

Faith

5.0
Bình luận
157
Duyệt
25
Chương

Đoan Đồng Khánh, người chồng tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh, đã dàn dựng cảnh bắt cóc cha mẹ tôi. Anh ta dí chiếc điện thoại vào mặt tôi, trong video là cảnh cha mẹ tôi bị trói chặt, rồi lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném họ xuống biển đêm đen ngòm. Tất cả chỉ vì người tình của anh ta, Trịnh Tường Lam, đã mất tích. Anh ta tin rằng tôi đã ghen tuông đến mức bắt cóc cô ta. Tôi quỳ xuống van xin, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Anh ta nhốt tôi vào tầng hầm đầy mùi cá tanh, nơi gợi lại nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất thời thơ ấu của tôi. Tình yêu đã chết. Sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hóa thành một thứ duy nhất: hận thù. Tôi tìm đến người bạn thân duy nhất, một nhà hóa học thiên tài, và nói: "Giúp tớ tìm một loại thuốc độc không màu không mùi. Tớ muốn... cùng anh ta đồng quy vu tận."

Chương 1

Đoan Đồng Khánh, người chồng tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh, đã dàn dựng cảnh bắt cóc cha mẹ tôi.

Anh ta dí chiếc điện thoại vào mặt tôi, trong video là cảnh cha mẹ tôi bị trói chặt, rồi lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném họ xuống biển đêm đen ngòm.

Tất cả chỉ vì người tình của anh ta, Trịnh Tường Lam, đã mất tích. Anh ta tin rằng tôi đã ghen tuông đến mức bắt cóc cô ta.

Tôi quỳ xuống van xin, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Anh ta nhốt tôi vào tầng hầm đầy mùi cá tanh, nơi gợi lại nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất thời thơ ấu của tôi.

Tình yêu đã chết. Sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hóa thành một thứ duy nhất: hận thù.

Tôi tìm đến người bạn thân duy nhất, một nhà hóa học thiên tài, và nói:

"Giúp tớ tìm một loại thuốc độc không màu không mùi. Tớ muốn... cùng anh ta đồng quy vu tận."

Chương 1

Cát Mộng Vy POV:

Đoan Đồng Khánh đã dàn dựng cảnh bắt cóc cha mẹ tôi.

Đây không phải là một câu hỏi. Đây là một sự thật, một sự thật lạnh lẽo, tàn nhẫn được truyền đến tôi qua một đoạn video ngắn trên điện thoại.

Thế giới của tôi, vốn đã mong manh như thủy tinh, nay vỡ tan thành từng mảnh.

Trong video, cha mẹ tôi, những người cả đời chỉ biết đến biển cả và mùi cá tanh, bị trói chặt, miệng bịt kín, quỳ trên sàn một nhà kho ẩm ướt nào đó. Ánh sáng le lói từ một bóng đèn trần duy nhất hắt xuống, vẽ nên những vệt bóng dài ngoằng, đáng sợ trên khuôn mặt hoảng loạn của họ.

Rồi giọng nói của Khánh vang lên, không phải qua loa điện thoại, mà là ở ngay sau lưng tôi. Giọng anh ta vẫn trầm ấm, du dương như mọi khi, nhưng từng từ ngữ lại như những mũi kim băng đâm thẳng vào màng nhĩ tôi.

"Cô ấy đâu rồi, Vy?"

Tôi quay người lại, đối diện với người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh. Anh ta vẫn vậy, cao lớn, lịch lãm trong bộ vest được cắt may hoàn hảo, khuôn mặt đẹp như tạc tượng không một tì vết. Chỉ có đôi mắt anh ta, đôi mắt đen sâu thẳm từng khiến tôi mê đắm, giờ đây lại lạnh lẽo như băng giá, chứa đầy sự độc đoán và tàn nhẫn.

"Trịnh Tường Lam," anh ta nhắc lại, giọng điệu mất kiên nhẫn. "Cô ấy đã mất tích ba ngày rồi. Em giấu cô ấy ở đâu?"

Cổ họng tôi nghẹn lại, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào. Tôi chỉ có thể lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Không phải em. Em không làm gì cả.

Nhưng Khánh không bao giờ tin tôi.

"Em biết đấy, Vy," anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai tôi, giọng thì thầm như lời tình nhân, "anh không có nhiều kiên nhẫn. Cha mẹ em cũng không có nhiều thời gian đâu."

Anh ta giơ chiếc điện thoại lên trước mặt tôi một lần nữa. Lần này, màn hình hiển thị hình ảnh trực tiếp. Hai tên thuộc hạ lực lưỡng của Khánh đang kéo cha mẹ tôi về phía mép một cầu cảng. Dưới chân họ là biển đêm đen ngòm, sóng vỗ ì oạp vào bờ như tiếng quỷ dữ đang reo hò.

"Không... không..." tôi cuối cùng cũng bật ra được những tiếng rên rỉ yếu ớt. Tôi níu lấy cánh tay anh ta, móng tay cào vào lớp vải đắt tiền, cố gắng van xin.

Tôi quỳ xuống, ôm lấy chân anh ta, ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt và vết bớt xấu xí lên nhìn anh. Tôi cố gắng nói, cố gắng giải thích.

"Em không biết... thực sự không biết... Khánh, xin anh... đừng..."

Khánh chưa bao giờ là một người đàn ông chung thủy. Kể từ khi chúng tôi kết hôn, những người tình của anh ta chưa bao giờ dứt. Họ giống như những bông hoa ven đường, được anh ta ngắt lấy, thưởng thức rồi vứt bỏ.

Tôi đã từng khóc lóc, từng gây sự, thậm chí đã từng đòi ly hôn.

Nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn và chiếm hữu bệnh hoạn của anh ta.

"Ly hôn?" Tôi vẫn nhớ như in cái đêm hôm đó. Anh ta bóp cổ tôi, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú bị chọc giận. "Cát Mộng Vy, em dám nói lại lần nữa xem? Em là của anh. Sống là người của Đoan Đồng Khánh, chết cũng phải là ma của nhà họ Đoan. Không có sự cho phép của anh, em đừng hòng rời khỏi anh nửa bước."

Kể từ đó, tôi không bao giờ dám nhắc đến hai từ ly hôn nữa. Tôi học cách làm một người vợ câm, một người vợ điếc, mặc cho anh ta qua lại với những người phụ nữ khác.

Khánh cũng có những quy tắc của riêng mình. Anh ta không bao giờ đưa những người tình đó về nhà, không bao giờ để họ xuất hiện trong những dịp quan trọng, như thể để bảo vệ sự "trong sạch" cho vị trí "bà Đoan" của tôi.

Cho đến khi Trịnh Tường Lam xuất hiện.

Cô ta là một người mẫu, một hot girl mạng xã hội nổi tiếng với hình ảnh "người đẹp áo dài", dịu dàng và thanh lịch. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài yếu đuối đó là một trái tim đầy dã tâm và xảo quyệt. Cô ta không giống những người tình trước đây của Khánh. Cô ta muốn nhiều hơn, cô ta muốn thay thế tôi.

Và Khánh, dường như cũng bị cô ta mê hoặc. Anh ta phá vỡ mọi quy tắc vì cô ta, công khai đưa cô ta về biệt thự, thậm chí còn mắng mỏ tôi vì "không biết điều".

Giờ đây, cô ta mất tích, và Khánh đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Anh ta tin rằng tôi đã ghen tuông đến mức bắt cóc và giấu Trịnh Tường Lam đi.

"Em thực sự không biết cô ấy ở đâu," tôi lặp lại, giọng khản đặc. "Khánh, làm ơn tin em."

"Tin em?" Anh ta cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo khiến sống lưng tôi run rẩy. "Vy, em nghĩ anh là thằng ngốc sao? Em không vui khi anh có người phụ nữ khác. Em muốn cô ấy biến mất. Rất hợp lý."

"Không phải..."

"Anh cho em cơ hội cuối cùng," Khánh ngắt lời tôi, sự kiên nhẫn của anh ta đã cạn kiệt. "Nói cho anh biết, Trịnh Tường Lam ở đâu?"

Tôi chỉ có thể lắc đầu trong tuyệt vọng.

Khánh nhìn tôi, ánh mắt không còn một chút tình cảm nào. Anh ta rút điện thoại ra, đưa lên miệng, và nói một từ duy nhất, lạnh như băng.

"Ném."

Tôi sững sờ. Thời gian như ngừng lại.

Qua màn hình điện thoại, tôi thấy hai tên thuộc hạ không một chút do dự, ném thẳng cha mẹ tôi xuống biển.

Hai tiếng "tòm" khô khốc vang lên, bọt nước trắng xóa bắn tung tóe, rồi tất cả chìm vào bóng tối.

"KHÔNG!!!"

Một tiếng hét phi nhân tính, xé toạc cổ họng tôi. Máu tươi từ khóe miệng tôi trào ra. Cả người tôi như bị rút cạn sức lực, đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Khánh cúi xuống, vuốt ve khuôn mặt tôi một cách giả tạo. "Thấy chưa, Vy? Đây là hậu quả của việc không nghe lời. Đừng cố giở trò với anh nữa."

Tôi không nghe thấy gì cả. Tai tôi ù đi. Mắt tôi chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen. Cha mẹ tôi... họ đã biến mất. Thậm chí tôi còn không thể vớt xác họ.

Tôi lảo đảo đứng dậy, điên cuồng lao về phía cửa. Tôi muốn ra biển, tôi muốn tìm cha mẹ mình.

Nhưng vệ sĩ của Khánh đã chặn tôi lại.

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi trong góc phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm lấy biển cả. Nước mắt đã cạn, trái tim đã chết.

Sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hóa thành một thứ duy nhất: hận thù.

Đoan Đồng Khánh. Trịnh Tường Lam.

Hai người các người, tôi sẽ không để các người được sống yên ổn.

Ngày hôm sau, tôi tìm đến Huỳnh Thắm Hồng, người bạn thân duy nhất của tôi. Hồng là một nhà hóa học thiên tài, làm việc tại một viện nghiên cứu dược phẩm.

"Hồng," tôi nhìn cô ấy, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ, "giúp tớ một việc."

Hồng nhìn bộ dạng thảm hại của tôi, đôi mắt cô ấy ánh lên sự đau lòng.

"Vy, có chuyện gì vậy?"

"Giúp tớ tìm một loại thuốc độc," tôi nói, từng chữ một. "Loại không màu không mùi, không thể bị phát hiện. Tớ muốn... cùng anh ta đồng quy vu tận."

Hồng sững sờ, rồi cô ấy ôm chầm lấy tôi, khóc nấc lên.

"Vy, đừng làm chuyện dại dột..."

Tôi đẩy cô ấy ra, ánh mắt kiên định. "Hồng, tớ đã không còn gì cả. Cha mẹ tớ... họ chết rồi. Tớ sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Trước khi chết, tớ phải kéo anh ta theo cùng."

Nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt tôi, Hồng biết không thể khuyên can. Cô ấy lau nước mắt, gật đầu một cách nặng nề.

"Được rồi. Tớ sẽ giúp cậu. Nhưng cậu phải hứa với tớ một điều."

"Điều gì?"

"Loại thuốc này... nó sẽ không giết người ngay lập tức. Nó cần thời gian," Hồng nói, giọng đầy ẩn ý. "Trong thời gian đó, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Hãy cho bản thân cậu một cơ hội."

Tôi gật đầu, dù trong lòng không hiểu rõ ý của cô ấy. Lúc đó, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: trả thù.

Hồng đưa cho tôi một lọ thuốc nhỏ. "Đây là Tetrodotoxin, chiết xuất từ cá nóc, được điều chế ở nồng độ cực thấp. Mỗi ngày một giọt vào đồ ăn hoặc thức uống của anh ta. Nó sẽ tích tụ dần trong cơ thể, phá hủy hệ thần kinh. Sẽ không ai phát hiện ra được."

Tôi cầm lấy lọ thuốc, bàn tay run rẩy.

Khi tôi trở về biệt thự, tôi thấy Khánh đang ngồi trên sofa. Và bên cạnh anh ta, người phụ nữ mà tôi tưởng đã mất tích, Trịnh Tường Lam, đang nép vào lòng anh ta, khóc lóc nức nở.

"Khánh, em sợ lắm," cô ta thút thít. "Em không biết tại sao mình lại ở trong một căn nhà hoang đầy mùi cá tanh. Em chỉ nhớ là đã bị ai đó đánh ngất từ phía sau..."

Khánh ôm chặt lấy cô ta, giọng đầy xót xa. "Không sao rồi, Lam. Anh ở đây rồi. Anh sẽ không để ai làm hại em nữa."

Rồi anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh ta lại trở nên lạnh lẽo. Anh ta chỉ vào một chiếc vali cũ kỹ ở góc phòng. "Người của anh tìm thấy cái này trong nhà kho đó. Bên trong là quần áo của em. Cát Mộng Vy, em còn gì để nói không?"

Tôi nhìn họ, một cặp nam nữ chó má, và bật cười.

Khánh nhíu mày. "Em cười cái gì?"

Anh ta đứng dậy, đi về phía tôi, khuôn mặt u ám. "Anh cho em hai lựa chọn. Một, quỳ xuống xin lỗi Lam. Hai..."

Anh ta ngừng lại, ánh mắt trở nên nguy hiểm.

"Hai là sao?" Tôi hỏi, giọng đầy thách thức.

Anh ta giơ tay lên, và tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Mùi cá tanh.

"Hai, anh sẽ phá hủy quán phở của cha mẹ em, để họ không còn nơi nào để về."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Faith

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Lucy
5.0

[Trồng trọt, không gian, tát mặt cặn bã, làm giàu, cưng chiều] Phương Cẩm Tú nắm trong tay không gian linh tuyền, vốn ở hiện đại mở một phòng khám Đông y, làm ăn phát đạt, không phải cạnh tranh mệt mỏi, cũng chẳng cần làm việc như điên, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, tiền bạc cứ thế chảy vào túi. Thế mà chỉ sau một giấc ngủ, nàng lại xuyên không đến một thế giới khác, nhập vào thân xác của một thiếu nữ nghèo ở một ngôi làng miền núi khốn khó, lại còn gặp phải hạn hán lớn. Vừa mở mắt đã bị bán đi. May thay, gia đình mua nàng lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Không những không bị ngược đãi, nàng còn được nâng niu như bảo vật, chăm sóc từng li từng tí. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc, đất đai khô cằn này, Phương Cẩm Tú quyết tâm báo đáp ân tình. quận mẫu mắc bệnh nặng ư? Chuyện nhỏ, nàng hái thuốc ngâm vào nước linh tuyền, chỉ một lát là chữa khỏi. Trong nhà hết đồ ăn rồi ư? Chuyện nhỏ, nàng cùng mọi người vào rừng săn bắn, nhờ vận đỏ như son, đi đâu cũng gặp may, con mồi như tự động dâng đến tận tay. Chỉ ăn thịt mà thiếu rau, sợ thiếu chất ư? Chuyện nhỏ, nhỏ vài giọt linh tuyền là cây gì cũng sống khỏe, rau củ quả ăn thỏa thích. Họ hàng xấu bụng thấy nhà mình ngày càng khá giả liền tìm cớ gây chuyện ư? Chuyện nhỏ, nàng gọi phu quân mạnh mẽ của mình đánh chúng. Gì cơ? Người hỏi làm sao mà phu quân cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế à? Tông Dự ánh mắt rực cháy bước đến gần: "Tức phụ, nàng muốn gì cũng được, kể cả mạng sống của ta, chỉ cần nàng ở bên ta suốt đời này."

Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý

Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý

Luna
5.0

Tại buổi tiệc tốt nghiệp, tôi bị chị gái gài bẫy, đưa lên giường của một người đàn ông lạ mặt. Bị bạn trai yêu nhau ba năm ruồng bỏ, gia đình mắc bệnh nặng, tôi không còn đường nào khác, buộc phải gả cho một tên công tử bột. Cha nuôi của anh ta, mới 33 tuổi đã đứng đầu địa phương, là người giàu nhất trẻ tuổi nhất. Nghe đồn cha nuôi của anh ta có tính cách tàn bạo, mọi người đều nói tôi tiêu đời rồi. Tuy nhiên, ông ta lại rất yêu quý con dâu của mình. Những người đã bắt nạt tôi đều phải trả giá, ngay cả con trai của ông ta cũng bị ông ta đánh đến phải nhập viện. Kể từ đó, tôi có hai bí mật: người đã qua đêm với tôi là cha nuôi của chú rể, và tôi đã yêu người đàn ông này. Khi sự thật được tiết lộ, người đàn ông đó đã thu hồi tất cả tình yêu dành cho tôi chỉ trong một đêm, coi tôi như một con quái vật. Tôi chán nản, chấp nhận sự theo đuổi của những người đàn ông khác. Vào đêm hẹn hò, người đàn ông đó bắt tôi trở về, mắt đỏ ngầu, "Không phải em chỉ yêu anh sao? Trở về đi, được không?" Tôi móc cằm anh ta, cười quyến rũ, "Quá muộn rồi, bây giờ muốn theo đuổi em, anh phải xếp hàng đi, bố ạ." "..."

Đại lão toàn cầu nuông chiều, tiểu tổ tông quá ngầu!

Đại lão toàn cầu nuông chiều, tiểu tổ tông quá ngầu!

Nikos Boudin
5.0

Sở hữu khối tài sản hàng tỷ, là con gái ruột được nhà nước âm thầm đào tạo đặc biệt, cuối cùng Kiều Loan cũng được phân cho bố mẹ! Không ngờ, cô liên tục bị ba gia đình đuổi đi, những lần huấn luyện tình thân trong xã hội đều thất bại thảm hại. Mãi đến khi được nhà họ Hoắc nhận nuôi, cô gái nhỏ tội nghiệp Kiều Loan ngày đêm được bố mẹ nuôi thay nhau vung tiền, thể hiện tình cảm bố mẹ thương con vô bờ bến. Kết quả là, có người vì ghen tị mà phát điên, liên tục gieo rắc tin đồn ác ý: "Kiều Loan chẳng có tài cán gì, chỉ biết giả vờ đáng thương để lừa nhà họ Hoắc!" Nhưng rồi ngày hôm sau... Hiệu trưởng Đại học Kinh đích thân ra đón: "Giáo sư Kiều, phòng thí nghiệm của cô đã chuẩn bị xong rồi." Tỷ phú quỳ gối dâng hợp đồng: "Bà chủ, lợi nhuận năm nay tăng gấp ba lần!" Liên minh hacker quốc tế náo loạn: "Tổ tông! Cô còn không online thì hệ thống thương mại sẽ sụp mất!" Khi các thân phận bí mật của Kiều Loan lần lượt bị bóc phốt, cả mạng xã hội như bùng nổ... Cố Tư Hàn của Thành phố Kinh tàn bạo, lạnh lùng trong truyền thuyết đột nhiên chặt cô vào góc tường, ngón tay chạm vào môi cô nói: "Cố phu nhân, chơi đủ chưa? Phải về nhà sinh con rồi." Tai Kiều Loan đỏ bừng: "Ai, ai nói muốn sinh con chứ!" Người đàn ông bật cười, rút ra chiếc thẻ đen quyền lực bậc nhất thế giới, nhét vào tay cô: "Sinh một đứa, anh tặng em một hòn đảo."

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Không tha thứ, không hòa giải cô Nhiễm bám vào ông trùm Kinh Thành

Anne-corinne Upson
5.0

Nhiễm Tuế Tuế từ nhỏ đã biết tương lai mình sẽ gả cho Phó Vân Đình. Cô dành hết niềm vui và sự ngưỡng mộ cho người đàn ông này, kiềm chế tính khí vì anh, học nhảy, tuân thủ quy tắc. Cô chờ đợi ngày mình được mặc chiếc váy cưới cùng anh bạc đầu răng long. Nhưng người đàn ông lại phớt lờ và đối xử lạnh lùng với cô hết lần này đến lần khác, cho đến khi anh bỏ rơi cô vào thời khắc sinh tử quan trọng, khiến cô hoàn toàn nhận ra rằng Phó Vân Đình không yêu cô. Cô kiên quyết trở về chính mình, trả thù và ngược đãi những kẻ cặn bã, giúp nhà họ Nhiễm nghèo khó trở lại vị trí hàng đầu của gia đình thượng lưu. Cô có cả thế giới trong mắt mình, nhưng không còn Phó Vân Đình. Người đàn ông hoảng loạn và gõ cửa phòng cô với đôi mắt đỏ ngầu, "Tuế Tuế, anh cho em tất cả, quay lại đây, được không?" Người mở cửa không phải là Nhiễm Tuế Tuế, mà là người chú lạnh lùng và kiêu ngạo của anh, ông trùm lớn thực sự trong giới thượng lưu Kinh Thành. Có những vết đỏ từ nụ hôn của người phụ nữ trên chiếc áo choàng tắm hở hang, và giọng nói khàn khàn tràn ngập niềm vui thỏa mãn, "Từ giờ trở đi, hãy gọi thím."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết