Người thừa kế bất khuất

Người thừa kế bất khuất

Caitlin Gabriel

5.0
Bình luận
80
Duyệt
17
Chương

Cuộc hôn nhân một năm của tôi với Tô Gia Lâm, ngoài sự lạnh nhạt thì chỉ còn lại sự xa cách. Tôi đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần tôi đủ chân thành, tảng băng trong lòng anh rồi cũng sẽ tan chảy. Nhưng tại một biệt thự bỏ hoang, tôi đã nghe thấy giọng nói điên cuồng của chồng mình với cô em gái nuôi: "Tô Bích Ly, cả đời này em chỉ có thể ở bên cạnh anh!" Hóa ra, anh cưới tôi không phải vì trách nhiệm gia tộc, mà là bị cô ta lấy cái chết ra ép buộc. Cô ta phá nát cây đàn piano mẹ tôi để lại, ra tay sát hại người bạn thân nhất của tôi. Vậy mà chồng tôi, người đầu ấp tay gối, lại túm lấy cổ tay tôi, gằn giọng: "Nếu cô dám làm tổn thương Bích Ly một lần nữa, tôi sẽ không tha cho cô đâu!" Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tình yêu của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh, chỉ là một trò cười để che giấu cho mối tình tội lỗi của họ. Khi anh ta vì bảo vệ kẻ giết người mà quỳ xuống cầu xin anh trai tôi, tôi đã hoàn toàn chết tâm. Tôi quyết định rời đi, không phải để trốn chạy, mà để chờ ngày quay lại, tự tay bắt con quỷ đó phải đền mạng.

Chương 1

Cuộc hôn nhân một năm của tôi với Tô Gia Lâm, ngoài sự lạnh nhạt thì chỉ còn lại sự xa cách. Tôi đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần tôi đủ chân thành, tảng băng trong lòng anh rồi cũng sẽ tan chảy.

Nhưng tại một biệt thự bỏ hoang, tôi đã nghe thấy giọng nói điên cuồng của chồng mình với cô em gái nuôi: "Tô Bích Ly, cả đời này em chỉ có thể ở bên cạnh anh!"

Hóa ra, anh cưới tôi không phải vì trách nhiệm gia tộc, mà là bị cô ta lấy cái chết ra ép buộc.

Cô ta phá nát cây đàn piano mẹ tôi để lại, ra tay sát hại người bạn thân nhất của tôi. Vậy mà chồng tôi, người đầu ấp tay gối, lại túm lấy cổ tay tôi, gằn giọng:

"Nếu cô dám làm tổn thương Bích Ly một lần nữa, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tình yêu của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh, chỉ là một trò cười để che giấu cho mối tình tội lỗi của họ.

Khi anh ta vì bảo vệ kẻ giết người mà quỳ xuống cầu xin anh trai tôi, tôi đã hoàn toàn chết tâm. Tôi quyết định rời đi, không phải để trốn chạy, mà để chờ ngày quay lại, tự tay bắt con quỷ đó phải đền mạng.

Chương 1

Trịnh Thu Hoài POV:

Cuộc hôn nhân một năm của tôi với Tô Gia Lâm, ngoài sự lạnh nhạt thì chỉ còn lại sự xa cách.

Đêm tân hôn, anh thậm chí không ở lại, chỉ để lại một câu nói nhẹ bẫng: "Cuộc hôn nhân này là vì trách nhiệm gia tộc."

Tôi đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần tôi đủ chân thành, tảng băng trong lòng anh rồi cũng sẽ tan chảy. Tôi, Trịnh Thu Hoài, tiểu thư của tập đoàn bất động sản hàng đầu Việt Nam Trịnh Thị, đã yêu thầm người đàn ông này suốt bao năm, cuối cùng cũng được như ý nguyện gả cho anh, CEO trẻ tuổi và tài năng của tập đoàn công nghệ Tô Thị.

Tôi đã nghĩ rằng, tình yêu của tôi đủ lớn để sưởi ấm trái tim anh.

Nhưng hôm nay, tôi mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào.

Màn đêm buông xuống, tại một biệt thự bỏ hoang trên núi, tôi đứng nép mình sau một cây cột lớn, toàn thân lạnh ngắt. Giọng nói quen thuộc của chồng tôi vọng ra từ bên trong, khàn đặc và đầy chiếm hữu, từng chữ như những mũi dao đâm vào trái tim tôi.

"Em định trốn đi đâu? Tô Bích Ly, anh đã nói rồi, cả đời này em chỉ có thể ở bên cạnh anh!"

Tôi nhìn qua khe hở. Tô Gia Lâm, người chồng luôn đối xử với tôi như người xa lạ, đang ép chặt cô em gái nuôi của anh ta, Tô Bích Ly, vào bức tường loang lổ. Ánh mắt anh chưa bao giờ nồng cháy và điên cuồng đến thế.

Tô Bích Ly, với khuôn mặt xinh đẹp luôn tỏ ra trong sáng và yếu đuối, lúc này lại đang hoảng sợ, nước mắt lưng tròng. "Anh hai... anh điên rồi! Chúng ta là anh em... Chị dâu mà biết được..."

"Chị dâu?" Tô Gia Lâm cười lạnh, một nụ cười mà tôi chưa bao giờ thấy. "Nếu không phải em lấy cái chết ra ép anh, em nghĩ anh sẽ cưới cô ta sao?"

Trái tim tôi như có ai đó bóp nghẹt. Đau đớn đến mức không thể thở nổi.

Cả cơ thể tôi run lên bần bật. Hóa ra đây mới là sự thật.

Anh cưới tôi không phải vì trách nhiệm gia tộc, mà là vì bị Tô Bích Ly ép buộc.

Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã là một màn kịch lố bịch để che giấu cho tình yêu loạn luân của họ.

Tôi nhớ lại đêm tân hôn. Tôi, trong bộ hỉ phục lộng lẫy, ngồi trên giường tân hôn, chờ đợi người đàn ông mình yêu. Nhưng anh chỉ đến, vén khăn voan của tôi lên, ánh mắt lạnh như băng.

"Cô Trịnh, cuộc hôn nhân này là sự sắp đặt của hai gia tộc. Tôi hy vọng cô hiểu rõ vị trí của mình."

Sau đó, anh quay người rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo.

Một năm qua, anh chưa bao giờ chạm vào tôi. Chúng tôi sống chung một mái nhà, nhưng như hai người xa lạ. Tôi luôn tự an ủi mình, rằng anh vốn tính lạnh lùng, rằng chỉ cần tôi kiên nhẫn, mọi chuyện sẽ khác.

Tôi đã cố gắng học nấu những món anh thích, sắp xếp phòng làm việc của anh gọn gàng, đón anh mỗi khi anh về muộn. Nhưng tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là sự thờ ơ.

Anh chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi quá ba giây.

Anh chưa bao giờ gọi tên tôi một cách dịu dàng.

Anh chưa bao giờ cho tôi một chút hy vọng nào.

Hôm nay, tôi mới hiểu, không phải anh không biết yêu, mà là tình yêu của anh đã dành hết cho một người khác. Người đó, trớ trêu thay, lại là em gái nuôi của anh.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Tô Gia Lâm. Đó là tại một buổi tiệc từ thiện. Anh ngồi một mình trong góc, lặng lẽ chơi cờ vây với một vị trưởng bối. Dáng vẻ anh cô độc mà cao ngạo, giống như một vị thần tiên bị đày xuống trần gian, không vướng bụi trần. Chỉ một ánh nhìn, tôi đã hoàn toàn chìm đắm.

Từ đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để tiếp cận anh. Tôi biết anh thích cờ vây, tôi liền bỏ công học hỏi. Tôi biết anh thích những nơi yên tĩnh, tôi liền tạo ra những cuộc gặp gỡ "tình cờ" ở thư viện, ở phòng trà.

Tôi đã theo đuổi anh một cách cẩn trọng và đầy hy vọng. Khi nghe tin hai gia đình có ý định liên hôn, tôi đã vui mừng đến phát điên. Tôi nghĩ rằng ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của mình.

Nhưng tôi đã quên mất, bên cạnh anh luôn có một hình bóng khác.

Tô Bích Ly. Cô em gái nuôi được gia đình Tô Thị nhận về từ cô nhi viện. Cô ta luôn xuất hiện bên cạnh Gia Lâm với vẻ ngoài mong manh, đáng thương.

Mỗi khi Bích Ly ho nhẹ một tiếng, Gia Lâm sẽ lập tức cởi áo khoác của mình choàng lên người cô ta, ánh mắt đầy lo lắng.

Mỗi khi Bích Ly nói muốn ăn gì, dù ở đâu, xa xôi thế nào, Gia Lâm cũng sẽ cho người đi mua bằng được.

Còn tôi, dù có đứng trước mặt anh, anh cũng chưa từng một lần để tâm.

Tôi đã từng nghĩ đó là tình anh em. Nhưng bây giờ, tôi mới nhận ra sự ngu ngốc của mình.

Tình yêu của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh, có lẽ chỉ là một trò cười.

Bên trong biệt thự, cuộc đối thoại vẫn tiếp tục.

"Anh hai, anh buông em ra... Em sợ..." Giọng Bích Ly run rẩy.

"Sợ?" Gia Lâm siết chặt cằm cô ta. "Em còn biết sợ sao? Nếu sợ, tại sao lại trốn đi? Tại sao lại muốn rời khỏi anh?"

Giọng anh đầy đau đớn và chiếm hữu.

Tôi không thể nghe thêm được nữa. Mỗi một chữ thốt ra từ miệng anh đều như một nhát dao cứa vào tim tôi.

Tình yêu của tôi, cuộc hôn nhân của tôi, hóa ra chỉ là một tấm bình phong cho mối tình tội lỗi của họ.

Tôi lặng lẽ quay người, bước đi trong bóng tối. Gió núi lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng trái tim tôi lúc này.

Nước mắt không ngừng rơi, nhòe đi cả con đường phía trước.

Trịnh Thu Hoài, mày thật là một con ngốc.

Một con ngốc đáng thương.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Caitlin Gabriel

Thêm nhiều động thái
Cô dâu bị tráo đổi, Trái tim báo thù

Cô dâu bị tráo đổi, Trái tim báo thù

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

Lẽ ra đây phải là lễ kỷ niệm ngày cưới của tôi, một sự kiện PR quan trọng cho chiến dịch tranh cử chức thị trưởng của chồng tôi, Vũ Thiên Ân. Nhưng khi tôi tỉnh dậy sau cơn mê man do thuốc, tôi lại thấy anh ta đang đứng trước bàn thờ cùng nhân tình của mình. Ả ta đang mặc chiếc váy cưới của tôi. Từ một ban công khuất, tôi chết lặng nhìn anh ta trượt chiếc nhẫn mà anh ta đã tặng tôi vào ngón tay ả, ngay trước mặt toàn bộ giới tinh hoa của thành phố. Khi tôi chất vấn, anh ta nói rằng nhân tình của anh ta đã có thai và anh ta đã chuốc thuốc tôi vì ả "không được khỏe" và cần buổi lễ này. Anh ta gọi tôi là một bà nội trợ vô dụng, rồi cười khẩy và đề nghị chúng tôi có thể cùng nhau nuôi đứa con của anh ta và Minh Thư. Bảy năm cuộc đời, bao chiến lược và sự hy sinh của tôi đã xây dựng nên đế chế cho anh ta, và anh ta cố gắng xóa sổ tôi chỉ bằng một ly sâm panh. Nhưng khi tôi gặp anh ta tại tòa án để hoàn tất thủ tục ly hôn, anh ta lại xuất hiện, giả vờ mất trí nhớ sau một vụ tai nạn xe hơi, khóc lóc và van xin tôi đừng rời bỏ anh ta vào "ngày cưới" của chúng tôi. Anh ta muốn chơi trò mèo vờn chuột. Vậy thì tôi sẽ là người viết lại luật chơi.

Sách tương tự

Cơ trưởng ghen rồi, anh nhận nhầm người tôi hết đường lui.

Cơ trưởng ghen rồi, anh nhận nhầm người tôi hết đường lui.

Fiona Lynx
5.0

Trong buổi tiệc đính hôn, Mộ Hân Dư bị ép uống rượu, cảm thấy cả người nóng bừng khó chịu. Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, cô trong cơn mê loạn lao tới ôm hôn: "Chồng ơi... em muốn..." Một đêm say mê hỗn loạn, tỉnh lại cô hoảng hốt nhận ra người đàn ông bên mình lại là Thẩm Gia Hủ – anh họ phi công của vị hôn phu! "Ôm chặt thế này à? Em thích lắm sao?" Anh khàn giọng, đầy cám dỗ, ngón tay vuốt ve khiến cô như bốc cháy. Đáng sợ hơn, bên ngoài, tiếng Thẩm Gia Quân đạp cửa vang lên đầy phẫn nộ, như thể sắp có chuyện lớn xảy ra! Thẩm Gia Hủ vội lấy áo vest trùm lên đầu cô, bảo vệ cô thoát thân, nhưng lại đưa ra điều kiện: "Làm tình nhân của tôi, nếu không… cô đoán xem nhà họ Thẩm sẽ nhìn 'người đàn bà hư hỏng' như cô thế nào?" Mộ Hân Dư nghiến răng chấp nhận, chỉ mong có thể toàn vẹn rút lui. Không ngờ Thẩm Gia Hủ lại chính là cơ trưởng của cô, ở độ cao hàng vạn mét, trong phòng nghỉ, anh ghì lấy eo cô: "Muốn trốn à? Trên chuyến bay này, mọi chuyện đều do tôi quyết định!" Cô cắn răng chịu đựng, chỉ để giữ lại công ty của mẹ để lại và chăm sóc người bố đang bệnh nặng. Quay đầu, cô nghe thấy Thẩm Gia Quân mỉa mai anh trai: "Tiểu thư phá sản đó chỉ để giải khuây thôi, giờ cũng chẳng còn hứng thú nữa!" Cô còn tận mắt thấy anh ta ôm ấp cô em nuôi Mộ Du Du, tiêu tiền như nước! Mộ Hân Dư đau đớn đến tuyệt vọng. Được, hôn ước này, cô không cần nữa! Cô quay người tìm đến Thẩm Gia Hủ đầy quyền lực hơn: "Hãy giúp tôi hủy hôn, cứu công ty, tôi để anh xử lý." Trong đáy mắt người đàn ông bùng lên khát vọng chiếm hữu: "Được. Nhớ lấy, từ nay về sau, em chỉ thuộc về tôi." Từ đó, cuộc sống của Mộ Hân Dư thay đổi hoàn toàn, không còn như trước nữa.

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Lucy
5.0

[Trồng trọt, không gian, tát mặt cặn bã, làm giàu, cưng chiều] Phương Cẩm Tú nắm trong tay không gian linh tuyền, vốn ở hiện đại mở một phòng khám Đông y, làm ăn phát đạt, không phải cạnh tranh mệt mỏi, cũng chẳng cần làm việc như điên, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, tiền bạc cứ thế chảy vào túi. Thế mà chỉ sau một giấc ngủ, nàng lại xuyên không đến một thế giới khác, nhập vào thân xác của một thiếu nữ nghèo ở một ngôi làng miền núi khốn khó, lại còn gặp phải hạn hán lớn. Vừa mở mắt đã bị bán đi. May thay, gia đình mua nàng lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Không những không bị ngược đãi, nàng còn được nâng niu như bảo vật, chăm sóc từng li từng tí. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc, đất đai khô cằn này, Phương Cẩm Tú quyết tâm báo đáp ân tình. quận mẫu mắc bệnh nặng ư? Chuyện nhỏ, nàng hái thuốc ngâm vào nước linh tuyền, chỉ một lát là chữa khỏi. Trong nhà hết đồ ăn rồi ư? Chuyện nhỏ, nàng cùng mọi người vào rừng săn bắn, nhờ vận đỏ như son, đi đâu cũng gặp may, con mồi như tự động dâng đến tận tay. Chỉ ăn thịt mà thiếu rau, sợ thiếu chất ư? Chuyện nhỏ, nhỏ vài giọt linh tuyền là cây gì cũng sống khỏe, rau củ quả ăn thỏa thích. Họ hàng xấu bụng thấy nhà mình ngày càng khá giả liền tìm cớ gây chuyện ư? Chuyện nhỏ, nàng gọi phu quân mạnh mẽ của mình đánh chúng. Gì cơ? Người hỏi làm sao mà phu quân cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế à? Tông Dự ánh mắt rực cháy bước đến gần: "Tức phụ, nàng muốn gì cũng được, kể cả mạng sống của ta, chỉ cần nàng ở bên ta suốt đời này."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết