Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi

Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi

Eleanor Wray

5.0
Bình luận
75
Duyệt
22
Chương

Mười năm thanh xuân tôi dành để yêu Mạc Quang Trí, người đã nhặt tôi từ đầu đường xó chợ và biến tôi thành một nàng công chúa. Nhưng rồi, chỉ vì một người phụ nữ khác, anh ta bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ta. Tôi mất đi đứa con. Anh ta lại chẳng thèm liếc nhìn, chỉ lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân. Tàn nhẫn hơn, khi tôi đến bệnh viện, anh ta đã tự tay rút ống thở của Điệp Mai, em trai duy nhất đang sống đời thực vật của tôi. Mười năm yêu thương, một đứa con, một người em trai. Tất cả đều bị chính tay người đàn ông tôi yêu nhất hủy hoại. Đêm đó, tôi giả vờ ngoan ngoãn quay về bên anh ta. Để rồi khi anh ta ngủ say, tôi ôm hũ tro cốt của em trai, biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.

Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi Chương 1

Mười năm thanh xuân tôi dành để yêu Mạc Quang Trí, người đã nhặt tôi từ đầu đường xó chợ và biến tôi thành một nàng công chúa.

Nhưng rồi, chỉ vì một người phụ nữ khác, anh ta bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ta.

Tôi mất đi đứa con. Anh ta lại chẳng thèm liếc nhìn, chỉ lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân.

Tàn nhẫn hơn, khi tôi đến bệnh viện, anh ta đã tự tay rút ống thở của Điệp Mai, em trai duy nhất đang sống đời thực vật của tôi.

Mười năm yêu thương, một đứa con, một người em trai. Tất cả đều bị chính tay người đàn ông tôi yêu nhất hủy hoại.

Đêm đó, tôi giả vờ ngoan ngoãn quay về bên anh ta. Để rồi khi anh ta ngủ say, tôi ôm hũ tro cốt của em trai, biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.

Chương 1

Phù Khanh Ly POV:

Ngày Mạc Quang Trí bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã vì một người phụ nữ khác, tôi biết mười năm thanh xuân tôi dành để yêu anh đã trở thành một trò cười không hơn không kém.

Mưa Sài Gòn tháng bảy như trút nước, xối xả đập vào tấm lưng gầy gò của tôi. Chiếc váy lụa mỏng dính chặt vào da thịt, lạnh buốt. Mỗi một cơn gió thổi qua, cái lạnh lại như hàng ngàn mũi kim châm sâu vào xương tủy. Tôi đã quỳ ở đây, trước cổng biệt thự nhà họ Mạc, suốt ba tiếng đồng hồ.

Đầu gối tôi đã mất đi cảm giác, chỉ còn lại sự đau nhức tê dại.

Mạc Quang Trí đứng trên ban công tầng hai, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống tôi như nhìn một con vật cưng không biết nghe lời. Bên cạnh anh, được che chở trong vòng tay ấm áp của anh, là Hoàng Khả Khanh, "hot girl" mới nổi mà cả Sài Gòn này đang bàn tán.

"Khanh Ly, em đã biết lỗi của mình chưa?" Giọng anh ta xuyên qua màn mưa, không một chút hơi ấm.

Lỗi của tôi? Lỗi của tôi là gì?

Là vì tôi đã vô tình làm đổ ly nước lên chiếc váy của cô ta trong buổi tiệc tối nay? Hay là vì sự tồn tại của tôi đã làm cô ta chướng mắt?

"Em... em không cố ý..." Tôi ngẩng đầu, mưa táp vào mặt rát buốt, khiến tôi không mở nổi mắt. Nước mưa hòa cùng nước mắt, mặn chát.

"Không cố ý?" Anh ta cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn mà tôi từng cho là quyến rũ chết người. "Khả Khanh nói em ghen tị với cô ấy, cố tình làm bẽ mặt cô ấy trước mặt mọi người. Em còn dám chối?"

Tôi nhìn Hoàng Khả Khanh, cô ta nép vào lòng Mạc Quang Trí, bờ vai khẽ run lên, trông vô cùng đáng thương và yếu đuối. Cô ta liếc nhìn tôi, trong đôi mắt trong veo ấy là một tia đắc thắng không thể che giấu.

"Quang Trí, em quỳ đủ rồi... Em lạnh lắm..." Tôi run rẩy cầu xin. "Em xin anh, để em vào nhà đi..."

"Khả Khanh vẫn chưa hết giận." Anh ta nhún vai, thờ ơ. "Khi nào cô ấy nguôi giận, em có thể vào."

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Mười năm. Mười năm tôi ở bên anh ta, từ một cô bé mồ côi mười lăm tuổi được anh ta nhặt về từ đầu đường xó chợ, đến bây giờ, một người phụ nữ hai mươi lăm tuổi. Anh ta đã cho tôi tất cả, biến tôi thành một nàng công chúa trong mắt mọi người, cưng chiều tôi đến tận trời.

Tôi đã từng nghĩ, đó là tình yêu.

Nhưng giờ tôi mới hiểu, đó chỉ là sự chiếm hữu. Tôi là một món đồ xinh đẹp, một con chim hoàng yến được anh ta nuôi trong lồng son. Và giờ đây, anh ta đã có một món đồ chơi mới thú vị hơn.

"Quang Trí," tôi nức nở, dùng đến con át chủ bài cuối cùng, "em trai em... Điệp Mai... thằng bé cần em..."

Phù Điệp Mai, em trai duy nhất của tôi, đang sống đời sống thực vật trong bệnh viện sau một tai nạn giao thông. Tất cả chi phí đều do Mạc Quang Trí chi trả. Thằng bé là điểm yếu duy nhất của tôi.

"Ồ?" Anh ta nhướng mày, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn. "Em đang dùng nó để uy hiếp tôi sao, Phù Khanh Ly?"

"Không... không phải..." Tôi hoảng hốt lắc đầu.

"Tốt nhất là không phải." Anh ta lạnh lùng nói. "Nếu em còn không ngoan ngoãn, tôi không chắc mình có thể tiếp tục kiên nhẫn chi trả cho những cái máy móc vô dụng đó nữa đâu."

Từng lời nói của anh ta như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Tôi sững sờ nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu bằng cả sinh mệnh. Sao anh ta có thể tàn nhẫn đến thế?

Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh ta nữa. Tiếng cười khúc khích của Hoàng Khả Khanh từ trên ban công vọng xuống, sắc lẻm như dao lam cứa vào tai tôi.

Tôi là một con rối. Một con rối bị giật dây.

Tôi đã từng là con rối được yêu chiều nhất, nhưng giờ đây, chủ nhân của tôi đã chán rồi.

Một cơn đau nhói đột ngột ập đến từ bụng dưới, dữ dội và sắc bén. Tôi cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ giữa hai chân, nhuộm đỏ một mảng váy trắng.

Tôi sững sờ, đưa tay xuống dưới. Màu đỏ tươi của máu loang lổ trên ngón tay tôi.

Đứa con...

Đứa con của tôi và anh ta...

"A..." Tôi thét lên một tiếng tuyệt vọng. "Quang Trí... cứu em... con của chúng ta..."

Tôi ngước lên nhìn anh ta, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng. Nhưng Mạc Quang Trí chỉ nhíu mày khó chịu.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên. Anh ta liếc nhìn màn hình rồi vội vàng bắt máy, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng.

"Alo, Khả Khanh à... Sao thế? Chân em lại đau sao? Đừng khóc, anh xuống ngay đây."

Anh ta cúp máy, thậm chí không thèm liếc nhìn tôi thêm một lần nào nữa, vội vàng xoay người vào trong nhà.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, trái tim vỡ tan thành từng mảnh. Anh ta đang lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân, trong khi tôi đang mất đi đứa con của chúng tôi ngay dưới chân anh ta.

Tình yêu của tôi, mười năm thanh xuân của tôi, tất cả đều chết đi trong cơn mưa tầm tã này.

Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng quản gia hốt hoảng hét lên.

"Thiếu gia! Phù tiểu thư chảy nhiều máu quá!"

Nhưng đáp lại ông chỉ là tiếng đóng sầm cửa một cách vô tình.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Eleanor Wray

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.8

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Quinn Rivers
5.0

Ba năm yêu thầm trong bóng tối, cô tin chắc Phó Cảnh Diễn sẽ không để mình thua cuộc. Nhưng cuối cùng, cô lại đánh giá quá cao bản thân, cũng như đã đánh giá thấp tầm quan trọng của mối tình đầu yếu đuối ấy trong nhà họ Phó. Ba năm nhẫn nhịn, chịu cảnh sống dựa vào người khác, đổi lại là anh ta nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, khuyên cô lấy người khác. "Anh hứa với em, nửa năm sau em ly hôn, anh nhất định sẽ công khai chuyện tình cảm của chúng ta, cưới em một cách danh chính ngôn thuận." Ôn Tịch tuyệt vọng, quyết định rẽ sang một con đường khác với Phó Cảnh Diễn. Đối mặt với sự dịu dàng của Phó Cảnh Diễn, cô hết lần này đến lần khác lạnh lùng quay lưng, quyết không phụ lòng chồng mình. Vậy là, cuộc hôn nhân hợp đồng trở thành cuộc hôn nhân đầy ắp tình cảm. Nhưng Phó Cảnh Diễn lại không cam lòng, mắt đỏ hoe, lái xe ngàn dặm chỉ mong cô sẽ động lòng quay đầu. Chỉ thấy một người đàn ông toát lên vẻ giàu sang bước xuống xe, khẽ cười lạnh với anh ta, vừa thân mật xoa bụng người phụ nữ trong lòng vừa nói: "Phó tổng, vợ tôi cũng đã mang thai rõ ràng rồi, sao anh vẫn chưa buông bỏ được vậy? "

Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu

Cả nhà cười cô gả thằng nghèo, không ngờ tỷ phú đến đón dâu

Olive Rivers
5.0

Vào ngày kết hôn của Khương Thanh Y, cô và em gái cùng bất ngờ bị ngã xuống hồ. Không ngờ, vị hôn phu lại bế lấy em gái cô, chạy đi mà chẳng thèm ngoái đầu lại! Khương Thanh Y tức giận, quyết định kết hôn chớp nhoáng với ân nhân đã cứu mạng mình. Người cứu cô lại là một anh thợ sửa xe nghèo kiết xác ư? Không sao, cô có thể nuôi anh cả đời! Vị hôn phu tìm đến: "Em đâu cần vì giận anh mà lấy một người như thế? Ngoan ngoãn về với anh đi, vị trí bà Phó vẫn là của em." Em gái giả vờ ngây thơ lên tiếng: "Chị yên tâm, em sẽ thay chị chăm sóc anh Tu Viễn, chị cứ yên tâm mà sống cuộc đời bình dị bên anh thợ sửa xe ấy đi." Khương Thanh Y cười lạnh: "Cút hết đi! Đừng đến làm phiền tôi và chồng tôi nữa!" Ai ai cũng nghĩ cô điên rồi, dám từ bỏ nhà họ Phó quyền thế để coi anh thợ sửa xe như vàng như ngọc. Cho đến một ngày, thân phận thật của chàng trai nghèo bị lộ, hóa ra anh chính là vị tỷ phú bí ẩn nhất thế giới, là gia tộc quyền lực bậc nhất! Mọi người đều sững sờ không thốt nổi lời nào. Trước ánh mắt của hàng ngàn người, người đàn ông ấy quỳ một gối xuống, nâng chiếc nhẫn kim cương hiếm có lên trước mặt cô, đôi mắt ngập tràn dịu dàng. "Vợ yêu, lần này để anh chăm sóc em cả đời nhé."

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi Khi Đấng Cứu Thế của tôi trở thành kẻ hủy diệt tôi Eleanor Wray Tình Cảm Lãng Mạn
“Mười năm thanh xuân tôi dành để yêu Mạc Quang Trí, người đã nhặt tôi từ đầu đường xó chợ và biến tôi thành một nàng công chúa. Nhưng rồi, chỉ vì một người phụ nữ khác, anh ta bắt tôi quỳ gối dưới cơn mưa tầm tã, mặc cho tôi đang mang trong mình giọt máu của anh ta. Tôi mất đi đứa con. Anh ta lại chẳng thèm liếc nhìn, chỉ lo lắng cho cái chân giả bị đau của tình nhân. Tàn nhẫn hơn, khi tôi đến bệnh viện, anh ta đã tự tay rút ống thở của Điệp Mai, em trai duy nhất đang sống đời thực vật của tôi. Mười năm yêu thương, một đứa con, một người em trai. Tất cả đều bị chính tay người đàn ông tôi yêu nhất hủy hoại. Đêm đó, tôi giả vờ ngoan ngoãn quay về bên anh ta. Để rồi khi anh ta ngủ say, tôi ôm hũ tro cốt của em trai, biến mất khỏi cuộc đời anh ta mãi mãi.”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025