Người vợ anh thiết kế

Người vợ anh thiết kế

Sage

5.0
Bình luận
38
Duyệt
10
Chương

Ba năm hôn nhân, chồng tôi, Bạch Nguyên Tùng, đã biến tôi thành một nàng công chúa được cưng chiều hết mực. Mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu cổ tích của chúng tôi. Nhưng vào ngày mẹ tôi qua đời, tôi gọi cho anh ba mươi bảy cuộc điện thoại đều không được. Ngay sau đó, tôi thấy anh trên bản tin thời sự, đang ở Hà Nội, dịu dàng che ô cho dì ruột của tôi, Lạc Khánh Ly. Hóa ra, tôi chỉ là một kẻ thế thân. Tình yêu sâu đậm của anh chỉ vì tôi có khuôn mặt giống hệt dì. Ngay cả đứa con tôi đang mang trong bụng cũng chỉ là một công cụ để anh hoài niệm về người tình cũ. Lúc đó, tôi đang mang thai ba tháng, ngồi một mình trong phòng tang lễ lạnh lẽo, trái tim tôi như đã chết lặng. Đêm đó, khi anh trở về và xin lỗi, tôi đưa cho anh hai tập tài liệu để ký. Một là đơn ly hôn. Hai là giấy đồng ý phá thai.

Chương 1

Ba năm hôn nhân, chồng tôi, Bạch Nguyên Tùng, đã biến tôi thành một nàng công chúa được cưng chiều hết mực. Mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu cổ tích của chúng tôi.

Nhưng vào ngày mẹ tôi qua đời, tôi gọi cho anh ba mươi bảy cuộc điện thoại đều không được. Ngay sau đó, tôi thấy anh trên bản tin thời sự, đang ở Hà Nội, dịu dàng che ô cho dì ruột của tôi, Lạc Khánh Ly.

Hóa ra, tôi chỉ là một kẻ thế thân.

Tình yêu sâu đậm của anh chỉ vì tôi có khuôn mặt giống hệt dì. Ngay cả đứa con tôi đang mang trong bụng cũng chỉ là một công cụ để anh hoài niệm về người tình cũ.

Lúc đó, tôi đang mang thai ba tháng, ngồi một mình trong phòng tang lễ lạnh lẽo, trái tim tôi như đã chết lặng.

Đêm đó, khi anh trở về và xin lỗi, tôi đưa cho anh hai tập tài liệu để ký. Một là đơn ly hôn. Hai là giấy đồng ý phá thai.

Chương 1

Lạc Khánh Vy POV:

Vào ngày mẹ tôi qua đời, tôi đã gọi cho chồng mình, Bạch Nguyên Tùng, tổng cộng ba mươi bảy cuộc điện thoại.

Không một cuộc nào được trả lời.

Sau đó, tôi nhìn thấy anh ấy trên bản tin thời sự, đang ở Hà Nội, che ô cho dì của tôi, Lạc Khánh Ly.

Ba năm hôn nhân, tôi hai mươi lăm tuổi, anh ba mươi lăm tuổi, anh ấy đã biến tôi thành một nàng công chúa được cưng chiều hết mực. Tất cả mọi người đều ngưỡng mộ tình yêu của chúng tôi, một câu chuyện cổ tích về một cô gái Lọ Lem gặp được hoàng tử.

Nhưng chỉ có tôi biết, trong câu chuyện cổ tích này, tôi không phải là công chúa.

Tôi chỉ là một kẻ thế thân.

Một thế thân cho dì ruột của mình, Lạc Khánh Ly.

Lúc đó, tôi đang mang thai ba tháng, ngồi một mình trong căn phòng tang lễ lạnh lẽo, nhìn di ảnh của mẹ, nước mắt đã cạn khô.

Bụng dưới quặn lên từng cơn đau âm ỉ, nhưng nỗi đau đó không thể nào so sánh được với sự buốt giá trong tim tôi.

Điện thoại của tôi reo lên, là một số lạ. Tôi bắt máy, một giọng nữ xa lạ vang lên, đầy lo lắng.

"Xin hỏi có phải là cô Lạc Khánh Vy không ạ? Đây là bệnh viện X. Mẹ cô, bà Trần Ngọc Lan, đã qua đời vì suy tim cấp cứu không thành công. Chúng tôi đã cố gắng liên lạc với cô cả ngày hôm nay…"

Tôi lặng lẽ cúp máy.

Đôi mắt tôi dán chặt vào màn hình TV đang chiếu lại bản tin. Bạch Nguyên Tùng, người chồng mà tôi yêu thương hết mực, đang dịu dàng khoác áo cho Lạc Khánh Ly, ánh mắt anh tràn đầy sự lo lắng và yêu thương mà tôi chưa bao giờ có được.

Một cảm giác buồn nôn trào lên từ dạ dày.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt trong gương, tôi thấy mình thật thảm hại.

Hóa ra, tình yêu sâu đậm trong ba năm qua chỉ là một trò đùa.

Hóa ra, sự cưng chiều của anh ấy chỉ là vì tôi có một khuôn mặt giống hệt dì của mình.

Bạch Nguyên Tùng trở về vào nửa đêm, người anh mang theo hơi lạnh của đêm khuya và mùi nước hoa quen thuộc của Lạc Khánh Ly.

Anh thấy tôi ngồi co ro trên sofa, vội vàng bước tới, cởi áo khoác ngoài choàng lên người tôi, giọng nói đầy vẻ áy náy.

"Vy Vy, xin lỗi em. Điện thoại anh hết pin. Ở Hà Nội có một dự án gấp cần anh xử lý. Em có lạnh không?"

Tôi ngước lên nhìn anh, khuôn mặt anh vẫn đẹp trai như thường lệ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng tôi không còn thấy sự ấm áp trong đó nữa.

"Nguyên Tùng," tôi khẽ gọi, giọng nói khàn đặc, "em có chuyện muốn nói với anh."

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi. "Có chuyện gì vậy? Em không khỏe ở đâu à?"

Tôi rút tay về, lấy ra hai tập tài liệu từ dưới gối.

"Anh ký vào đây đi."

Anh thậm chí không thèm nhìn, cầm lấy bút và ký tên mình một cách dứt khoát. "Được rồi, em muốn gì anh cũng cho. Đừng giận anh nữa, được không? Anh biết lần này là anh sai."

Nhìn chữ ký quen thuộc "Bạch Nguyên Tùng" trên giấy, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi tôi.

Anh ta luôn tự tin như vậy. Tự tin rằng tôi yêu anh ta đến mức có thể tha thứ cho mọi lỗi lầm.

"Em không giận," tôi nói, cất kỹ hai tập tài liệu. "Em chỉ mệt thôi."

Anh ôm tôi vào lòng, cằm anh tì lên đỉnh đầu tôi, giọng nói dịu dàng như nước.

"Ngoan, đừng suy nghĩ lung tung. Chờ khi con chúng ta ra đời, anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em. Chúng ta sẽ đặt tên con là Bạch An Nhiên, được không? Mong con bé cả đời bình an, vui vẻ."

An Nhiên.

Cái tên thật đẹp.

Nhưng đứa trẻ này, ngay từ khi còn chưa hình thành, đã được định sẵn là một sự thay thế, một công cụ để níu giữ một người đàn ông không thuộc về tôi.

Làm sao nó có thể an nhiên được?

Đột nhiên, điện thoại của anh reo lên. Anh nhìn màn hình, vội vàng đứng dậy đi ra ban công.

Dù khoảng cách khá xa, tôi vẫn nghe loáng thoáng giọng nói lo lắng của anh.

"Ly Ly? Em sao rồi? Đừng khóc… Anh sẽ đến ngay."

Tôi nhắm mắt lại.

Trái tim tôi, dường như đã chết lặng.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Bạch Nguyên Tùng. Đó là một đêm mưa, tôi bị cướp túi xách. Chính anh đã xuất hiện như một vị thần, đuổi theo tên cướp và lấy lại đồ cho tôi.

Sau đó, anh theo đuổi tôi một cách nồng nhiệt. Anh hơn tôi mười tuổi, chững chạc, thành đạt, và đối xử với tôi như một báu vật. Anh nói, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy tôi, anh đã biết tôi là người anh muốn dành cả đời để che chở.

Tôi đã tin vào điều đó. Tôi đã chìm đắm trong sự ngọt ngào mà anh tạo ra, ngây thơ nghĩ rằng mình đã tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình.

Cho đến hôm nay.

Sau khi anh vội vã rời đi, tôi bước vào phòng làm việc của anh, nơi mà anh chưa bao giờ cho phép tôi vào.

Căn phòng rất lớn, nhưng trống rỗng, chỉ có một chiếc bàn làm việc và một tủ sách khổng lồ.

Tôi kéo ngăn kéo bàn làm việc ra. Bên trong không phải là tài liệu công ty, mà là vô số những bức ảnh của Lạc Khánh Ly.

Từ thời thiếu nữ cho đến khi trưởng thành, mỗi giai đoạn của cuộc đời cô ấy đều được anh ghi lại cẩn thận.

Ở góc trong cùng của ngăn kéo, có một cuốn nhật ký bìa da.

Tôi run rẩy mở ra.

Nét chữ của Bạch Nguyên Tùng, mạnh mẽ và quyết đoán, nhưng nội dung bên trong lại khiến tôi như rơi vào hầm băng.

"Ngày X tháng Y năm Z. Hôm nay tôi gặp một cô gái rất giống Ly Ly. Đôi mắt, sống mũi, và cả nụ cười của em ấy. Tôi quyết định sẽ theo đuổi em ấy. Ly Ly, anh nhớ em."

"Ngày A tháng B năm C. Khánh Vy đã đồng ý lời cầu hôn của tôi. Nhìn em ấy mặc váy cưới, tôi dường như thấy lại hình bóng của em năm đó. Ly Ly, nếu người đứng cạnh anh là em thì tốt biết mấy."

"Ngày D tháng E năm F. Khánh Vy có thai rồi. Tôi sẽ có một đứa con. Ly Ly, em từng nói em thích trẻ con. Đứa trẻ này, coi như là con của chúng ta, được không?"

Mỗi một trang, mỗi một dòng chữ, đều là một nhát dao đâm vào tim tôi.

Toàn bộ cuộc hôn nhân của tôi, tình yêu của tôi, đứa con trong bụng tôi, tất cả đều là một vở kịch được dàn dựng công phu.

Tôi chỉ là một cái bóng, một công cụ để anh hoài niệm về người tình cũ.

Tôi bật cười, tiếng cười ngày càng lớn, vang vọng khắp căn phòng trống rỗng, mang theo sự điên cuồng và tuyệt vọng.

Nước mắt chảy dài trên má, hòa vào tiếng cười của tôi.

Lạc Khánh Vy, mày thật ngu ngốc.

Mày đã dành ba năm thanh xuân để yêu một ảo ảnh.

Tôi lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và kiên định.

Đã đủ rồi. Tôi sẽ không làm thế thân cho bất kỳ ai nữa.

Tôi nhìn xuống hai tập tài liệu trong tay.

Một là đơn ly hôn.

Hai là giấy đồng ý phá thai.

Bạch Nguyên Tùng, đây là món quà tôi dành cho anh.

Tôi cầm lấy điện thoại, gọi đến số của bệnh viện.

"Tôi là Lạc Khánh Vy. Tôi muốn đặt lịch phẫu thuật phá thai vào sáng mai."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Sage

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Cứu! Treo thưởng tìm chồng lại gặp tỷ phú thật

Cứu! Treo thưởng tìm chồng lại gặp tỷ phú thật

Mathe Hackett
5.0

Vị hôn phu của cô đã phản bội cô, cặp kề với mẹ kế của cô, hai người họ đã hợp tác để lập mưu chiếm đoạt tài sản gia đình cô, và mưu toán để cô ấy mất trinh tiết cho một người đàn ông lạ mặt. Nhã quyết định tìm một người đàn ông đến phá hỏng bữa tiệc đính hôn và tát mặt hai người. Không ngờ, sau khi "trả một tiền tìm chồng", cô thực sự đã thu hút được một anh chàng siêu đẹp trai! Văn Nhã nghĩ rằng đối phương là một chàng trai nghèo nhận tiền làm việc, nhưng sau khi ở bên anh ấy, vận may của cô tốt một cách khó hiểu. Đi dạo quanh trung tâm thương mại, đã rút được phiếu giảm giá miễn phí cho các thương hiệu xa xỉ và những chiếc váy trị giá hàng trăm triệu được tặng miễn phí! Tại bữa tiệc đính hôn, anh ấy xuất hiện một cách bá đạo, tát vào mặt mọi người và tuyên bố cô là người phụ nữ của anh! Ban đầu nghĩ rằng hai người sẽ đường ai nấy đi sau khi kết thúc, nhưng anh ấy lại bám cô. "Chúng tôi vừa mới đính hôn. Bây giờ, anh là hôn phu của em." Văn Nhã cười khẽ: "Anh Mẫn, anh không phải vì tôi giàu mà muốn tống tiền tôi chứ? " Mẫn Tư Hàng cười, anh ấy là cháu trai của tập đoàn nhà họ Mẫn, là tổng giám đốc tập đoàn Hoa Thịnh, là ông chủ kinh tế của Hải Thành, lại cần tống tiền cô ấy? Sau đó, Văn Nhã phát hiện ra anh ấy chính là người đàn ông đã cướp đi trinh tiết của cô đêm đó!

Cơ trưởng ghen rồi, anh nhận nhầm người tôi hết đường lui.

Cơ trưởng ghen rồi, anh nhận nhầm người tôi hết đường lui.

Fiona Lynx
5.0

Trong buổi tiệc đính hôn, Mộ Hân Dư bị ép uống rượu, cảm thấy cả người nóng bừng khó chịu. Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, cô trong cơn mê loạn lao tới ôm hôn: "Chồng ơi... em muốn..." Một đêm say mê hỗn loạn, tỉnh lại cô hoảng hốt nhận ra người đàn ông bên mình lại là Thẩm Gia Hủ – anh họ phi công của vị hôn phu! "Ôm chặt thế này à? Em thích lắm sao?" Anh khàn giọng, đầy cám dỗ, ngón tay vuốt ve khiến cô như bốc cháy. Đáng sợ hơn, bên ngoài, tiếng Thẩm Gia Quân đạp cửa vang lên đầy phẫn nộ, như thể sắp có chuyện lớn xảy ra! Thẩm Gia Hủ vội lấy áo vest trùm lên đầu cô, bảo vệ cô thoát thân, nhưng lại đưa ra điều kiện: "Làm tình nhân của tôi, nếu không… cô đoán xem nhà họ Thẩm sẽ nhìn 'người đàn bà hư hỏng' như cô thế nào?" Mộ Hân Dư nghiến răng chấp nhận, chỉ mong có thể toàn vẹn rút lui. Không ngờ Thẩm Gia Hủ lại chính là cơ trưởng của cô, ở độ cao hàng vạn mét, trong phòng nghỉ, anh ghì lấy eo cô: "Muốn trốn à? Trên chuyến bay này, mọi chuyện đều do tôi quyết định!" Cô cắn răng chịu đựng, chỉ để giữ lại công ty của mẹ để lại và chăm sóc người bố đang bệnh nặng. Quay đầu, cô nghe thấy Thẩm Gia Quân mỉa mai anh trai: "Tiểu thư phá sản đó chỉ để giải khuây thôi, giờ cũng chẳng còn hứng thú nữa!" Cô còn tận mắt thấy anh ta ôm ấp cô em nuôi Mộ Du Du, tiêu tiền như nước! Mộ Hân Dư đau đớn đến tuyệt vọng. Được, hôn ước này, cô không cần nữa! Cô quay người tìm đến Thẩm Gia Hủ đầy quyền lực hơn: "Hãy giúp tôi hủy hôn, cứu công ty, tôi để anh xử lý." Trong đáy mắt người đàn ông bùng lên khát vọng chiếm hữu: "Được. Nhớ lấy, từ nay về sau, em chỉ thuộc về tôi." Từ đó, cuộc sống của Mộ Hân Dư thay đổi hoàn toàn, không còn như trước nữa.

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết