/0/95874/coverbig.jpg?v=20260106215536&imageMogr2/format/webp)
Tin chồng tôi, Văn Anh Huy, được điều chuyển về trụ sở chính đến như một cơn gió mát lành. Tôi, một kiến trúc sư phần mềm, đã luôn là hậu phương vững chắc, hy sinh sự nghiệp của mình vì anh suốt ba năm qua. Nhưng khi tôi tự mình đến phòng nhân sự để nộp đơn xin đi cùng, tôi mới biết người đi cùng anh lại là Bạch Yến Linh, người yêu cũ của anh. Cô nhân viên nói với tôi, giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi là giả. Anh ta đã bí mật đơn phương ly hôn tôi từ lâu, và người có tên trên giấy tờ hợp pháp lại là Bạch Yến Linh. Hóa ra, ba năm hy sinh, ba năm tình yêu của tôi chỉ là một trò lừa bịp. Trong khi tôi vun đắp cho tương lai, anh ta đã lặng lẽ tước bỏ mọi thứ của tôi. Sau khi chứng kiến anh ta vội vã chạy đi an ủi cô ta qua điện thoại, tôi lau khô nước mắt, gọi cho cấp trên của mình: "Thưa giám đốc, tôi đồng ý tham gia 'Dự án Rồng'."
Tin chồng tôi, Văn Anh Huy, được điều chuyển về trụ sở chính đến như một cơn gió mát lành. Tôi, một kiến trúc sư phần mềm, đã luôn là hậu phương vững chắc, hy sinh sự nghiệp của mình vì anh suốt ba năm qua.
Nhưng khi tôi tự mình đến phòng nhân sự để nộp đơn xin đi cùng, tôi mới biết người đi cùng anh lại là Bạch Yến Linh, người yêu cũ của anh.
Cô nhân viên nói với tôi, giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi là giả.
Anh ta đã bí mật đơn phương ly hôn tôi từ lâu, và người có tên trên giấy tờ hợp pháp lại là Bạch Yến Linh.
Hóa ra, ba năm hy sinh, ba năm tình yêu của tôi chỉ là một trò lừa bịp. Trong khi tôi vun đắp cho tương lai, anh ta đã lặng lẽ tước bỏ mọi thứ của tôi.
Sau khi chứng kiến anh ta vội vã chạy đi an ủi cô ta qua điện thoại, tôi lau khô nước mắt, gọi cho cấp trên của mình:
"Thưa giám đốc, tôi đồng ý tham gia 'Dự án Rồng'."
Chương 1
Lợi Hạ Giang POV:
Tin chồng tôi, Văn Anh Huy, được điều chuyển về trụ sở chính ở Thành phố Hồ Chí Minh đến như một cơn gió mát lành giữa mùa hè oi ả. Anh là trưởng phòng dự án tại chi nhánh tỉnh của một tập đoàn công nghệ lớn, và cơ hội này là đỉnh cao mà chúng tôi đã cùng nhau phấn đấu suốt ba năm qua. Tôi, một kiến trúc sư phần mềm, đã luôn là hậu phương vững chắc, là người âm thầm đóng góp vào mọi thành công của anh.
Niềm vui sướng tràn ngập trong tôi. Cuối cùng thì chúng tôi cũng có thể trở về thành phố, nơi có nhiều cơ hội phát triển hơn cho cả hai. Tôi háo hức muốn cùng anh đăng ký thủ tục để chuyển đi, để bắt đầu một chương mới tươi sáng hơn cho cuộc sống hôn nhân của chúng tôi.
"Anh Huy, cuối tuần này mình đi nộp đơn xin điều chuyển cùng nhau nhé?" tôi vui vẻ đề nghị, tay vẫn đang bận rộn chuẩn bị bữa tối cho anh.
Anh Huy bước ra từ phòng tắm, mái tóc còn ướt sũng. Anh mỉm cười, một nụ cười có phần gượng gạo mà lúc đó tôi đã không nhận ra. "Cuối tuần này anh bận chút việc ở công ty rồi, để tuần sau đi, em nhé."
Tuần sau lại đến tuần sau nữa. Mỗi lần tôi nhắc đến, anh đều viện ra đủ thứ lý do để trì hoãn. Khi thì dự án gấp, khi thì phải đi gặp đối tác, khi thì phòng nhân sự đang quá tải. Sự háo hức ban đầu của tôi dần nguội lạnh, thay vào đó là một cảm giác bất an mơ hồ.
Không thể chờ đợi thêm nữa, tôi quyết định tự mình hành động. Tôi đã chuẩn bị tất cả giấy tờ cần thiết, bao gồm cả giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, và tự tin bước vào phòng nhân sự. Tôi nghĩ, chỉ cần tôi nộp đơn trước, mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
"Chị Lợi, tôi xin lỗi, nhưng... đơn này không thể xử lý được." Cô nhân viên phòng nhân sự nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, trả lại tập hồ sơ cho tôi.
Tim tôi hẫng một nhịp. "Tại sao ạ? Có vấn đề gì với hồ sơ của tôi sao?"
Cô gái ngập ngừng, ánh mắt né tránh. "Vì... vì Trưởng phòng Văn đã hoàn tất thủ tục điều chuyển với gia đình rồi ạ. Người đi cùng là chị Bạch Yến Linh."
Bạch Yến Linh.
Cái tên đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Cả thế giới xung quanh tôi như ngừng lại. Tai tôi ù đi, tôi không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác ngoài cái tên đó vang vọng trong đầu. Bạch Yến Linh – người yêu cũ của Văn Anh Huy, người mà tôi nghĩ đã trở thành quá khứ từ lâu.
"Cô... cô nói sao?" Tôi lắp bắp, giọng run rẩy. "Cô có nhầm không? Tôi mới là vợ của anh ấy."
Cô nhân viên nhìn tôi với ánh mắt thương hại. "Chị Lợi, trong hồ sơ, người có tên trên giấy đăng ký kết hôn với Trưởng phòng Văn là chị Bạch Yến Linh."
Không. Không thể nào. Chắc chắn có sự nhầm lẫn ở đây.
Tôi run rẩy mở chiếc túi xách, lấy ra tờ giấy đăng ký kết hôn mà tôi vẫn luôn cất giữ cẩn thận. Tôi chìa nó ra trước mặt cô nhân viên, giọng nói gần như van nài. "Đây, cô xem đi! Đây mới là giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi!"
Cô gái cầm lấy tờ giấy, xem xét một lúc rồi lắc đầu. "Chị Lợi, tôi rất tiếc, nhưng tờ giấy này... là giả."
Giả?
Đầu óc tôi quay cuồng. Tờ giấy đăng ký kết hôn mà tôi đã trân trọng suốt ba năm qua, minh chứng cho tình yêu và cuộc hôn nhân của tôi, lại là giả?
"Vậy... vậy còn cuộc hôn nhân của chúng tôi thì sao?" Tôi hỏi trong vô vọng.
Cô nhân viên thở dài, giọng nói nhỏ dần. "Trưởng phòng Văn đã nộp giấy chứng nhận ly hôn đơn phương. Anh ấy nói rằng hai người đã bí mật ly hôn từ lâu. Với chức vụ mới của anh ấy ở trụ sở chính, thủ tục đã được giải quyết rất nhanh chóng."
Ly hôn đơn phương. Bí mật.
Mỗi một từ như một nhát búa giáng mạnh vào đầu tôi. Hóa ra, trong khi tôi vẫn đang chìm đắm trong hạnh phúc và lên kế hoạch cho tương lai, Văn Anh Huy đã lặng lẽ tước bỏ mọi thứ của tôi. Anh ta đã đơn phương chấm dứt cuộc hôn nhân của chúng tôi mà tôi không hề hay biết.
Hóa ra, sự trì hoãn của anh ta không phải vì công việc bận rộn, mà là để có thời gian hoàn tất mọi thủ tục dơ bẩn này. Anh ta cần thời gian để thay thế tôi bằng một người phụ nữ khác.
Bạch Yến Linh. Lại là cô ta. Tôi nhớ lại những ngày đầu Văn Anh Huy theo đuổi tôi. Anh nói rằng anh và Yến Linh đã chia tay vì gia đình cô ta chê anh nghèo, không có tương lai. Anh nói rằng anh chỉ yêu mình tôi, rằng tôi là người thấu hiểu và ủng hộ anh vô điều kiện.
Chính tôi, bằng tài năng và network của mình trong ngành công nghệ, đã giúp anh từ một kỹ sư quèn leo lên vị trí trưởng phòng dự án. Tôi đã thức trắng bao đêm để cùng anh hoàn thiện các thuật toán cốt lõi, đã dùng hết các mối quan hệ của mình để giúp anh giành được những dự án quan trọng. Tôi đã hy sinh tất cả vì anh, để rồi nhận lại sự phản bội cay đắng này.
Trái tim tôi tan nát. Cảm giác bị người mình yêu thương nhất lừa dối và chà đạp thật khủng khiếp. Nỗi đau này còn hơn cả ngàn vạn mũi dao đâm.
Tôi phải đối mặt với anh ta. Tôi phải bắt anh ta trả lời cho tất cả những điều này.
Tôi lao ra khỏi phòng nhân sự, không màng đến những ánh mắt tò mò xung quanh. Tôi chạy đến văn phòng của Văn Anh Huy, cánh cửa đang khép hờ. Tôi không gõ cửa mà đẩy mạnh cửa bước vào.
Anh Huy đang ngồi sau bàn làm việc, thấy tôi đột ngột xuất hiện, anh ta giật mình, ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh giác và chột dạ.
"Hạ Giang? Sao em lại vào đây mà không gõ cửa?" Anh ta cau mày, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh.
Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta. Tôi đi thẳng đến bàn làm việc, đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn. "Văn Anh Huy, anh giải thích cho tôi chuyện này là sao? Tại sao người đi cùng anh về thành phố lại là Bạch Yến Linh?"
Anh ta liếc nhìn tập hồ sơ, sắc mặt hơi thay đổi. "Em lại tự ý đến phòng nhân sự à? Anh đã nói là để anh lo mà."
"Anh lo?" Tôi cười một cách chua chát. "Anh lo bằng cách bí mật ly hôn tôi, làm một tờ giấy đăng ký kết hôn giả để lừa dối tôi, rồi đăng ký đi cùng người yêu cũ của anh sao?"
Văn Anh Huy đứng bật dậy, vẻ mặt trở nên khó coi. Anh ta kéo tôi vào góc phòng, tránh ánh mắt của những người bên ngoài. "Hạ Giang, em nói nhỏ thôi. Chuyện không như em nghĩ đâu."
"Không như tôi nghĩ? Vậy nó như thế nào? Anh nói đi!" Tôi hét lên, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Anh ta thở dài, cố gắng tỏ ra dịu dàng, một sự dịu dàng giả tạo đến buồn nôn. "Hạ Giang, em nghe anh giải thích. Yến Linh... cô ấy gặp chút rắc rối. Anh chỉ đang giúp cô ấy thôi. Chúng ta vẫn là vợ chồng. Chờ anh ổn định ở trụ sở chính, anh sẽ lập tức làm thủ tục đón em về."
"Vợ chồng?" Tôi nhìn anh ta, cảm thấy nực cười đến tột độ. "Anh còn dám nói hai từ đó sao? Anh đã đơn phương ly hôn tôi rồi, Văn Anh Huy!"
"Đó chỉ là giấy tờ thôi, Giang à," anh ta nắm lấy tay tôi, nhưng tôi ghê tởm giật ra. "Anh làm vậy là có lý do. Gia đình Yến Linh có thế lực ở trụ sở chính. Anh cần sự giúp đỡ của họ để có một khởi đầu thuận lợi. Em hiểu cho anh được không? Anh làm tất cả cũng là vì tương lai của chúng ta."
Tương lai của chúng ta.
Tôi đã từng tin vào câu nói đó biết bao. Tôi đã từng hy sinh sự nghiệp của mình, từ chối những lời mời hấp dẫn từ các công ty lớn chỉ để ở lại thành phố nhỏ này, cùng anh xây dựng cái gọi là "tương lai của chúng ta".
Tôi nhìn vào mắt anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút chân thành, một chút hối lỗi. Nhưng không, tôi chỉ thấy sự ích kỷ và toan tính. Anh ta không hề yêu tôi. Anh ta chỉ lợi dụng tôi.
Anh ta thương hại Yến Linh gặp rắc rối, vậy còn tôi thì sao? Nỗi đau của tôi, sự tổn thương của tôi, anh ta có bao giờ để vào mắt không?
Đúng lúc đó, điện thoại của Văn Anh Huy reo lên. Anh ta nhìn vào màn hình, vẻ mặt lập tức thay đổi, trở nên lo lắng và dịu dàng. Anh ta vội vàng bắt máy.
"Yến Linh à? Em sao rồi? Đừng khóc, anh đến ngay đây."
Anh ta cúp máy, không thèm nhìn tôi lấy một cái, vội vàng lao ra khỏi văn phòng. Anh ta bỏ lại tôi một mình, chìm trong đống đổ nát của niềm tin và tình yêu.
Tôi đứng đó, chết lặng. Nước mắt lã chã rơi. Cả thế giới của tôi sụp đổ hoàn toàn.
Tôi bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào, đau đớn. Ba năm thanh xuân, ba năm hy sinh, đổi lại chỉ là một trò lừa bịp trắng trợn.
Không. Tôi không thể gục ngã như vậy.
Tôi lau khô nước mắt, cầm điện thoại lên và bấm số của Giám đốc Đặng Tú, cấp trên của tôi. Giọng tôi run rẩy nhưng đầy quyết đoán.
"Thưa giám đốc, tôi đồng ý tham gia 'Dự án Rồng'."
Chương 1
17/10/2025
Chương 2
17/10/2025
Chương 3
17/10/2025
Chương 4
17/10/2025
Chương 5
17/10/2025
Chương 6
17/10/2025
Chương 7
17/10/2025
Chương 8
17/10/2025
Chương 9
17/10/2025
Chương 10
17/10/2025
Chương 11
17/10/2025
Chương 12
17/10/2025
Chương 13
17/10/2025
Chương 14
17/10/2025
Chương 15
17/10/2025
Chương 16
17/10/2025
Chương 17
17/10/2025
Chương 18
17/10/2025
Chương 19
17/10/2025
Chương 20
17/10/2025
Chương 21
17/10/2025
Chương 22
17/10/2025
Chương 23
17/10/2025
Các tác phẩm khác của Sage
Thêm nhiều động thái