Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi

Người phụ nữ khác của anh, cuộc sống mới của tôi

Leila

5.0
Bình luận
64
Duyệt
12
Chương

Vào ngày kỷ niệm mười năm của chúng tôi, Phan Gia Cảnh bỏ rơi tôi giữa bữa tối thịnh soạn để đi cùng mối tình đầu của anh ấy. Anh nói cô ta không khỏe, nhưng ngay sau đó lại đưa cô ta về chính "tổ ấm" mà tôi đã dành cả thanh xuân để vun đắp. Đứng ngoài cửa, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô ta vọng ra từ bên trong. Trong khi đó, tin nhắn của anh vẫn còn đó, dặn tôi về nhà cẩn thận: "Em luôn là người khiến anh yên tâm nhất." Mười năm hy sinh, mười năm làm người thay thế, tất cả chỉ đổi lại bằng sự phản bội và một câu nói đầy mỉa mai. Tình yêu của tôi đã chết. Tôi dứt khoát nhắn tin chia tay, chặn mọi liên lạc. Vài tháng sau, trong buổi thuyết trình đấu thầu một dự án quan trọng, tôi đứng trước mặt anh ta. Không phải với tư cách bạn gái cũ, mà là Giám đốc Lưu, chuyên gia thẩm định sẽ quyết định sự thành bại của công ty anh.

Chương 1

Vào ngày kỷ niệm mười năm của chúng tôi, Phan Gia Cảnh bỏ rơi tôi giữa bữa tối thịnh soạn để đi cùng mối tình đầu của anh ấy.

Anh nói cô ta không khỏe, nhưng ngay sau đó lại đưa cô ta về chính "tổ ấm" mà tôi đã dành cả thanh xuân để vun đắp.

Đứng ngoài cửa, tôi nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô ta vọng ra từ bên trong.

Trong khi đó, tin nhắn của anh vẫn còn đó, dặn tôi về nhà cẩn thận: "Em luôn là người khiến anh yên tâm nhất."

Mười năm hy sinh, mười năm làm người thay thế, tất cả chỉ đổi lại bằng sự phản bội và một câu nói đầy mỉa mai.

Tình yêu của tôi đã chết.

Tôi dứt khoát nhắn tin chia tay, chặn mọi liên lạc.

Vài tháng sau, trong buổi thuyết trình đấu thầu một dự án quan trọng, tôi đứng trước mặt anh ta.

Không phải với tư cách bạn gái cũ, mà là Giám đốc Lưu, chuyên gia thẩm định sẽ quyết định sự thành bại của công ty anh.

Chương 1

Lưu Minh Thảo POV:

Vào ngày kỷ niệm mười năm của chúng tôi, tại nhà hàng sang trọng nhất thành phố, nơi tôi đã đặt chỗ trước cả tháng trời, Phan Gia Cảnh đã bỏ rơi tôi để đi cùng mối tình đầu của anh ấy.

Bàn ăn vẫn còn vương mùi thơm của món bít tết vừa được dọn lên, miếng bò Úc hảo hạng mà tôi đã đặc biệt dặn bếp trưởng chế biến theo khẩu vị của anh. Ngọn nến lung linh hắt bóng lên khuôn mặt tôi, nhưng trong mắt tôi lúc này chỉ là một khoảng trống rỗng.

Chiếc điện thoại của anh rung lên đúng lúc người phục vụ đang rót đầy ly rượu vang đỏ của chúng tôi. Anh liếc nhìn màn hình, và nụ cười trên môi anh chợt tắt ngúm.

"Anh phải đi," anh nói, giọng điệu gấp gáp, thậm chí không buồn nhìn vào mắt tôi. "Diệu Ngọc... cô ấy không được khỏe."

Thẩm Diệu Ngọc.

Cái tên này, giống như một lời nguyền, đã ám ảnh suốt mười năm thanh xuân của tôi.

Tôi không nói gì, chỉ im lặng nhìn anh vội vã khoác áo vest, đôi tay luống cuống cài lại khuy áo. Anh không hề nhận ra ánh mắt tôi đang nhìn anh. Trong thế giới của anh lúc này, chỉ có sự lo lắng dành cho người con gái khác.

"Thảo, em thông cảm nhé," anh nói với vẻ áy náy nhưng đầy giả tạo. "Em biết mà, Ngọc yếu đuối lắm, cô ấy không có ai ở bên cạnh."

Tôi gật đầu một cách máy móc.

Đúng vậy, tôi luôn là người "biết điều", là người "thông cảm". Suốt mười năm qua, tôi đã quen với việc trở thành lựa chọn thứ hai, là bến đỗ an toàn để anh quay về sau những cơn sóng gió tình cảm với người con gái kia.

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn vội vàng lên trán tôi, một nụ hôn lạnh lẽo và vô hồn. "Em ăn trước đi nhé, đừng đợi anh. Em luôn là người hiểu chuyện nhất."

Nói rồi, anh quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.

Bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa gỗ nặng nề của nhà hàng, bỏ lại tôi một mình với bàn tiệc thịnh soạn và trái tim đang nguội lạnh dần. Người phục vụ đứng cách đó không xa, nhìn tôi với ánh mắt ái ngại. Chắc hẳn anh ta đang nghĩ tôi thật đáng thương.

Tôi cầm ly rượu vang lên, chất lỏng màu đỏ sóng sánh như máu. Tôi uống một hơi cạn sạch, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng.

Tôi đã hy sinh mọi thứ vì anh. Tôi từ bỏ giấc mơ trở thành một đầu bếp chuyên nghiệp, từ bỏ những giải thưởng danh giá thời đại học, để lui về làm hậu phương cho anh. Tôi nấu cho anh từng bữa ăn, chăm sóc anh từng li từng tí, dồn hết tâm huyết và tiền tiết kiệm để cùng anh vun đắp cho căn hộ mà chúng tôi gọi là "tổ ấm".

Tôi đã nghĩ rằng, sự hy sinh của mình sẽ được đền đáp. Rằng mười năm đủ dài để anh nhận ra ai mới là người thực sự yêu anh.

Nhưng tôi đã lầm.

Chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Không phải cuộc gọi từ anh. Là thông báo từ Zalo.

Ngón tay tôi run rẩy mở khóa màn hình. Một dòng trạng thái mới của Thẩm Diệu Ngọc hiện ra, chỉ vừa đăng một phút trước.

Bức ảnh chụp một bàn tay đang dịu dàng lau nước mắt cho cô ta. Bàn tay đó, tôi không thể nào nhầm được. Đó là bàn tay của Phan Gia Cảnh, bàn tay mà tôi đã nắm suốt mười năm qua, bàn tay với vết sẹo nhỏ ở ngón trỏ do một lần vụng về giúp tôi sửa bếp.

Dòng chú thích đi kèm: "Cảm ơn anh đã luôn ở bên em những lúc em yếu lòng nhất. Có anh, em không còn sợ hãi nữa."

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đau đến không thở nổi.

Hóa ra, "không được khỏe" của cô ta chỉ là một cái cớ. Hóa ra, sự yếu đuối của cô ta lại có sức mạnh ghê gớm đến vậy, có thể dễ dàng kéo anh đi khỏi bữa tối kỷ niệm mười năm của chúng tôi.

Một tiếng sau, điện thoại tôi lại báo có tin nhắn. Là của Gia Cảnh.

"Thảo à, anh xin lỗi. Ngọc vừa gặp chút chuyện nên tinh thần không ổn định. Anh đưa cô ấy về nhà rồi. Em ăn xong chưa? Về nhà cẩn thận nhé. Em luôn là người khiến anh yên tâm nhất."

Yên tâm.

Hai từ này giờ đây nghe mới thật mỉa mai làm sao. Anh yên tâm vì biết tôi sẽ không bao giờ làm phiền anh, sẽ không bao giờ ghen tuông hay đòi hỏi. Anh yên tâm vì sự hy sinh của tôi đã trở thành một điều hiển nhiên trong mắt anh.

Mười năm. Tôi đã dành cả một thập kỷ để yêu một người đàn ông chưa bao giờ thực sự thuộc về mình. Tôi đã tự lừa dối bản thân rằng chỉ cần mình đủ tốt, đủ kiên nhẫn, anh ấy sẽ quay đầu lại.

Nhưng không. Người ta sẽ không bao giờ trân trọng những thứ quá dễ dàng có được.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, vào dòng tin nhắn đầy sáo rỗng của anh. Nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, từng giọt nóng hổi lăn dài trên má.

Đây không phải là lần đầu tiên anh vì cô ta mà bỏ rơi tôi. Nhưng đây sẽ là lần cuối cùng.

Giọt nước đã tràn ly.

Sự kiên nhẫn và tình yêu của tôi đã cạn kiệt.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn những tiếng nấc nghẹn ngào. Ngón tay tôi, không còn run rẩy nữa, lướt trên màn hình.

Nhanh chóng và dứt khoát.

"Phan Gia Cảnh, chúng ta chia tay đi."

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Leila

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Thợ săn thô lỗ và thê tử thần y

Lucy
5.0

[Trồng trọt, không gian, tát mặt cặn bã, làm giàu, cưng chiều] Phương Cẩm Tú nắm trong tay không gian linh tuyền, vốn ở hiện đại mở một phòng khám Đông y, làm ăn phát đạt, không phải cạnh tranh mệt mỏi, cũng chẳng cần làm việc như điên, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, tiền bạc cứ thế chảy vào túi. Thế mà chỉ sau một giấc ngủ, nàng lại xuyên không đến một thế giới khác, nhập vào thân xác của một thiếu nữ nghèo ở một ngôi làng miền núi khốn khó, lại còn gặp phải hạn hán lớn. Vừa mở mắt đã bị bán đi. May thay, gia đình mua nàng lại hoàn toàn khác với tưởng tượng. Không những không bị ngược đãi, nàng còn được nâng niu như bảo vật, chăm sóc từng li từng tí. Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc, đất đai khô cằn này, Phương Cẩm Tú quyết tâm báo đáp ân tình. quận mẫu mắc bệnh nặng ư? Chuyện nhỏ, nàng hái thuốc ngâm vào nước linh tuyền, chỉ một lát là chữa khỏi. Trong nhà hết đồ ăn rồi ư? Chuyện nhỏ, nàng cùng mọi người vào rừng săn bắn, nhờ vận đỏ như son, đi đâu cũng gặp may, con mồi như tự động dâng đến tận tay. Chỉ ăn thịt mà thiếu rau, sợ thiếu chất ư? Chuyện nhỏ, nhỏ vài giọt linh tuyền là cây gì cũng sống khỏe, rau củ quả ăn thỏa thích. Họ hàng xấu bụng thấy nhà mình ngày càng khá giả liền tìm cớ gây chuyện ư? Chuyện nhỏ, nàng gọi phu quân mạnh mẽ của mình đánh chúng. Gì cơ? Người hỏi làm sao mà phu quân cô lại ngoan ngoãn nghe lời thế à? Tông Dự ánh mắt rực cháy bước đến gần: "Tức phụ, nàng muốn gì cũng được, kể cả mạng sống của ta, chỉ cần nàng ở bên ta suốt đời này."

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Chú rể bỏ trốn, tôi kết hôn với kẻ địch của anh

Alvis Lane
5.0

Khương Duy Ý và Cố Dịch An là thanh mai trúc mã mười hai năm, ở bên nhau ba năm. Hôn nhân giữa nhà họ Khương và nhà họ Cố vô cùng long trọng, khiến cho các quý cô nổi tiếng ở thành phố A đều phải ghen tị. Nhưng vào ngày cưới, khi khách khứa đã đông đủ, một cuộc điện thoại đã khiến Cố Dịch An từ bỏ Khương Duy Ý đang ăn mặc xinh đẹp. Việc Cố Dịch An trốn khỏi hôn lễ khiến Khương Duy Ý trở thành trò cười cho mọi người ở thành phố A. Nhưng những người đó còn chưa kịp cười được bao lâu, đã thấy Khương Duy Ý cùng Thẩm Cận Châu công bố giấy kết hôn: "Đã kết hôn." Tiếp theo là lời bình luận từ Thẩm Cận Châu, người đã không đăng bài cập nhật trong nhiều năm: "Đã đọc." Có người nói Khương Duy Ý lần này thật may mắn, mất hạt vừng hái được dưa hấu, Cố Dịch An không sánh bằng Thẩm Cận Châu. Đối mặt với những lời nói chua chát này, Khương Duy Ý luôn tỏ ra đồng ý một cách hào phóng. Cho đến một ngày, một phóng viên tài chính táo bạo hỏi Thẩm Cận Châu đánh giá cuộc hôn nhân của anh như thế nào. Ngay lúc mọi người nghĩ rằng Thẩm Cận Châu sẽ ngạo mạn chế giễu Khương Duy Ý, anh ấy lại bất ngờ nói bốn chữ chậm rãi: "Đã đạt được điều mong muốn."

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm

Ken Camillo
4.9

Tần Yên đi vào đường cùng, buộc phải chấp nhận một cuộc giao dịch không cưỡng lại. Trong khách sạn, người đàn ông lạnh lùng ép buộc cô phải khuất phục lại chính là người chồng cũ vô tình ấy! Anh ta vì trả thù cho bạch nguyệt quang, hại gia tộc cô phá sản, còn ném khế ước tình nhân vào mặt cô. Tần Yên vì cứu em trai, từ vợ trở thành người tình, ban ngày bị bạch nguyệt quang của chồng cũ làm khó, ban đêm lại bị anh ta chiếm giữ. Cô cắn răng chịu đựng, chỉ mong làm sáng tỏ mọi chuyện… Sau đó, Cố Hàn Đình lạnh lùng nhìn bạch nguyệt quang xô cô xuống từ tầng cao. Vài năm sau, Tần Yên dẫn theo con, trở lại, trở thành người phụ nữ giàu có nổi tiếng, khiến chồng cũ thân bại danh liệt, phá sản không còn gì! Người đàn ông từng cao ngạo giờ đây mất hồn, đôi mắt đỏ hoe ép cô vào chân tường: "Yên Yên, anh sai rồi, chúng ta tái hôn nhé!" Tần Yên khoác tay đối thủ không đội trời chung của anh, nở nụ cười lạnh lùng: "Chồng cũ cút đi, đừng làm phiền tôi chăm lo cho gia đình và nuôi dạy con cái." Cố Hàn Đình nhìn đứa bé phiên bản thu nhỏ trong vòng tay cô, hối hận đến mức khóc đỏ cả mắt!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết