Người đàn ông đã quên cô ấy

Người đàn ông đã quên cô ấy

Gavin

5.0
Bình luận
115
Duyệt
25
Chương

Tôi đã hiến một quả thận để cứu mạng vị hôn phu của mình, Trần Nhật Cường. Vậy mà anh ta lại bắt tôi quỳ gối trong mưa bão, thêu áo cưới cho người phụ nữ khác. Anh ta bán đi bức tranh quý giá nhất của tôi, dùng máu của tôi để cứu mẹ của tình địch, thậm chí còn uy hiếp cả mẹ ruột của tôi chỉ để tôi phải nhận tội thay. Cuối cùng, anh ta nhốt tôi vào kho lạnh, mặc cho quả thận duy nhất còn lại của tôi suy kiệt dần cho đến chết. Tôi đã cho anh ta một quả thận, cho anh ta cả trái tim mình, tại sao đổi lại chỉ là sự phản bội và cái chết bi thảm? Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại năm mười chín tuổi, ngày đầu tiên tôi gặp anh ta.

Chương 1

Tôi đã hiến một quả thận để cứu mạng vị hôn phu của mình, Trần Nhật Cường.

Vậy mà anh ta lại bắt tôi quỳ gối trong mưa bão, thêu áo cưới cho người phụ nữ khác.

Anh ta bán đi bức tranh quý giá nhất của tôi, dùng máu của tôi để cứu mẹ của tình địch, thậm chí còn uy hiếp cả mẹ ruột của tôi chỉ để tôi phải nhận tội thay.

Cuối cùng, anh ta nhốt tôi vào kho lạnh, mặc cho quả thận duy nhất còn lại của tôi suy kiệt dần cho đến chết.

Tôi đã cho anh ta một quả thận, cho anh ta cả trái tim mình, tại sao đổi lại chỉ là sự phản bội và cái chết bi thảm?

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại năm mười chín tuổi, ngày đầu tiên tôi gặp anh ta.

Chương 1

Lục Bảo Ly POV:

Trần Nhật Cường, người đàn ông mà tôi đã hiến một quả thận để cứu mạng, giờ đây lại bắt tôi quỳ gối trong mưa bão, tỉ mỉ thêu một chiếc áo dài cưới... cho người phụ nữ khác.

Cơn bão gào thét bên ngoài cửa sổ, từng tia sét xé toạc bầu trời đêm, soi tỏ gương mặt tái nhợt của tôi. Mưa quất vào khung kính, âm thanh giống như tiếng roi da quất vào da thịt, lạnh lẽo và tàn nhẫn.

Tôi quỳ trên sàn đá cẩm thạch lạnh buốt, cái lạnh thấm qua lớp váy mỏng manh, len lỏi vào từng tấc da thịt, đặc biệt là vết sẹo bên hông trái, nơi quả thận của tôi từng ở đó. Cơn đau âm ỉ lại kéo đến, quen thuộc đến mức khiến người ta phát sợ.

Quản gia Trương đứng bên cạnh, khuôn mặt không chút biểu cảm, giọng nói lạnh như băng: "Thưa cô Lục, cậu Cường dặn, nếu trước bình minh mà cô vẫn chưa thêu xong đôi chim phượng hoàng này, thì cô không cần phải thêu nữa."

Bà ta đặt hộp kim chỉ xuống bên cạnh tôi, những cuộn chỉ ngũ sắc lấp lánh dưới ánh đèn chùm rực rỡ, trông thật trớ trêu.

"Và cũng không cần phải ở lại căn biệt thự này nữa." Quản gia Trương nói xong, xoay người rời đi, tiếng giày cao gót nện trên sàn nhà vang lên từng tiếng, xa dần, bỏ lại tôi một mình trong phòng khách rộng lớn, trống trải và cô độc.

Tôi cúi đầu, nhìn vào tà áo dài lụa đỏ rực đang dang dở trên tay. Đó là màu đỏ của hỷ sự, nhưng trong mắt tôi, nó lại giống như màu máu tươi, chói lòa đến đau đớn.

Tôi đã từng hỏi Cường, tại sao anh lại thích chim phượng hoàng đến vậy.

Anh ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi, giọng nói trầm ấm và dịu dàng: "Vì phượng hoàng là vua của các loài chim, tượng trưng cho sự cao quý và vĩnh cửu. Giống như tình yêu của chúng ta vậy, Bảo Ly. Nó sẽ là duy nhất, không gì có thể thay thế."

Tình yêu duy nhất, không gì thay thế.

Vậy mà giờ đây, anh lại vì một lời phán của thầy bói mà đột ngột hủy hôn.

Sau cái chết của cha, Trần Nhật Cường như biến thành một con người khác. Anh ta trở nên mê tín một cách mù quáng. Thầy bói nói rằng tôi khắc mệnh, sẽ ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp của anh ta.

Thật nực cười.

Khi anh ta gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng, cần ghép thận gấp, chính tôi đã không do dự mà hiến một quả thận của mình. Lúc đó, sao thầy bói không nói tôi khắc mệnh anh ta?

Khi quả thận duy nhất còn lại của tôi dần suy yếu, tôi vẫn ngày đêm mong chờ đám cưới của chúng tôi. Lời hứa bên tai vẫn còn đó, nhưng người nói ra lời hứa đã thay lòng.

Anh ta tuyên bố đính hôn với Khâu Ánh Thy, con gái của một đối tác kinh doanh giàu có.

Và tôi, người đã từng là vị hôn thê của anh ta, giờ đây lại phải quỳ gối ở đây, thêu áo cưới cho tình địch của mình.

Kim thêu đâm vào đầu ngón tay, một giọt máu đỏ thẫm rỉ ra, hòa vào màu đỏ của lụa, không thể phân biệt.

Cơn đau từ đầu ngón tay truyền đến, nhưng không thể nào so được với nỗi đau trong tim.

Đúng lúc này, cửa lớn bị đẩy ra, một cơn gió lạnh mang theo hơi mưa ùa vào. Khâu Ánh Thy khoác trên mình chiếc áo choàng lông chồn đắt tiền, bước vào, theo sau là Trần Nhật Cường với vẻ mặt lạnh lùng.

Ánh Thy liếc nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chế giễu. Cô ta bước đến, cúi xuống nhìn tác phẩm trên tay tôi, rồi đột nhiên giơ tay tát mạnh vào mặt tôi.

"Bốp!"

Một âm thanh giòn giã vang lên.

Đầu tôi ong ong, một bên má nóng rát. Tôi ngước lên, nhìn vào đôi mắt đắc thắng của cô ta.

Nước mắt không thể kìm nén được nữa, lăn dài trên gò má. Tôi không khóc vì cái tát, tôi khóc cho sự hy sinh ngu ngốc của mình, cho tình yêu đã chết.

Mọi người xung quanh đều nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng, không một ai lên tiếng. Họ là những người làm trong nhà, những người đã từng cúi đầu chào tôi "bà chủ tương lai". Giờ đây, họ chỉ im lặng đứng nhìn tôi bị sỉ nhục.

Tôi run rẩy, cố gắng đứng dậy, nhưng cơn đau từ vết sẹo bên hông và sự suy nhược của cơ thể khiến tôi không còn chút sức lực nào.

Tôi lại ngã khuỵu xuống sàn.

Tấm lụa đỏ trên tay rơi xuống, đôi chim phượng hoàng đang dang dở như đang cười nhạo sự thảm hại của tôi.

Tôi nhớ lại bức tranh sơn mài mà tôi đã thức trắng nhiều đêm để hoàn thành, món quà tôi tặng anh nhân kỷ niệm ba năm yêu nhau. Bức tranh "Phượng Hoàng Tái Sinh", với ý nghĩa dù có trải qua bao nhiêu khó khăn, tình yêu của chúng tôi cũng sẽ bền vững như phượng hoàng niết bàn, tái sinh từ tro tàn.

Nhưng anh ta, người đã từng trân trọng nó như báu vật, lại đem nó đi bán đấu giá chỉ để làm vui lòng Khâu Ánh Thy.

Cái lạnh từ sàn đá cẩm thạch thấm vào xương tủy, quả thận duy nhất còn lại của tôi bắt đầu co thắt dữ dội. Tôi cảm thấy một cơn đau buốt nhói, lan ra khắp vùng thắt lưng.

Tôi cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng, không muốn để họ thấy sự yếu đuối của mình.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi.

Tôi chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, càng lúc càng lớn, như đang khóc thương cho số phận bi thảm của tôi.

Từng mũi kim, từng đường chỉ, tôi đã dồn hết tâm huyết và tình yêu của mình vào đó. Tôi đã từng hy vọng có thể cùng anh mặc bộ lễ phục này, bước vào lễ đường.

Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một giấc mơ tan vỡ.

Cơn đau ngày càng dữ dội, tôi cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé toạc.

Tôi cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng không khí lạnh lẽo chỉ khiến tôi ho sặc sụa.

Thời gian trôi đi thật chậm, mỗi giây mỗi phút đều là một sự tra tấn.

Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa. Cơ thể tôi mềm nhũn, ngã vật ra sàn nhà.

Tấm áo dài đỏ rực phủ lên người tôi, giống như một tấm vải liệm.

Xung quanh im lặng như tờ, chỉ có tiếng mưa vẫn rơi không ngớt.

Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy ý thức của mình dần dần tan biến.

Trong cơn mưa tuyết mịt mù, tôi quỳ gối trước cửa biệt thự, cả người lạnh cóng. Tuyết rơi dày đặc trên vai, trên tóc, biến tôi thành một người tuyết.

Trong lòng tôi đau như dao cắt, không phải vì cái lạnh, mà vì sự tuyệt vọng.

Anh ta đã hứa sẽ yêu tôi, sẽ chăm sóc tôi suốt đời.

Nhưng lời hứa đó, giờ đây đã trở thành một trò cười.

Tôi run rẩy đưa tay lên, tiếp tục thêu. Những ngón tay đã tê cóng, không còn cảm giác, nhưng tôi vẫn cố gắng điều khiển cây kim.

Máu từ đầu ngón tay lại rỉ ra, nhuộm đỏ cả tuyết trắng.

Mắt tôi đã mờ đi vì kiệt sức, nhưng tôi vẫn không dám dừng lại.

Bình minh sắp đến rồi.

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu rọi, tôi run rẩy đứng dậy.

Tôi lê bước chân nặng trĩu đến trước cửa, gõ nhẹ.

Bên trong không có bất kỳ tiếng động nào.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Gavin

Thêm nhiều động thái
Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta

Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

Chồng tôi, Hoàng Bách, là tay chơi khét tiếng nhất Sài Gòn, nổi danh với những cuộc tình chóng vánh theo mùa cùng các cô gái mười chín tuổi. Suốt năm năm, tôi đã tin rằng mình là ngoại lệ, là người cuối cùng đã thuần hóa được anh. Ảo tưởng đó vỡ tan tành khi ba tôi cần ghép tủy xương. Người hiến tặng hoàn hảo là một cô gái mười chín tuổi tên Trà My. Vào ngày phẫu thuật, ba tôi đã qua đời vì Hoàng Bách chọn ở trên giường cùng cô ta, thay vì đưa cô ta đến bệnh viện. Sự phản bội của anh không dừng lại ở đó. Khi thang máy rơi tự do, anh kéo cô ta ra trước và bỏ mặc tôi rơi xuống. Khi đèn chùm đổ sập, anh dùng thân mình che chắn cho cô ta và bước qua người tôi đang nằm trong vũng máu. Anh thậm chí còn trộm món quà cuối cùng mà người ba đã khuất để lại cho tôi và tặng nó cho cô ta. Xuyên suốt tất cả, anh gọi tôi là đồ ích kỷ và vô ơn, hoàn toàn không biết rằng ba tôi đã không còn nữa. Vì vậy, tôi lặng lẽ ký vào đơn ly hôn và biến mất. Ngày tôi rời đi, anh nhắn tin cho tôi. "Tin tốt đây, anh tìm được người hiến tủy khác cho ba em rồi. Chúng ta đi sắp xếp lịch phẫu thuật thôi."

Đám cưới của tôi, không phải anh

Đám cưới của tôi, không phải anh

Tình Cảm Lãng Mạn

5.0

Năm năm trước, tôi đã cứu mạng vị hôn phu của mình trên một ngọn núi ở Sa Pa. Cú ngã đó để lại cho tôi một tổn thương thị giác vĩnh viễn - một lời nhắc nhở lấp lánh, không ngừng nghỉ về cái ngày tôi đã chọn anh thay vì đôi mắt hoàn hảo của chính mình. Anh ta trả ơn tôi bằng cách bí mật đổi địa điểm tổ chức đám cưới của chúng tôi từ Sa Pa đến Nha Trang, chỉ vì cô bạn thân nhất của anh ta, Ái My, phàn nàn rằng ở đó quá lạnh. Tôi đã tình cờ nghe được anh ta gọi sự hy sinh của tôi là "thứ sến sẩm vớ vẩn" và tận mắt chứng kiến anh ta mua cho cô ta một chiếc váy trị giá hơn một tỷ đồng trong khi lại nhăn nhó với chiếc váy của tôi. Vào ngày cưới, anh ta bỏ mặc tôi đứng chờ ở lễ đường để vội vã đến bên Ái My vì một "cơn hoảng loạn" xuất hiện đúng lúc. Anh ta quá chắc chắn rằng tôi sẽ tha thứ cho anh ta. Luôn luôn là như vậy. Anh ta không xem sự hy sinh của tôi là một món quà, mà là một bản hợp đồng đảm bảo cho sự phục tùng của tôi. Vì vậy, khi cuối cùng anh ta cũng gọi đến địa điểm tổ chức tiệc cưới trống không ở Nha Trang, tôi đã để anh ta nghe thấy tiếng gió núi và tiếng chuông nhà thờ trước khi tôi lên tiếng. "Đám cưới của em sắp bắt đầu rồi," tôi nói với anh ta. "Nhưng không phải là với anh."

Sách tương tự

Tiểu thư giả là ông trùm ngầm,  thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Tiểu thư giả là ông trùm ngầm, thái tử gia Kinh Thành chiều chuộng không thôi

Fairlie Genin
5.0

[Tiểu thư thật hư+Ông trùm full cấp+Con cưng hào môn+Tát mặt, thái tử gia Kinh Thành kiêng khem x tiểu thư giả có ngàn lớp thân phận] Thẩm Thanh từ tiểu thư nhà họ Thẩm trở thành một nông dân nghèo ở nông thôn chỉ sau một đêm. Tiểu thư thật đã tàn nhẫn hãm hại cô, vị hôn phu làm nhục cô, bố mẹ nuôi đã đuổi cô ra khỏi nhà... Mọi người đều chờ để xem trò cười của cô, cho cô cút về nông thôn làm nông, nhưng cô đột nhiên trở thành tiểu thư thật của một hào môn trong Kinh Thành. Không chỉ vậy, cô còn là một trùm hacker quốc tế, nhà thiết kế trang sức hàng đầu, nhà văn bí ẩn và ông trùm y học cũng là cô... Bố mẹ nuôi hối hận, lấy việc nuôi cô để bắt cô trả một nửa tài sản. Thẩm Thanh đã lấy camera ra trước công chúng để cho mọi người thấy khuôn mặt xấu xí của bố mẹ nuôi. Vị hôn phu cũ đã hối hận, muốn quay lại ám ảnh cô. Thẩm Thanh cười khẩy, anh ta xứng đáng sao? Giơ tay cho anh ta cút khỏi Kinh Thành. Thẩm Thanh đánh matcha girl, giẫm lên tên khốn, khiến bố mẹ nuôi của cô phải hối hận về quyết định của mình. Trong nhà còn có một bông sen trắng chế giễu cô từ nơi nhỏ đến, không thể gả chồng. Đêm đó, thái tử gia Kinh Thành ôm eo cô, nhẹ nhàng dỗ dành: "Không cần gả, anh sẽ đến tận cửa."

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Thời gian suy nghĩ ly hôn, cô Đường lên án?

Calla Rhodes
5.0

[Kết hôn với tỷ phú+Theo cô đến lò hỏa táng+Bị lộ thân phận] [Thái tử gia tài phệt của hắc bạch lưỡng đạo VS Ông trùm công nghệ độc lập] Đường Vãn kết hôn với chồng ba năm vẫn chưa gần gũi nhau, cô tưởng Lục Hạo do chuyên tâm công việc để họ có cuộc sống tốt. Cho đến ngày mẹ cô qua đời, cô bị phản bội và ly hôn, Đường Vãn mới nhận ra, ngay trong đêm tân hôn, Lục Hạo đã lén lút qua lại với người em kế của cô, Đường Y Y. Cô lấy lại mọi dịu dàng, không còn mong chờ, quyết định ly hôn. Mọi người đều chế giễu cô, "Đường Vãn điên rồi, lúc này còn dám bướng bỉnh sao, lên án lên đòi lên hôn!" "Cứ chờ xem, cô ấy cứng đầu chẳng được bao lâu đâu, vài hôm nữa sẽ lặng lẽ quay về thôi!" Ai cũng chờ đợi, nhưng vẫn không thấy Đường Vãn hối hận vì quyết định ly hôn. Ngược lại, họ lại thấy hot search cảnh Lục Hạo quỳ dưới mưa, cầu xin Đường Vãn đừng đi. Trong một buổi phỏng vấn, có phóng viên hỏi thẳng Đường Vãn liệu cô có ý định tái hôn với Lục tổng không. Cô chỉ lạnh nhạt đáp: "Cái gã phiền phức đó, tên cặn bã bẩm sinh, phải chờ đến lúc người ta không yêu mới yêu!" Còn người đàn ông khiến hắc bạch lưỡng đạo khiếp sợ lại kéo Đường Vãn vào lòng: "Ai dám động đến vợ tôi, cứ thử xem chuyện gì xảy ra!"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết