Ba mươi tám cuộc ly hôn, một sự phản bội

Ba mươi tám cuộc ly hôn, một sự phản bội

Teresa

5.0
Bình luận
80
Duyệt
16
Chương

Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, chồng tôi lại đề nghị ly hôn. Đây là lần thứ tám, và lý do vẫn là cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, người đã vì ngăn cản đám cưới của chúng tôi mà gặp tai nạn. Nhưng lần này, tôi không chỉ bị ép ly hôn. Tôi bị người của cô ta bắt cóc, suýt bị làm nhục trong một chiếc xe ở ngoại ô. Trong lúc tuyệt vọng, tôi gọi cho anh ta cầu cứu. Nhưng điện thoại reo mãi mà không ai bắt máy. Sau đó, tôi nhận được một đoạn video. Trong đó, anh ta đang ở bên cô ta, và chính tay cô ta đã tắt cuộc gọi của tôi, còn anh ta thì im lặng chấp nhận. Năm năm chịu đựng, tám lần ly hôn, tôi cứ nghĩ chỉ cần mình nhẫn nhịn, anh ấy sẽ quay về. Nhưng khoảnh khắc đó, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Khi anh ta quay về, vẫn với lời hứa hẹn sẽ tái hôn, tôi chỉ để lại một tờ giấy. "Cao Mẫn Đạt, đây là lần ly hôn cuối cùng. Tôi thành toàn cho anh và cô ấy."

Chương 1

Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, chồng tôi lại đề nghị ly hôn. Đây là lần thứ tám, và lý do vẫn là cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta, người đã vì ngăn cản đám cưới của chúng tôi mà gặp tai nạn.

Nhưng lần này, tôi không chỉ bị ép ly hôn. Tôi bị người của cô ta bắt cóc, suýt bị làm nhục trong một chiếc xe ở ngoại ô.

Trong lúc tuyệt vọng, tôi gọi cho anh ta cầu cứu. Nhưng điện thoại reo mãi mà không ai bắt máy.

Sau đó, tôi nhận được một đoạn video. Trong đó, anh ta đang ở bên cô ta, và chính tay cô ta đã tắt cuộc gọi của tôi, còn anh ta thì im lặng chấp nhận.

Năm năm chịu đựng, tám lần ly hôn, tôi cứ nghĩ chỉ cần mình nhẫn nhịn, anh ấy sẽ quay về. Nhưng khoảnh khắc đó, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng.

Khi anh ta quay về, vẫn với lời hứa hẹn sẽ tái hôn, tôi chỉ để lại một tờ giấy.

"Cao Mẫn Đạt, đây là lần ly hôn cuối cùng. Tôi thành toàn cho anh và cô ấy."

Chương 1

Lô Diễm Mai POV:

Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, món quà mà tôi nhận được từ người chồng đã ly hôn bảy lần, tái hôn bảy lần của mình, Cao Mẫn Đạt, vẫn là câu nói quen thuộc đến mức chai sạn: "Chúng ta ly hôn đi."

Đây là lần thứ tám anh ấy đề nghị ly hôn.

Tôi bình tĩnh ngước mắt lên, nhìn vào người đàn ông trước mặt. Anh ấy vẫn mặc bộ vest được cắt may tinh xảo, vẻ ngoài hoàn hảo không một tì vết, giống như lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Đôi mắt sâu thẳm của anh ấy lúc này đang chứa đầy sự áy náy và khổ sở.

"Lần này lại là vì cô ấy dọa tự tử à?" Tôi hỏi, giọng điệu không một chút gợn sóng, như thể đang hỏi hôm nay thời tiết thế nào.

Mẫn Đạt gật đầu một cách khó nhọc, giọng anh khàn đi: "Mai, anh xin lỗi. Ánh Ngọc... cô ấy lại lên cơn rồi, vừa mới cắt cổ tay trong bệnh viện. Bác sĩ nói cảm xúc của cô ấy không ổn định, không thể chịu thêm bất kỳ sự kích thích nào nữa."

"Tô Ánh Ngọc, bạn thanh mai trúc mã của anh, người mà vào ngày cưới của chúng ta đã điên cuồng lái xe đến để ngăn cản rồi gặp tai nạn, dẫn đến tàn tật vĩnh viễn, mất khả năng làm mẹ, còn mắc chứng trầm cảm nặng." Tôi nhẹ nhàng thuật lại, giống như đang kể một câu chuyện của người khác.

Tôi biết rõ hơn bất cứ ai.

Năm năm, tám lần ly hôn, lý do đều giống hệt nhau.

"Vậy lần này chúng ta sẽ ly hôn trong bao lâu? Một tháng? Ba tháng? Hay là nửa năm?" Tôi hỏi tiếp, thậm chí còn có tâm trạng nhấp một ngụm trà trên bàn.

Mẫn Đạt nhìn tôi, vẻ kinh ngạc thoáng qua trong mắt anh. Có lẽ anh không ngờ tôi lại có thể bình tĩnh đến vậy.

"Mai, anh..." Anh ấy dường như muốn giải thích điều gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể nói: "Đợi cảm xúc của Ánh Ngọc ổn định lại, anh nhất định sẽ đón em về. Anh hứa."

Anh ta đưa tay ra, dường như muốn chạm vào mặt tôi, nhưng nhìn thấy sự lạnh lùng trong mắt tôi, bàn tay đang giơ lên giữa không trung lại cứng đờ rồi từ từ thu về.

Lời hứa.

Tôi gần như muốn cười phá lên. Lời hứa của anh ấy, giống như những tờ giấy chứng nhận ly hôn của chúng tôi, rẻ mạt và vô giá trị.

"Được thôi." Tôi đứng dậy. "Đi thôi, đừng để cô ấy đợi lâu."

Tôi nợ cô ta. Mẫn Đạt cũng luôn nói như vậy.

Nếu không phải vì ngày cưới của chúng tôi, cô ta đã không gặp tai nạn. Vì vậy, tôi phải trả giá.

Nhân viên ở cục dân chính dường như đã quá quen với sự xuất hiện của chúng tôi. Nhìn thấy chúng tôi, cô ấy còn mỉm cười chào một cách thân thiện.

"Lại đến rồi à?"

Cô ấy thành thạo lấy ra hai bản thỏa thuận ly hôn.

Tôi nhận lấy cây bút, Mẫn Đạt nhanh chóng ký tên của mình, nét chữ bay bổng, mạnh mẽ.

Tôi nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận trong vài giây.

Lần đầu tiên ly hôn, tôi đã khóc đến mức gần như ngất đi.

Lần thứ hai, tôi đau khổ cầu xin anh ấy đừng đi.

Lần thứ ba, tôi chết lặng.

Đến lần thứ tám này, trái tim tôi đã không còn một chút gợn sóng nào nữa. Nó giống như một hồ nước tù đọng, không có sự sống.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi trịnh trọng ký tên mình xuống.

Lô Diễm Mai.

Khi chúng tôi bước ra khỏi cục dân chính, tôi nhìn thấy Tô Ánh Ngọc đang đứng dựa vào chiếc xe Bentley của Mẫn Đạt. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh, khuôn mặt tái nhợt, yếu ớt, trông như một đóa bạch liên hoa mỏng manh trong gió.

Vừa nhìn thấy Mẫn Đạt, cô ta lập tức sà vào lòng anh, giọng nói nũng nịu: "Đạt, em đợi anh mãi."

Cơ thể Mẫn Đạt cứng đờ, anh ấy liếc nhìn tôi một cách mất tự nhiên.

Anh ấy cố gắng đẩy cô ta ra một cách nhẹ nhàng.

"Ánh Ngọc, đừng như vậy."

Nhưng Tô Ánh Ngọc lại càng ôm chặt hơn, hoàn toàn không để ý đến sự từ chối của anh ấy.

Cô ta cầm lấy giấy chứng nhận ly hôn từ tay Mẫn Đạt, giơ lên trước mặt tôi, nụ cười trên môi đầy vẻ đắc thắng và khiêu khích.

"Chị Diễm Mai, cảm ơn chị đã thành toàn cho chúng tôi."

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ta.

"Ánh Ngọc, đủ rồi!" Mẫn Đạt hơi nhíu mày, giọng điệu có chút không vui.

Tô Ánh Ngọc bĩu môi, kéo tay Mẫn Đạt làm nũng: "Đạt, chúng ta đi ăn lẩu cay đi, để chúc mừng. Lâu lắm rồi em không được ăn."

Rồi cô ta như nghĩ ra điều gì đó, quay sang nhìn tôi, giả vờ tốt bụng nói: "Chị Diễm Mai, hay là đi cùng chúng tôi đi? Dù sao thì mọi người cũng quen biết nhau cả mà."

Mẫn Đạt nhìn tôi với ánh mắt áy náy, như thể đang trưng cầu ý kiến của tôi.

"Được." Tôi gật đầu.

Tôi muốn xem, rốt cuộc anh ta có thể dung túng cho cô ta đến mức nào.

Tô Ánh Ngọc ngồi ở ghế phụ, cả người gần như dán vào Mẫn Đạt.

Cô ta thỉnh thoảng lại thì thầm vào tai anh ta điều gì đó, rồi lại đưa tay vuốt ve lồng ngực anh ta một cách mờ ám.

Và Mẫn Đạt, từ đầu đến cuối, chỉ im lặng, dung túng và thỏa hiệp.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu lất phất mưa.

Tôi chợt nhớ lại ngày cưới của chúng tôi năm năm trước.

Ngày hôm đó, tôi mặc bộ váy cưới trắng tinh, còn anh ấy mặc bộ lễ phục màu đen, chúng tôi là cặp đôi kim đồng ngọc nữ nổi tiếng khắp trường đại học.

Anh ấy là hội trưởng hội sinh viên, tôi là hoa khôi của khoa âm nhạc. Anh ấy tài năng, đẹp trai, tôi thì dịu dàng, xinh đẹp. Chúng tôi gần như là yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên.

Anh ấy đã đối xử với tôi vô cùng dịu dàng, dịu dàng đến mức tôi từng nghĩ rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.

Tô Ánh Ngọc là thanh mai trúc mã của anh ấy, luôn thích anh ấy, bám riết không buông. Nhưng Mẫn Đạt luôn nói với tôi rằng anh ấy chỉ coi cô ta như em gái.

Cho đến ngày cưới của chúng tôi.

Hôm đó, điện thoại của Mẫn Đạt reo liên tục. Tô Ánh Ngọc điên cuồng gọi cho anh ấy.

Tôi đã nói một câu trong lúc vô tình: "Đừng nhận, hôm nay là ngày vui của chúng ta."

Thế là Mẫn Đạt đã tắt máy.

Sau đó, bi kịch xảy ra.

Tô Ánh Ngọc bị tai nạn xe hơi, tàn tật, vô sinh, trầm cảm.

Cô ta bắt đầu dùng cái chết để uy hiếp Mẫn Đạt.

Mỗi khi cô ta phát bệnh, Mẫn Đạt lại phải ly hôn với tôi, đến bên cạnh chăm sóc cô ta.

Tô Ánh Ngọc sẽ khiêu khích tôi, nói những lời khó nghe.

Đợi cô ta ổn định, cô ta lại khóc lóc xin lỗi.

Rồi Mẫn Đạt lại tái hôn với tôi.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy bảy lần.

Tôi từ đau khổ, tuyệt vọng, đến chết lặng, rồi mệt mỏi.

Lần này, tôi sẽ không tái hôn nữa.

Tôi mệt rồi.

Tôi nhắn tin cho anh trai: "Anh, ngày mai chúng ta đi Đà Lạt đi, em muốn rời khỏi thành phố này."

Anh trai nhanh chóng trả lời: "Được, anh đã sắp xếp xong xuôi cả rồi. Mai, đừng buồn nữa, thằng khốn đó không xứng đáng với em."

Nước mắt tôi bất giác trào ra, nhưng tôi nhanh chóng lau khô, không để chúng rơi xuống.

Chúng tôi đến nhà hàng lẩu.

Tô Ánh Ngọc nhất quyết đòi ngồi cạnh Mẫn Đạt, cả người gần như dán vào anh ta, nũng nịu.

"Đạt, em muốn ăn cái này."

"Đạt, gắp cho em miếng thịt bò đi."

Mẫn Đạt cố gắng đẩy cô ta ra, nhưng Tô Ánh Ngọc lại bắt đầu khóc lóc, "Anh ghét em rồi phải không? Em biết mà, anh vẫn còn yêu chị ta..."

Cuối cùng, Mẫn Đạt lại thỏa hiệp.

Anh ấy kiên nhẫn gắp đồ ăn cho cô ta, lau miệng cho cô ta, dịu dàng như đang chăm sóc một đứa trẻ.

Người phục vụ đi qua còn cười nói: "Anh chị tình cảm thật đấy."

Tôi ngồi đối diện, giống như một người vô hình.

Chiếc túi xách của tôi vô tình bị rơi xuống đất, đồ đạc bên trong văng ra tứ tung. Một chiếc hộp nhỏ màu xanh lam lăn đến chân Tô Ánh Ngọc.

Đó là chiếc kẹp tóc đàn tranh mà Mẫn Đạt đã tặng tôi vào ngày sinh nhật đầu tiên của tôi sau khi kết hôn. Tôi luôn mang nó bên mình.

Sắc mặt Tô Ánh Ngọc đột nhiên thay đổi.

Cô ta đứng phắt dậy, cầm lấy nồi lẩu đang sôi sùng sục trên bàn, hét lên một cách điên cuồng: "Lô Diễm Mai, mày đang khoe khoang với tao phải không?!"

Nói rồi, cô ta hất thẳng nồi lẩu về phía tôi.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Teresa

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cưới nhầm thành đôi, vợ của Hoắc thiếu quá ngầu!

Cecilia
4.8

Tống Hoan là cô gái xấu xí vô dụng không được cưng chiều, còn con gái của mẹ kế lại xinh đẹp tài ba, còn sắp gả cho người thừa kế hào môn Hoắc Tư Dực, danh giá vộ cùng. Ai ai cũng thích bợ đỡ nịnh nọt, Thẩm Thanh Âm càng thêm khí thế hơn người, "Vinh Hoan, cô sẽ bị tôi chà đạp dưới chân như con chó mãi mãi!" Tuy nhiên, vào ngày cưới, mọi người lại thấy Tống Hoan mặc váy cưới lộng lẫy bước vào nhà họ Hoắc, còn Thẩm Thanh Âm thì trở thành trò cười. Cả thành phố đều hoang mang, tại sao lại như vậy? Không ai tin rằng cậu ấm Hoắc Tư Dực lại thích một cô gái xấu xí vô dụng, ai cũng chờ đợi ngày Tống Hoan bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng chờ mãi, điều họ thấy lại là Tống Hoan bỗng nhiên tỏa sáng. Nữ hoàng y dược, chuyên gia tài chính, thiên tài giám định bảo vật, bố già trong lĩnh vực AI.v...v..., từng lớp thân phận bị lộ ra làm những kẻ trêu chọc phải choáng váng. Hải Thành bùng nổ rồi! Nhà họ Thẩm hối hận không kịp, thanh mai trúc mã quay lại nịnh nọt, nhưng chưa kịp nghe Tống Hoan từ chối. Người thừa kế của hào môn, Hoắc Tư Dực, đăng tải một bức ảnh không tì vết không nhờ phấn son, khiến Tống Hoan trở thành cơn sốt trên mạng xã hội!

Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý

Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý

Luna
5.0

Tại buổi tiệc tốt nghiệp, tôi bị chị gái gài bẫy, đưa lên giường của một người đàn ông lạ mặt. Bị bạn trai yêu nhau ba năm ruồng bỏ, gia đình mắc bệnh nặng, tôi không còn đường nào khác, buộc phải gả cho một tên công tử bột. Cha nuôi của anh ta, mới 33 tuổi đã đứng đầu địa phương, là người giàu nhất trẻ tuổi nhất. Nghe đồn cha nuôi của anh ta có tính cách tàn bạo, mọi người đều nói tôi tiêu đời rồi. Tuy nhiên, ông ta lại rất yêu quý con dâu của mình. Những người đã bắt nạt tôi đều phải trả giá, ngay cả con trai của ông ta cũng bị ông ta đánh đến phải nhập viện. Kể từ đó, tôi có hai bí mật: người đã qua đêm với tôi là cha nuôi của chú rể, và tôi đã yêu người đàn ông này. Khi sự thật được tiết lộ, người đàn ông đó đã thu hồi tất cả tình yêu dành cho tôi chỉ trong một đêm, coi tôi như một con quái vật. Tôi chán nản, chấp nhận sự theo đuổi của những người đàn ông khác. Vào đêm hẹn hò, người đàn ông đó bắt tôi trở về, mắt đỏ ngầu, "Không phải em chỉ yêu anh sao? Trở về đi, được không?" Tôi móc cằm anh ta, cười quyến rũ, "Quá muộn rồi, bây giờ muốn theo đuổi em, anh phải xếp hàng đi, bố ạ." "..."

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Sau ly hôn tiểu thư mỗi ngày một thân phận

Nikolos Bussini
5.0

[Sau ly hôn + Thân phận + Theo vợ đến lò hỏa táng + Tiểu thư thật hư + Cái tát sung sướng] Khi Tiêu Lẫm bị mù trong một vụ tai nạn xe hơi, tất cả các tiểu thư trong Kinh Thành đều tránh xa anh ta, là Hứa Du Nhiên không chút do dự kết hôn với anh ta. Ba năm sau, Tiêu Lẫm nhìn lại được, mua 300 tỷ trang sức chỉ để giành được nụ cười của bạch nguyệt quang, ném cho Hứa Du Nhiên là một thỏa thuận ly hôn. Anh ta nói: "Tôi và Thanh Thanh đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy vì cô, tôi không muốn cô ấy chờ đợi thêm nữa!" Hứa Du Nhiên nhanh chóng ký tên. Mọi người đều cười nhạo cô: Cười cô từ một con gà lôi thành phượng hoàng và gả vào nhà họ Tiêu. Cười cô là một con phượng hoàng rơi khỏi chuồng và tệ hơn cả một con gà, và lại trở thành một người phụ nữ bị bỏ rơi. Nhưng không biết rằng, cô là thần y đã chữa lành mắt của Tiêu Lẫm. Cô là nhà thiết kế trang sức 300 tỷ đó. Cô là vị thần thống trị thị trường chứng khoán. Cô là hacker hàng đầu... thậm chí là tiểu thư thật của nhà tổng thống! Chồng cũ hối hận đến mức quỳ xuống cầu hôn: "Nhiên Nhiên, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?" Bá tổng hống hách nào đó trực tiếp ném người ra ngoài: "Nhìn kỹ đi! Đây là vợ tôi!" Hứa Du Nhiên: "..." Thật hiếm có, một cây sắt ngàn năm lại có thể nở hoa!

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết