Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú

Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú

Lydia

5.0
Bình luận
214
Duyệt
24
Chương

Bố tôi đã nuôi bảy người đàn ông để làm chồng tương lai cho tôi. Tôi đã yêu Sử Đăng Đạt, người xuất sắc nhất trong số họ, yêu đến mức đánh mất cả bản thân. Nhưng vào đêm trước sinh nhật lần thứ 21, tôi lại phát hiện anh ta đang ôm hôn Cát Thanh Hiền, cô gái mà gia đình tôi cưu mang. Cùng lúc đó, tôi cũng nghe được sáu người còn lại chế giễu sự si mê của mình, tiết lộ rằng họ chỉ đang lợi dụng tôi. Hóa ra, mười năm yêu đến hèn mọn của tôi chỉ là một trò cười. Trái tim tôi đã chết. Tôi quay người, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số. "Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh… còn hiệu lực không?"

Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú Chương 1

Bố tôi đã nuôi bảy người đàn ông để làm chồng tương lai cho tôi.

Tôi đã yêu Sử Đăng Đạt, người xuất sắc nhất trong số họ, yêu đến mức đánh mất cả bản thân.

Nhưng vào đêm trước sinh nhật lần thứ 21, tôi lại phát hiện anh ta đang ôm hôn Cát Thanh Hiền, cô gái mà gia đình tôi cưu mang.

Cùng lúc đó, tôi cũng nghe được sáu người còn lại chế giễu sự si mê của mình, tiết lộ rằng họ chỉ đang lợi dụng tôi.

Hóa ra, mười năm yêu đến hèn mọn của tôi chỉ là một trò cười.

Trái tim tôi đã chết. Tôi quay người, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

"Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh… còn hiệu lực không?"

Chương 1

Trịnh Hoàn Châu POV:

Bố tôi đã nuôi bảy người đàn ông để làm chồng tương lai cho tôi, nhưng vào cái đêm tôi phát hiện ra người tôi yêu nhất đang lén lút với người con gái mà gia đình tôi cưu mang, tôi cũng vô tình nghe được sáu người còn lại chế giễu sự si mê của mình, tiết lộ rằng họ chỉ đang lợi dụng tôi.

Đó là đêm trước sinh nhật lần thứ 21 của tôi.

Tôi đã yêu Sử Đăng Đạt từ năm mười một tuổi. Yêu đến mức hèn mọn, yêu đến mức đánh mất cả bản thân.

Mọi người trong nhà đều biết điều đó.

Bố tôi, chủ tịch tập đoàn T&T, đã tài trợ cho anh và sáu chàng trai tài năng khác từ các trường đại học danh tiếng. Ông nuôi dưỡng họ trở thành những giám đốc điều hành tương lai, và cũng là những ứng cử viên rể tiềm năng cho tôi, đứa con gái duy nhất của ông.

Trong số bảy người, Sử Đăng Đạt là người xuất sắc nhất, cũng là người lạnh lùng nhất. Anh giống như một tảng băng vĩnh cửu, không bao giờ tan chảy.

Nhưng tôi vẫn yêu anh, yêu đến điên cuồng. Tôi tin rằng chỉ cần mình đủ chân thành, đủ kiên trì, một ngày nào đó tảng băng này sẽ vì tôi mà tan chảy.

Tôi đã tự tay nấu cho anh những món ăn anh thích, dù tay bị bỏng rát. Tôi đã thức trắng đêm để đan cho anh chiếc khăn quàng cổ, dù mắt sưng húp. Tôi đã từ bỏ mọi kiêu hãnh của một tiểu thư để chạy theo sau anh, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn của anh.

Nhưng tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là sự thờ ơ lạnh nhạt.

Cho đến tối nay, khi tôi tình cờ đi ngang qua khu vườn hồng sau nhà, tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim tôi tan nát.

Sử Đăng Đạt, người đàn ông mà tôi yêu say đắm, đang ôm hôn Cát Thanh Hiền, cô gái được gia đình tôi cưu mang.

Nụ hôn của họ nồng cháy và say đắm, như thể họ là trung tâm của vũ trụ.

Thanh Hiền là em gái họ của Đăng Đạt, một cô gái có vẻ ngoài ngây thơ, trong sáng. Năm đó, khi bố tôi quyết định tài trợ cho Đăng Đạt, anh đã đưa ra một điều kiện, đó là mang theo Thanh Hiền, người thân duy nhất của anh.

Tôi khi đó vẫn còn là một cô bé ngây thơ, thấy Thanh Hiền đáng thương nên đã nài nỉ bố đồng ý. Bố tôi chiều con gái, nên đã để cô ta ở lại Trịnh gia.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, sự lương thiện của mình lại dẫn sói vào nhà.

Trái tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào, đau đến không thở nổi. Tôi muốn xông ra, cho họ một cái tát, nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.

Ngay lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói của Bền Minh Trí, một trong bảy người được tài trợ, vang lên từ một góc khác của khu vườn.

"Nhìn kìa, con nhỏ Hoàn Châu đó đúng là ngu ngốc. Cứ bám lấy anh Đạt như đỉa đói, không biết xấu hổ là gì."

Giọng của Chu Thế Vinh vang lên, đầy vẻ chế giễu: "Còn không phải sao? Nếu không phải vì tài nguyên của Trịnh gia, ai thèm để ý đến cô ta chứ? Vừa ngu vừa phiền phức."

"Đừng nói vậy," một giọng khác, là Lê Anh Tuấn, xen vào, "Dù sao cô ta cũng là tiểu thư của chúng ta, là người đã cho chúng ta cơ hội. Nói xấu sau lưng cô ấy không hay lắm."

"Cậu thì hay rồi," Bền Minh Trí cười khẩy, "Hôm trước ai là người vì Thanh Hiền mà sẵn sàng hi sinh cả mạng sống cho cô ấy đấy nhỉ? Đừng có giả tạo nữa."

Tôi còn nghe thấy họ bàn tán về việc làm thế nào để tránh phải cưới tôi, làm thế nào để lấy lòng Cát Thanh Hiền. Họ nói rằng Thanh Hiền mới là nữ thần trong lòng họ, một cô gái trong sáng, thiện lương, không giống như tôi, một tiểu thư kiêu ngạo và vô dụng.

Họ còn nhắc đến một sự việc, đó là năm ngoái, trong một chuyến đi dã ngoại, tôi bị lạc trong rừng. Bền Minh Trí đã liều mình đi tìm tôi, bị rắn độc cắn suýt chết. Lúc đó tôi đã vô cùng cảm kích, coi anh ta như anh hùng.

Nhưng bây giờ tôi mới biết, tất cả chỉ là một màn kịch. Anh ta cố tình để bị rắn cắn, chỉ để lấy lòng tôi, để tôi tin tưởng anh ta hơn.

Mục đích cuối cùng của họ, là để bảo vệ Cát Thanh Hiền, để cô ta có thể thuận lợi ở lại Trịnh gia, và có thể một ngày nào đó, một trong số họ có thể cưới được cô ta.

Họ nói, chỉ có một người trong số họ là thật lòng với tôi, đó là Chu Thế Vinh. Nhưng sự thật lòng đó cũng chỉ là vì anh ta biết mình không có cơ hội với Thanh Hiền, nên mới chuyển mục tiêu sang tôi.

Từng lời, từng chữ của họ như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.

Tôi đứng đó, người run lên vì tức giận và đau đớn. Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức chảy máu mà tôi cũng không hay biết.

Bảy chàng trai, bảy thiên tài mà bố tôi đã dốc lòng bồi dưỡng. Ông coi họ như con trai, cho họ những thứ tốt nhất, hy vọng họ sẽ trở thành trụ cột của T&T, và một trong số họ sẽ trở thành chồng của tôi, chăm sóc tôi cả đời.

Nhưng họ đã làm gì? Họ phản bội lại sự tin tưởng của bố tôi, phản bội lại lòng tốt của tôi. Họ coi tôi như một con ngốc, một bàn đạp để tiến thân.

Và Cát Thanh Hiền, cô gái mà tôi đã từng coi như em gái, người mà tôi đã hết lòng che chở, lại là một con rắn độc, một con sói đội lốt cừu.

Tôi đã từng ghen tị khi thấy bảy người anh nuôi này đối xử với Thanh Hiền tốt hơn tôi. Họ luôn ở bên cạnh cô ta, dỗ dành cô ta, mua cho cô ta những món quà đắt tiền. Mỗi lần tôi tỏ ra không vui, họ lại nói tôi ích kỷ, nhỏ nhen.

Tôi đã từng tự trách mình, nghĩ rằng mình không đủ bao dung, không đủ tốt bụng.

Bây giờ tôi mới hiểu, không phải tôi sai, mà là họ quá giả tạo.

Tôi quay người, không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa. Trái tim tôi đã chết.

Khi tôi đi ngang qua góc khuất của khu vườn, tôi lại nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ.

Tò mò, tôi hé mắt nhìn qua khe lá.

Cảnh tượng trước mắt một lần nữa khiến tôi chết lặng.

Sử Đăng Đạt đang ôm chặt Cát Thanh Hiền, tay anh luồn vào trong áo cô ta, xoa nắn. Thanh Hiền thì rên rỉ, hai tay vòng qua cổ anh, nũng nịu.

"Anh Đạt, đừng... đừng cưới chị Hoàn Châu có được không? Em… em không muốn xa anh."

Giọng nói của Cát Thanh Hiền đầy vẻ đáng thương, nức nở.

Sử Đăng Đạt dừng lại, ánh mắt anh lạnh như băng. Anh nhìn cô ta, giọng nói không một chút cảm xúc.

"Anh cưới cô ta, là để báo đáp ân tình của chủ tịch. Anh sẽ không yêu cô ta. Trái tim anh, chỉ có em."

Câu nói đó, như một nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi.

Tôi không còn cảm thấy đau nữa. Chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ.

Tôi quay người, bước đi như một cái xác không hồn.

Về đến phòng, tôi lấy điện thoại ra, bấm một dãy số quen thuộc.

Đầu dây bên kia, giọng nói ấm áp, đầy lo lắng vang lên: "Châu Châu? Sao giờ này còn gọi cho anh? Có chuyện gì sao?"

Đó là Đoàn Hoàng Nguyên, con trai của một đối tác kinh doanh của bố tôi ở Thành phố Hồ Chí Minh. Anh ấy đã yêu tôi từ lâu, nhưng tôi luôn từ chối.

Nhưng bây giờ, tôi đã thay đổi quyết định.

"Anh Nguyên," tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng để giọng nói của mình không run rẩy, "Lời cầu hôn của anh… còn hiệu lực không?"

Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, sau đó là tiếng hét lên vì vui sướng.

"Còn! Đương nhiên là còn! Châu Châu, em… em đồng ý rồi sao?"

"Vâng," tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, "Em đồng ý."

Tôi cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đêm đen kịt, không một ngôi sao.

Từ hôm nay, Trịnh Hoàn Châu tôi sẽ không còn là một cô ngốc si tình nữa.

Tôi sẽ khiến những kẻ đã phản bội tôi, phải trả giá.

Tôi bước đến bàn làm việc, mở máy tính. Đêm nay, tôi sẽ không ngủ.

Tôi cần phải lên một kế hoạch hoàn hảo để lật đổ bọn họ, để lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.

Tôi sẽ cho họ biết, tiểu thư của Trịnh gia, không phải là người dễ bị bắt nạt.

Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và quyết đoán.

Trò chơi, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Sáng hôm sau, tôi bước xuống nhà ăn với một nụ cười rạng rỡ.

Bố tôi ngồi ở bàn ăn, đọc báo. Thấy tôi, ông ngẩng đầu lên, mỉm cười.

"Châu Châu, hôm nay con gái bố trông thật xinh đẹp."

Tôi bước đến, ôm lấy cổ ông, hôn lên má ông một cái.

"Bố, con có chuyện muốn nói với bố."

Bố tôi đặt tờ báo xuống, nhìn tôi với ánh mắt cưng chiều.

"Chuyện gì mà con gái bố lại nghiêm túc như vậy?"

"Bố, con quyết định rồi," tôi nhìn thẳng vào mắt ông, "Con sẽ đính hôn với anh Hoàng Nguyên."

Nụ cười trên mặt bố tôi chợt tắt. Ông cau mày, nhìn tôi đầy nghi hoặc.

"Hoàn Châu, con nói gì vậy? Con không phải vẫn luôn thích Đăng Đạt sao? Sao lại đột nhiên thay đổi quyết định?"

"Con không còn thích anh ta nữa," tôi nói một cách dứt khoát, "Con nhận ra, anh ta không phải là người dành cho con."

Bố tôi im lặng, nhìn tôi dò xét. Ông là một người sắc bén trong kinh doanh, nhưng lại có điểm mù với những người ông đã chọn tin tưởng. Ông luôn nghĩ rằng bảy chàng trai kia đều là những người tốt, đều sẽ đối xử tốt với tôi.

"Nếu con không thích Đăng Đạt, vẫn còn sáu người khác. Minh Trí, Thế Vinh, Anh Tuấn… Bọn họ đều rất tốt, đều rất yêu quý con."

Tôi cười khổ trong lòng. Yêu quý? Đúng vậy, họ yêu quý thân phận tiểu thư Trịnh gia của tôi, yêu quý khối tài sản khổng lồ của nhà tôi.

Tôi đã từng tin vào điều đó. Tôi đã từng tin rằng, dù Đăng Đạt lạnh lùng, nhưng những người anh nuôi khác đều thật lòng yêu thương tôi.

Nhưng đêm qua, những lời nói của họ đã đánh thức tôi.

"Bố, con không thích ai trong số họ cả," tôi lắc đầu, "Con chỉ muốn ở bên anh Hoàng Nguyên. Anh ấy mới là người thật lòng yêu con."

Tôi phải thừa nhận, quyết định này một phần là vì tức giận, một phần là vì muốn trả thù. Nhưng tôi biết, Hoàng Nguyên là một người tốt. Anh ấy sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi.

Bố tôi thở dài, ánh mắt đầy phức tạp.

"Hoàn Châu, bố biết con là một đứa trẻ thông minh và có chủ kiến. Nếu con đã quyết định, bố sẽ không phản đối. Nhưng bố hy vọng, con sẽ không hối hận."

"Con sẽ không hối hận," tôi nắm lấy tay ông, "Bố, con tin vào lựa chọn của mình."

Bố tôi gật đầu, vỗ nhẹ lên tay tôi.

"Được rồi. Bố sẽ gọi điện cho nhà họ Đoàn."

Tôi mỉm cười, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Bước đầu tiên của kế hoạch đã thành công.

Ngay lúc đó, Sử Đăng Đạt và những người khác bước vào phòng ăn. Thấy tôi và bố đang nói chuyện vui vẻ, họ đều có chút ngạc nhiên.

Sử Đăng Đạt liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng như thường lệ. Nhưng tôi có thể cảm nhận được một tia nghi hoặc trong mắt anh ta.

Có lẽ, anh ta đang thắc mắc tại sao tôi lại không còn bám theo anh ta nữa.

Tôi không thèm để ý đến anh ta. Tôi quay sang nói với bố: "Bố, con muốn đi học đua xe."

Bố tôi ngạc nhiên: "Đua xe? Sao con lại có hứng thú với môn thể thao nguy hiểm đó?"

"Con chỉ muốn thử thách bản thân một chút," tôi mỉm cười, "Hơn nữa, cuối tháng này có một sự kiện đua xe từ thiện, con muốn tham gia."

Tôi biết Sử Đăng Đạt cũng là một tay đua cừ khôi. Tôi muốn đối đầu với anh ta trên đường đua, muốn cho anh ta thấy rằng tôi không còn là cô gái yếu đuối chỉ biết chạy theo sau anh ta nữa.

Bố tôi do dự một lúc, rồi cũng gật đầu đồng ý.

"Được thôi. Bố sẽ sắp xếp cho con một huấn luyện viên giỏi nhất."

Tôi cảm ơn bố, sau đó quay sang nhìn Sử Đăng Đạt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiêu khích.

Anh ta cau mày, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

Tôi biết, anh ta đã cảm nhận được sự thay đổi của tôi.

Nhưng anh ta sẽ không bao giờ đoán được, trong đầu tôi đang có những kế hoạch gì.

Tôi sẽ khiến anh ta phải trả giá cho sự phản bội của mình.

Tôi sẽ khiến tất cả bọn họ phải hối hận vì đã coi thường tôi.

Tôi, Trịnh Hoàn Châu, sẽ không bao giờ là con cờ trong tay kẻ khác nữa.

Tôi sẽ là người điều khiển ván cờ này.

Tiếp tục đọc

Các tác phẩm khác của Lydia

Thêm nhiều động thái

Sách tương tự

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Hầu phủ vong ơn bội nghĩa? Nhiếp Chính Vương chống lưng, không tha thứ

Ethan
5.0

Để bảo vệ tính mạng của công công và tương lai của Hầu phủ, Thẩm Thu Từ buộc phải nương thân Nhiếp Chính Vương. Bị phu quân ghẻ lạnh, ngoại thất sỉ nhục, bà mẫu mưu mô hãm hại, nàng đã dốc hết tấm lòng vì Hầu phủ nhưng cuối cùng chỉ nhận lại những năm tháng goá bụa, mang nỗi oán hận mà chết. Chỉ đến lúc sắp lìa đời nàng mới thấu hiểu, hóa ra cả cuộc đời toan tính của mình lại chỉ là dốc sức tô điểm cho người khác. Trùng sinh một kiếp, nàng quyết tâm tự tay vạch mặt kẻ bạc tình, đạp đổ ngoại thất, mắng chửi bà mẫu, khiến tất cả những kẻ phụ bạc phải trả giá! Gây dựng sự nghiệp, kiếm thật nhiều tiền, giành lại quyền bính, sống một đời phong sinh thủy khởi, phóng khoáng ngạo nghễ! Nàng cởi bỏ hồng trang, khoác lên binh giáp, xông pha trận mạc, ruổi ngựa vạn dặm! Chém loạn tặc, giữ biên cương. Danh tính nàng trở thành cơn ác mộng khiến kẻ địch nghe tin đã mất vía, cũng là huyền thoại không thể xem thường trên triều đình. Chỉ là, tên gian thần Hoắc Vân Tranh từng đấu với nàng cả một kiếp trước, sao kiếp này lại dính lấy nàng? Hoắc Vân Tranh nói: "Thẩm Thu Từ, nàng có muốn thay phu quân, đi theo bổn vương, chẳng phải còn hơn chịu đựng thiệt thòi ở Hầu phủ?" Lúc ấy Thẩm Thu Từ bỗng hiểu ra, hóa ra sau sự đối đầu ở kiếp trước, lại ẩn chứa tình yêu sâu đậm mà Hoắc Vân Tranh dành cho nàng.

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Chưởng thượng hoan: Chiến vương thịnh sủng tiểu y phi

Daryl Tudge
4.9

Nàng vốn là truyền nhân của Thần y thế gia, nhưng lại vô tình xuyên không thành đích trưởng nữ có mẫu thân mất sớm, phụ thân không thương. Vào ngày xuyên không, bèn bị vu khống là hung thủ thật sự mưu hại Hầu phủ phu nhân. Nàng lật ngược tình thế, xoay chuyển càn khôn, tự chứng minh trong sạch. Nàng tưởng nghịch cảnh đã kết thúc, mà không biết thứ mà nàng sắp phải đối diện là vực thẳm sâu vô tận. Đường đường đích nữ tướng phủ, nhưng lại sống cảnh tứ bề thọ địch, ai ai cũng có thể chà đạp. Phụ thân không màng tới sống chết của nàng, kế mẫu, muội muội lấy việc tra tấn nàng làm niềm vui, vị hôn phu tra nam một lòng muốn đạp lên nàng để trèo cao, ngay cả đệ đệ ruột thịt cùng một mẫu thân, cũng là kẻ ăn cây táo rào cây sung. Thế là nàng bắt đầu đấu với tra nam, đối phó kế mẫu và xử lý đệ đệ muội muội. Con đường ngược tra của nàng thuận buồm xuôi gió, nhưng nàng không biết đã gây hấn với Chiến vương điện hạ từ khi nào. Nàng làm chuyện xấu, hắn thả người, nàng muốn giết người, hắn đào hố. Cuối cùng nàng không chịu đựng được nữa, "Chiến vương điện hạ, nếu ta muốn tiêu diệt nhân thế bất công này, chàng cũng muốn giúp hay sao?" Vẻ mặt hắn không chút sợ hãi, "Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, dù là cả thiên hạ, ta cũng có thể cho nàng"

Chương
Đọc ngay
Tải tiểu thuyết
Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú Từ tan vỡ đến cô dâu tỷ phú Lydia Tình Cảm Lãng Mạn
“Bố tôi đã nuôi bảy người đàn ông để làm chồng tương lai cho tôi. Tôi đã yêu Sử Đăng Đạt, người xuất sắc nhất trong số họ, yêu đến mức đánh mất cả bản thân. Nhưng vào đêm trước sinh nhật lần thứ 21, tôi lại phát hiện anh ta đang ôm hôn Cát Thanh Hiền, cô gái mà gia đình tôi cưu mang. Cùng lúc đó, tôi cũng nghe được sáu người còn lại chế giễu sự si mê của mình, tiết lộ rằng họ chỉ đang lợi dụng tôi. Hóa ra, mười năm yêu đến hèn mọn của tôi chỉ là một trò cười. Trái tim tôi đã chết. Tôi quay người, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số. "Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh… còn hiệu lực không?"”
1

Chương 1

17/10/2025

2

Chương 2

17/10/2025

3

Chương 3

17/10/2025

4

Chương 4

17/10/2025

5

Chương 5

17/10/2025

6

Chương 6

17/10/2025

7

Chương 7

17/10/2025

8

Chương 8

17/10/2025

9

Chương 9

17/10/2025

10

Chương 10

17/10/2025

11

Chương 11

17/10/2025

12

Chương 12

17/10/2025

13

Chương 13

17/10/2025

14

Chương 14

17/10/2025

15

Chương 15

17/10/2025

16

Chương 16

17/10/2025

17

Chương 17

17/10/2025

18

Chương 18

17/10/2025

19

Chương 19

17/10/2025

20

Chương 20

17/10/2025

21

Chương 21

17/10/2025

22

Chương 22

17/10/2025

23

Chương 23

17/10/2025

24

Chương 24

17/10/2025